Polaroid
Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Giao Dịch Đánh Mất Trái Tim Của Trùm Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328420

Bình chọn: 7.00/10/842 lượt.

mặc kì quái thế này làm gì?”

Bùi Vận Nhi đứng cạnh kinh ngạc. Người đàn ông này thật sự là Lãnh Tang

Thanh ư? Cũng khó trách cô, từ sau khi ở cùng Lãnh Thiên Hi, số lần cô

gặp Lãnh Tang Thanh chỉ đếm trên đầu ngón tay, lần này cô ấy đóng giả

thành như thế này, người không quen thì chắc chắn không thể nhận ra.

- Ôi...

Người thần bí thấy không giấu được nữa liền than nhẹ một tiếng rồi bỏ

chiếc mũ kì quái trên đầu xuống và chiếc kính râm khoa trương ra, lắc

lắc đầu vài cái.

Mái tóc ngắn của cô bay bay, đôi mắt đen tinh ranh bất mãn nhìn Lãnh Thiên Hi.

- Anh hai, anh đúng là đồ đáng ghét, sao lại nhận ra em nhanh thế, em còn chưa chơi xong mà!

Lãnh Thiên Hi hét lên nhìn Lãnh Tang Thanh như nhìn người ngoài hành

tinh. Sau đó anh vò vò đầu cô rồi nói: “Em bị điên rồi hả? Tóc đâu hết

rồi?”

Lãnh Tang Thanh liếc mắt một cái rồi kéo kéo mấy sợi tóc ngắn của mình ra, cố ý lớn tiếng nói: “Đây không phải là tóc à?”

- Ý anh là sao em lại cắt tóc ngắn thế này, có giống quỷ không hả? Tự

dưng lại biến mái tóc dài thành tóc ngắn! – Lãnh Thiên Hi ra vẻ anh

trai, giọng nói có phần bất mãn.

- Thôi xin đi mà anh hai, cái gì mà giống quỷ chứ? Em chỉ thay đổi hình

tượng chút thôi mà, có cần phải đả kích em vậy không hả? – Lãnh Tang

Thanh lẩm bẩm rồi đưa tay xoay xoay lại mũ.

- Được rồi, đây là tự do của em. Nhưng anh hỏi em, sao em không ngoan

ngoãn ở nhà đi mà lại chạy đến đây hả? – Lãnh Thiên Hi khoanh hai tay

vào nhau, dù là thần thái hay ngôn ngữ đều đầy cảnh giác.

Ra ngoài chơi thì thiếu gì chỗ chơi, sao lại đến đảo Phục Sinh làm gì?

Thế mà lại còn đóng giả làm đàn ông, vừa nhìn là biết con bé này lại

định giở trò gì cho xem.

Quả nhiên, Lãnh Tang Thanh cười đầy đắc ý: “Anh và anh cả đều không có

nhà, một mình em ngồi trong nhà với một đống người chán lắm. Anh cũng

biết em chẳng có hứng thú đi Bắc cực, cho nên chỉ có thể đến đây góp vui với hai anh chị thôi, thuận tiện bồi dưỡng tình cảm với chị dâu!”

Nói xong, cô ấy ôm lấy cánh tay Bùi Vận Nhi, thân thiết gục đầu vào vai

cô, cố ý làm nũng nói: “Chị dâu hiền lành của em, chị không trách em đến quấy rầy tuần trăng mật của hai người chứ?”

Bùi Vận Nhi trước giờ là người hiền lành, hơn nữa cô cũng thích cô bé Lãnh Tang Thanh này nên dịu dàng cười:

- Đương nhiên là chị không trách em rồi, chẳng qua lần sau em đừng trang điểm như thế nữa, vừa rồi em dọa chị sợ chết khiếp, chị còn tưởng là

tên háo sắc nào nữa chứ! À, Thanh Nhi, trông em bây giờ rất giống “cô

nàng đẹp trai” đấy!

Những lời cô nói cũng hoàn toàn đúng! Nếu một Lãnh Tang Thanh với mái

tóc dài mang lại cảm giác linh hoạt thì bây giờ cô ấy lại có một sức hấp dẫn khác. Hơn nữa vừa rồi cô ấy còn thay đổi giọng nói của mình thật sự khiến người khác tưởng rằng cô ấy là một cậu thiếu niên vừa bước từ

truyện tranh ra, chắc chắn sẽ “đốn ngã” trái tim của bao nhiêu cô gái.

Sự nghiêm túc của Bùi Vận Nhi khiến Lãnh Thiên Hi khóc thét trong lòng.

Anh không nói gì nữa, lập tức ôm cô vào lòng, không hề khách khí nói với Lãnh Tang Thanh: “Sao em cứ giống như con côn trùng bám riết người khác thế hả? Chắc chắn là em cố ý!”

Con bé mà ở đây thì tuần trăng mật của anh sẽ thế nào đây?

- Chị dâu cũng đồng ý rồi, anh phản đối làm gì. Thấy anh khẩn trương như thế, có phải sợ em nói gì với chị dâu không hả? – Lãnh Tang Thanh ngồi

xuống đất, lấy mũ làm quạt.

Cô ấy nhíu mày nhìn anh trai, đôi môi đỏ hồng cong lên nụ cười xấu xa,

khuôn mặt xinh đẹp rõ ràng là được thừa hưởng dòng máu khôi ngô của Lãnh gia, chẳng qua là vẻ khôi ngô ấy được nét nữ tính lấn át. Mái tóc ngắn

của cô ấy lúc này có thể nói là vừa chính vừa tà, vừa giống nam vừa

giống nữ.

Lãnh Thiên Hi nghe vậy, sắc mặt hơi thay đổi. Nhìn vẻ mặt xấu xa của em

gái, anh ngồi xổm xuống, vươn hai tay đặt lên vai em gái, giọng điệu

căng thẳng:

- Em gái, không phải em đang nói đùa đấy chứ, em đến đây để uy hiếp anh hai đấy à?

Con bé này, sao lại học người khác thói uy hiếp người thế không biết?

Lãnh Tang Thanh thấy vẻ mặt anh trai như vậy, cô phá lên cười đầy quái dị.

- Anh hai, anh sợ rồi à? Nếu anh biết sợ thì đừng đuổi em đi nữa, nếu

không anh chắc chắn sẽ hối hận đấy! – Giọng nói lười biếng của cô ấy pha lẫn chút đắc ý.

- Nhóc, em thật sự muốn ở lại đây à? – Tuy ngoài mặt cười như không cười nhưng thật ra ánh mắt Lãnh Thiên Hi đang toát ra lửa.

Lãnh Tang Thanh nghiêng đầu cười hì hì: “Đúng vậy, cho nên anh hai à, anh

phải giúp em đặt một phòng tổng thống đi, mấy phòng thường em không ở

đâu!”

- Em đang hoang tưởng đấy à! – Lãnh Thiên Hi thật sự chỉ

muốn lấy cái bao tải nhét cô em gái này vào rồi gửi về nhà ngay lập tức, con bé này đang bắt chẹt anh.

- Ôi, vậy thì thôi!

Lãnh Tang Thanh ra vẻ tiếc nuối thở dài một hơi, cô chống tay xuống cát để đứng lên rồi thoải mái phủi quần áo.

Lãnh Thiên Hi còn cho rằng em gái đã thay đổi chủ ý thì thấy Lãnh Tang Thanh quay đầu nhìn Bùi Vận Nhi, vẻ mặt thần bí: “Chị dâu, chị biết không,

hồi nhỏ anh hai có nhiều tật xấu lắm, chị có muốn nghe không?”

- Tật xấu?

Bùi Vận Nhi nhìn sắc mặt đang r