u này cô cũng phải chuẩn bị chút “chiêu”.
Tại một nghĩa địa
Bầu trời trong xanh, trời vừa đổ mưa nên bầu không khí còn đọng vị tươi
mát. Ánh mặt trời trải dài như một dải băng dài đến tận đường chân trời, những đám mây lững lờ trôi, tia nắng ấm áp và rực rỡ như một chú chim
công đang xòe đuôi, từng cánh bướm bay lượn.
Nghĩa địa này không
chỉ là nơi an táng của cha mẹ Lãnh Thiên Dục mà cha mẹ Thượng Quan Tuyền cũng được an táng tại đây. Không bao lâu sau khi kết hôn, Lãnh Thiên
Dục đã tìm được nơi chôn cất của cha mẹ cô. Sau đó Thượng Quan Tuyền
quyết định chuyển cha mẹ về nghĩa địa này, hợp táng cho hai người.
Mãi đến lúc này Thượng Quan Tuyền mới chính thức biết được diện mạo và tên của cha mẹ mình.
Sau khi thắp hương cho cha mẹ Lãnh Thiên Dục xong, hai người đến trước phần mộ của cha mẹ Thượng Quan Tuyền. Nước mưa đã rửa sạch phần bia mộ, trên tấm ảnh chụp là hai người đang nở nụ cười tươi.
Mẹ cô, Thanh
Đồng, tên đầy đủ là Uyển Thanh Đồng. Bà là một người Trung Quốc, từ nhỏ
đã được tổ chức BABY-M huấn luyện, cùng với Niếp Ngân và Phong Nhẫn là
ba đặc công sát thủ cao cấp nhất.
Cha cô, Thượng Quan Đỉnh, người Canada gốc Hoa. Ông nội cô là người Canada nên trong cơ thể cô có dòng máu Canada.
Thượng Quan Tuyền nhẹ nhàng ngồi xổm xuống, đặt bó hoa cúc trắng trước phần mộ rồi nhìn ảnh chụp của cha mẹ, trong lòng đầy thương cảm.
Mẹ cô
thật sự rất đẹp, đúng như lời Phong Nhẫn nói, đôi mắt của cô và mẹ cô
rất giống nhau, vừa bình tĩnh vừa trong veo, chỉ cần liếc mắt nhìn qua
cũng khiến người khác khó quên. Còn cha cô là Thượng Quan Đỉnh là một
người có cốt cách, khuôn mặt anh tuấn, đường nét góc cạnh rõ ràng, không khó nhìn ra ông là một người đàn ông rất ưu tú.
Lúc này, cha mẹ cô đã có thể sống bên nhau trên Thiên Đường.
Khẽ thở dài một hơi, Thượng Quan Tuyền cảm thấy dù có rất nhiều lời muốn
nói nhưng cô không biết phải mở miệng như thế nào. Cô chỉ có thể dùng
ánh mắt bi thương nhìn cha mẹ mình, cảm giác hoàn toàn vô lực.
- Bố, mẹ...
Mãi sau, cô mới thì thào lên tiếng: “Cám ơn bố mẹ đã ban cho con sinh mệnh
này, tuy bố mẹ không còn nữa nhưng con vẫn có thể cảm nhận được tình yêu mà bố mẹ dành cho con!”
Cô khẽ vươn những ngón tay mảnh khảnh lên vuốt lên tấm ảnh chụp trên bia mộ, hai đôi mắt trên đó như đang nhẹ nhàng vỗ về cô.
- Khi con làm mẹ rồi mới biết tình thương của mẹ mới đáng quý biết bao!
Bố, mẹ, cám ơn bố mẹ đã sinh con ra trên đời này! Bố mẹ có linh thiêng
trên trời đã phù hộ để con được gặp Dục, hơn nữa còn giúp bọn con kết
hôn sinh con. Con tin rằng anh ấy cũng là một người đàn ông tốt như bố
vậy, bố ạ!
Giọng nói của Thượng Quan Tuyền hơi nghẹn ngào. Cô nhìn ảnh chụp của bố mẹ,
rốt cuộc cũng hiểu câu: “Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn chăm sóc mà bố mẹ không thể chờ” có ý nghĩa gì.
Lãnh Thiên Dục đặt
con trai lên chiếc xe nôi rồi nhẹ nhàng ôm lấy cô. Nhìn cô, hắn rất đau
lòng, nhẹ nhàng vỗ vai cô, sự dịu dàng ấy như đang an ủi cõi lòng bi
thương của cô.
- Bố, mẹ, con rể đến thắp hương cho bố mẹ đây! Con sẽ dùng hết quãng đời còn lại để trân trọng Tuyền, khiến cô ấy không
còn cảm thấy cô đơn và bất lực nữa. Bố mẹ trên trời có linh thiêng hãy
phù hộ cho con và Tuyền! – Lãnh Thiên Dục ôm Thượng Quan Tuyền, cất
giọng kiên định trước bia mộ.
- Dục...
Thượng Quan Tuyền cảm thấy rất cảm động và ấm áp. Cô cảm thấy cô và con trai
rất giống nhau, đều có thể nương tựa vào người đàn ông này, dường như
trên thế giới này chỉ còn lại gia đình ba người bọn họ.
Bầu không khí sau cơn mưa thanh mát khiến người ta cảm thấy ấm áp, Lãnh Thiên Dục bế con trai, nắm tay Thượng Quan Tuyền đi ra khỏi nghĩa địa, một nhà ba người cực kì hạnh phúc.
- Dục, không khí trong lành như thế này, chúng ta đi tản bộ được không? – Thượng Quan Tuyền nhẹ giọng hỏi.
Đây là khu duyên hải cách xa nội thành, không có nhiều người lắm, vậy nên bầu không khí nơi đây rất trong lành và dịu mát.
Lãnh Thiên Dục cười, gật đầu.
Mấy người vệ sĩ cũng xuống xe, chậm rãi đi theo sau.
- Anh không ngờ em lại tới thắp hương cho bố Vận Nhi! – Lãnh Thiên Dục nói với Thượng Quan Tuyền.
Thượng Quan Tuyền nhẹ nhàng cười. Cô không lập tức trả lời ngay mà cởi giày
ra, đi chân trần trên bãi cát mềm mại, cô cảm thấy tâm trạng thoải mái
hơn nhiều.
- Dục, anh biết không, sau khi biết bản thân chỉ là
một quân cờ để cha nuôi kiếm tiền, lúc đó em thật sự rất hận hai người
bọn họ. Nhưng em không muốn hận thù phá hủy cuộc sống hạnh phúc hiện tại của em, dù nói thế nào đi nữa thì ông ấy cũng cho em một cuộc sống hạnh phúc!
Làn gió biển nhẹ nhàng phảng phất qua gương mặt cô càng
khiến gương mặt xinh đẹp ấy như ẩn như hiện. Cô nhẹ nhàng hôn con trai
trong lòng Lãnh Thiên Dục rồi lại ngẩng mặt lên, nở nụ cười sáng lạn:
- Có anh, có con, em cảm thấy tất cả mọi chuyện trên đời này đều rất hạnh phúc, em không muốn hận ai cả, chỉ muốn vui vẻ hưởng thụ những ngày
tháng hạnh phúc của chúng ta thôi!
Lãnh Thiên Dục hôn lên trán
cô, khuôn mặt lạnh lùng mang theo ý cười ấm áp: “Anh nghĩ Vận Nhi có
người bạn n
