Duck hunt
Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328683

Bình chọn: 9.5.00/10/868 lượt.

ình yêu với anh đâu! – Cô nhìn hắn, chân thành lên tiếng.

Lãnh Thiên Dục véo nhẹ mũi cô một cái:

- Dễ thôi, em chỉ cần toàn tâm toàn ý yêu anh, hơn nữa...

Bàn tay to của hắn phủ lên bụng cô rồi nói:

- Sinh nhiều con cho anh là được!

- Dục, anh đáng ghét quá đi, nói đi nói lại rồi toàn nói những lời không đứng đắn!

Thượng Quan Tuyền cố tỏ ra tức giận, quay khuôn mặt nhỏ nhắn ra chỗ khác,

không thèm nhìn hắn nhưng trong lòng đầy ngọt ngào. Thật ra nếu hắn

không nói vậy thì cô cũng sẽ làm vậy!

Người đàn ong này đã vì cô mà trả giá rất nhiều, cô phải yêu thương hắn thật nhiều!

Nhưng lúc Thượng Quan Tuyền quay đầu đi thì lại thấy một hình bóng khiến tim

cô đập nhanh lên, khuôn mặt thoải mái đột nhiên trở nên sững sờ...

Chuyện này... sao lại thế này?

- Chúng ta đều là vợ chồng, em ngượng ngùng gì chứ...

Lãnh Thiên Dục cười nói, sau đó thấy sắc mặt kì lạ của Thượng Quan Tuyền,

hắn nghiêng đầu nhìn lại, không hẹn mà gặp, hai người cùng nhìn thấy

bóng dáng quen thuộc...

Hắn hơi giật mình, ý cười trong mắt cũng dần tản đi...

Người đứng ở cửa nhà thờ không phải ai khác mà chính là...

Niếp Ngân!

Hai người không ngờ rằng Niếp Ngân sẽ xuất hiện ở đây. Nếu như đây là ở sa

mạc thì Lãnh Thiên Dục tin rằng bản thân đang thấy ảo ảnh.

Nhưng

người đến chính xác là Niếp Ngân. Anh ta chân thật đến thế, đứng ngay ở

cửa. Nhưng lúc anh ta thấy bản thân bị hai người nhìn thấy thì đôi mắt

thâm thúy hơi hoảng loạn, lập tức quay người rời đi...

- Chủ thượng... – Thượng Quan Tuyền có phản ứng lại, cô không nói nhiều, hai tay túm lấy váy cưới rồi chạy về phía Niếp Ngân.

Sắc mặt Lãnh Thiên Dục trở nên khó coi, hắn nhìn Niếp Ngân, ánh mắt đầy cảnh giác.

- Lãnh tiên sinh, chúng ta có cần...

Lôi tiến lên ngăn cản, Lãnh Thiên Dục nhẹ nhàng giơ tay ngắt lời anh ta.

Sau đó, hắn hơi nhếch môi lên, đi về phía Niếp Ngân...

- Chủ thượng...

Thượng Quan Tuyền đuổi theo sau Niếp Ngân, sốt ruột gọi anh ta.

Niếp Ngân đột nhiên dừng bước, anh ta giật mình dừng lại, mãi sau mới chậm

rãi quay đầu thì phát hiện Lãnh Thiên Dục cũng đuổi theo.

- Đúng là anh rồi! Chủ thượng, sao anh lại...

Thượng Quan Tuyền kích động nhưng cũng hơi sợ, cô không ngờ khi đến Bắc cực lại gặp Niếp Ngân.

- Tuyền, chúc mừng hôn lễ hôm nay của em!

Niếp Ngân mở miệng nhưng không che giấu được sự đau đớn trong đôi mắt.

Lãnh Thiên Dục bước lên, đặt tay lên vai Thượng Quan Tuyền, chậm rãi mở miệng nói:

- Niếp Ngân, nếu anh đặc biệt tới để tham dự hôn lễ của tôi và Tuyền, vậy thì cám ơn anh!

Tuy hắn không hiểu nổi sao anh ta lại tới đây nhưng hắn cũng không có biểu

hiện ghen tuông quá đà. Dù sao hắn cũng đã biết Tuyền toàn tâm toàn ý

yêu hắn, chính vì điều này nên hắn đã hoàn toàn thắng Niếp Ngân.

Mỗi động tác giơ tay nhấc chân của hắn đều mang tính độc quyền và sở hữu

đối với Thượng Quan Tuyền, điều này Niếp Ngân hoàn toàn có thể nhìn ra.

Anh ta nở nụ cười tao nhã: “Thấy hai người có thể thuận lợi cử hành hôn lễ là tôi yên tâm rồi!”

Câu ấy đã nói lên nói chua xót trong lòng anh ta!

Thượng Quan Tuyền nghe vậy, sợ đến ngây người, cô nhẹ nhàng bước lên, nói với Niếp Ngân:

- Anh... anh đặc biệt tới đây để tham dự hôn lễ của em?

Sao có thể chứ?

Anh biết cô sẽ cử hành hôn lễ ở đây ư?

Niếp Ngân nở nụ cười phức tạp, mở miệng nói:

- Đúng hay không không quan trọng, quan trọng là... em hạnh phúc!

Thượng Quan Tuyền cắn đôi môi đỏ hồng, gật đầu nói: “Có sự chúc phúc của anh, em và Dục nhất định sẽ hạnh phúc!”

Tuy rất muốn biết tại sao Niếp Ngân lại xuất hiện ở đây nhưng nếu anh không muốn nói thì cô sẽ không ép hỏi.

Niếp Ngân cười cười, nhìn về phía Lãnh Thiên Dục rồi nói:

- Lãnh Thiên Dục, từ nay về sau tôi giao Tuyền cho cậu, cậu phải đối xử thật tốt với cô ấy!

Lãnh Thiên Dục sao có thể không nghe ra sự chân tình ẩn giấu trong lời nói ấy, hắn gật đầu, kiên định đáp:

- Anh yên tâm, Tuyền là vợ tôi, tôi sẽ yêu cô ấy thật nhiều!

Đáy lòng Niếp Ngân lướt qua tia bi thương, cái gì nên buông tay thì nên

buông tay thôi! Anh ta cười khẽ một tiếng rồi lại quay người đi...

- Chủ thượng...

Thượng Quan Tuyền lại gọi, dù sao cô cũng được anh ta nuôi từ nhỏ, có tình cảm là chuyện đương nhiên.

Niếp Ngân nghe cô gọi nhưng cũng không quay đầu lại, chỉ thấp giọng nói:

- Tuyền, hiện giờ em không còn là người của BABY-M cho nên về sau anh không còn là chủ thượng của em!

Thượng Quan Tuyền cảm thấy trái tim nhói lên, cô gật đầu, nhẹ giọng nói:

- Chúng ta... sau này có thể gặp nhau không?

Tình cảm của cô dành cho Niếp Ngân là một loại tình cảm dành cho người thân không thể chia xa, cô có phần nhớ nhung.

- Tuyền, anh nghĩ về sau chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa. Em có cuộc

sống mới, anh không muốn phá hỏng cuộc sống ấy của em. Hôm nay thấy em

hạnh phúc như vậy anh đã yên tâm rôi. Sau này em không còn là đặc công

Thượng Quan Tuyền nữa mà là vợ của Lãnh Thiên Dục, Lãnh phu nhân Thượng

Quan Tuyền, hãy bảo trọng!

Niếp Ngân nói xong liền bước đi, không hề quay đầu lại.

Thượng Quan Tuyền kinh ngạc nhìn bóng lưng khuất dần trên dòng sông băng, nước m