Snack's 1967
Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328773

Bình chọn: 8.5.00/10/877 lượt.

, tại sao lại cứ “ôm cây đợi thỏ” vậy?

Lãnh Thiên Dục cúi người cười rồi mở miệng nói:

- Chính vì em đang giữ nó nên anh mới yên tâm như thế, nhưng mà...

Giọng nói của hắn trầm thấp như đá tảng, nặng nề áp bức lòng người: “Anh thà để em giao nó cho Niếp Ngân còn hơn!”

- Sao lại thế? Anh biết rõ Niếp Ngân không có hứng thú với con chip này,

sao anh lại giao nó cho anh ấy? – Thượng Quan Tuyền giật mình nhìn Lãnh

Thiên Dục, nhắc nhở hắn.

Lãnh Thiên Dục nhìn Thượng Quan Tuyền, đôi mắt ánh lên tia đau lòng. Lát sau, hắn cất giọng khàn khàn:

- Nếu em giao con chip cho Niếp Ngân thì anh có thể không từ thủ đoạn để

đoạt lại, nhưng chính vì nó ở trong tay em nên anh mới không làm gì cả,

anh sợ em sẽ khó xử!

Hắn chỉ nói vài câu ngắn gọn nhưng những lời ấy cực kì thấu tình đạt lý, giống như lời thủ thỉ của người yêu, nhẹ

nhàng len lỏi với nơi sâu nhất trong cõi lòng Thượng Quan Tuyền khiến cô rung động.

- Dục... – Đôi mắt đẹp của cô hơi rưng rưng, sau đó cô bổ nhào vào lòng hắn.

Tình yêu nồng đậm như ngọn lửa thiêu đốt hai trái tim, một người đàn ông như vậy sao cô có thể không yêu được chứ!

***

Đêm bắc cực, ngồi trong khoang xe, Thượng Quan Tuyền lặng lẽ tựa người vào

Lãnh Thiên Dục, khuôn mặt nhỏ nhắn sáng rõ dưới ánh trăng.

- Dục, đêm nay thật sự sẽ thấy sao?

Cô hỏi rồi nhìn không hề chớp mắt ra bầu trời đêm ngoài cửa sổ, có thể thấy cô đang sốt ruột.

- Tuyền, em đừng sốt ruột như vậy, khi nào cực quang xuất hiện thì em sẽ

thấy thôi! – Lãnh Thiên Dục buồn cười nhìn vẻ sốt ruột của Thượng Quan

Tuyền.

- Nhưng em sợ nó chỉ diễn ra trong nháy mắt rồi biến mất, em không kịp nhìn! – Thượng Quan Tuyền cất giọng đầy trẻ con.

Cô đã đợi một lúc lâu, mục đích là vì muốn xem cực quang, đây cũng là nguyện vọng từ nhỏ của cô.

Nghe nói cực quang ở bắc cực là đẹp nhất, cô từng đọc một quyển sách miêu tả về cực quang cực kì rõ nét.

“Ánh sáng của cực quang vận động biến hóa như ma thuật của thiên nhiên, bầu

trời như một sân khấu rộng lớn, ánh sáng biến hóa không ngừng cả ngàn

kilomet, thậm chí có cả cực quang kéo dài cả vạn kilomet...”



không thể tưởng tượng được khung cảnh tuyệt đẹp ấy, vì trong thế giới

của cô, từ nhỏ đến giờ chỉ có giết người và máu tanh, cô không biết sẽ

có một ngày mình yên lặng ngồi ngắm cực quang thì sẽ có cảm giác gì,

cũng không biết bản thân có cơ hội được chứng kiến cảnh tượng ấy hay

không cho nên cô mơ ước được ngắm cực quang ở bắc cực, đó như một giấc

mơ xa vời với cô.

Nhưng hôm nay Lãnh Thiên Dục không chỉ tổ chức

hôn lễ ở bắc cực cho cô mà còn cố ý ở lại một đêm vì muốn cho cô xem cực quang. Cảm giác giấc mơ sắp được thực hiện khiến cô cảm thấy cực kì xúc động và hạnh phúc.

Tuy rằng đang là mùa hạ ở bắc cực nhưng sau khi mặt trời lặn thì nhiệt độ

vẫn xuống cực kì thấp. Bọn họ không thể ở lại quá lâu cho nên đêm nay

được coi là đêm duy nhất!

Lãnh Thiên Dục cong môi lên cười rồi nói:

- Nhiều lúc cực quang chỉ xuất hiện trong thời gian ngắn như pháo hoa

vậy, chỉ thoáng vụt lên trong không trung rồi biến mất không còn thấy

tăm hơi, nhưng… hôm nay là ngày kết hôn của chúng ta, ông Trời sẽ đáp

ứng nguyện vọng của em!

Thượng Quan Tuyền không còn nhẫn nại nữa: “Chỉ là lý luận suông!”

Thấy bộ dạng lo được lo mất của cô, Lãnh Thiên Dục quyết định không đùa cô nữa, hắn ôm chặt lấy cô rồi nhẹ giọng nói:

- Em yên tâm, thời tiết bây giờ rất thích hợp để ngắm cực quang. Cực

quang đúng là có lúc xuất hiện trong thời gian ngắn nhưng hôm này trời

trong xanh như vậy, chắc chắn cực quang sẽ diễn ra lâu hơn!

- Lâu thế nào?

Thượng Quan Tuyền vui mừng mở tròn mắt, vội vàng hỏi Lãnh Thiên Dục:

- Thật không? Trời ơi, nếu đúng như vậy thì hay quá!

- Đương nhiên rồi!

Tâm trạng của Lãnh Thiên Dục bị sự vui mừng của cô lây lan sang, ý cười lan vào tận đôi mắt hắn:

- Không chỉ có vậy, hình dạng của cực quang cũng thay đổi theo từng mùa,

có lúc nó như một dải băng, có khi lại như pháo hoa nổ tung trên trời,

nhiều lúc lại muôn màu muôn vẻ!

- Không biết đêm nay chúng ta sẽ thấy cực quang như thế nào?

Thượng Quan Tuyền vội vã hỏi. Trời ơi, chỉ cần tưởng tượng ra vô vàn ánh sáng

muôn màu muôn sắc biến hóa trên bầu trời thôi đã đủ khiến cô hưng phấn

rồi.

Lãnh Thiên Dục cười nói: “Chỉ mong đêm nay chúng ta có thể thấy cực quang rực rỡ!”

Thượng Quan Tuyền nghe vậy liền ngồi im cầu nguyện, cô cầu nguyện bản thân có

thể được nhìn thấy cảnh tượng khó quên nhất trong cuộc đời.

Bầu

trời đêm tối thăm thẳm, bốn phía cực kì yên tĩnh, dường như có thể nghe

được âm thanh của nước đang đóng băng ở dòng sông băng cách đó không xa, cũng có thể nghe được cả tiếng nước nhỏ giọt tí tách, thậm chí còn nghe được âm thanh của những loài động vật nhỏ đang đi kiếm ăn trong đêm…

Tất cả những âm thanh đó đều hết sức chân thật, dường như đang nói với con

người rằng đây chính là âm thanh của Mẹ thiên nhiên. Không còn sự xa hoa trụy lạc khi thành phố về đêm, không còn những tiếng ồn ào huyên náo, ở đây chỉ có bầu không khí thanh thuần nhất, ánh sáng của cực quang cũng

thay thế ánh đèn ne-o