ất khó coi của Lãnh Thiên Hi, cô hưng phấn nhìn Lãnh Tang Thanh:
- Thiên Hi có tật xấu gì vậy? Em mau nói đi, chị muốn nghe!
Một Lãnh Thiên Hi luôn tự tin và nho nhã như vậy mà cũng có tật xấu, nhất
định là chuyện rất hay ho. Cô rất muốn biết khía cạnh khác của ông xã
mình.
- Vận Nhi!
Lãnh Thiên Hi không đợi Lãnh Tang Thanh
mở miệng đã ôm lấy Bùi Vận Nhi: “Em đừng nghe con bé này nói linh tinh,
con bé này không có việc gì làm nên toàn bịa chuyện lung tung thôi!”
Con bé này tính làm gì chẳng lẽ anh lại không biết!
- Này, anh hai, em đâu có bịa chuyện lung tung. Anh quên chuyện năm anh
mười bốn tuổi rồi à? Tuy lúc đó em còn nhỏ nhưng em vẫn nhớ rõ lắm nhé,
anh đã lớn vậy rồi mà còn...
Ngay sau đó, Lãnh Thiên Hi lập tức bịt cái miệng đang lải nhải của Lãnh Tang Thanh lại.
- Ưm... Ưm... – Cô ấy chỉ có thể phát ra mấy tiếng kháng nghị.
- Được rồi, được rồi, anh thuê phòng cho em là được chứ gì!
Giọng nói của anh đầy căng thẳng, không khó để nghe ra anh rất sợ điều Lãnh Tang Thanh đang chuẩn bị nói ra.
Lãnh Tang Thanh cười, vỗ vai Lãnh Thiên Hi đầy trượng nghĩa, hành động cực kì giống một người đàn ông.
- Anh hai, phòng của em không thể kém hơn phòng của hai người đâu đấy!
Hừ, con bé này còn định mặc cả nữa!
Lãnh Thiên Hi nghiến răng nghiến lợi nhìn bàn tay đầy chướng mắt của em gái
đang đặt trên vai mình, anh chau mày lại nói: “Rốt cuộc em bị cái gì
kích thích vậy? Nếu để anh cả biết em tùy tiện như vậy thì nhất định anh ấy sẽ phạt em!”
Mọi người đều nói tính tình của con gái thay đổi thất thường do chuyện tình cảm. Nhưng mà nhìn cô bé này thì chẳng giống như đang thất tình, mà con bé này đã yêu bao giờ đâu mà thất tình!
Lãnh Tang Thanh nghe vậy liền cong môi lên cười: “Anh cả rất thương em, anh ấy không nỡ phạt em đâu!”
Bùi Vận Nhi đứng ở bên cạnh không kìm nén được liền giữ chặt tay Lãnh Tang Thanh rồi hỏi:
- Thanh Nhi, vừa rồi em còn chưa nói hết, năm Thiên Hi mười bốn tuổi có chuyện gì xảy ra vậy?
Cô thật sự rất tò mò, nhất là khi thấy vẻ căng thẳng của Thiên Hi thì rõ ràng đã có chuyện hay ho gì đó.
Lãnh Tang Thanh che miệng cười khúc khích, còn Lãnh Thiên Hi nhanh chóng kéo tay Bùi Vận Nhi về phía mình: “Đừng nghe con bé nói linh tinh, làm gì
có chuyện gì chứ!”
Nói xong anh liền đưa cô về khách sạn, Lãnh
Tang Thanh cũng đạt được mong muốn, cùng đôi vợ chồng mới cưới về phòng
tổng thống trong khách sạn.
Chơi cả một ngày, vừa về phòng Bùi
Vận Nhi đã ngã người xuống giường, thật là mệt! Đảo Phục Sinh rất đẹp
khiến cô đi du ngoạn thăm thú khắp nơi. Lúc trước nghe nói ở đảo Phục
Sinh có thể tay không bắt cá, cô còn tưởng là mọi người làm quá lên vậy
thôi, nhưng hôm nay cô mới biết đó là sự thật.
Nước biển ở đảo
Phục Sinh rất trong xanh, cô hoàn toàn cô thể nhìn thấy các loài cá đủ
loại màu sắc. Cảm giác này rất kì diệu, mộng ảo như đang ở trong thế
giới hư ảo.
Cô hưng phấn nhắm mắt lại, nhớ đến những thứ vui vẻ và kì thú ở đảo Phục
Sinh. Dường như ngửi thấy hương hoa ở đâu đó, Bùi Vận Nhi lăn người ngồi dậy, mở cửa sổ ra khiến toàn bộ mùi hương ở bên ngoài lan vào khắp
phòng. Cô đứng ngoài ban công được thiết kế theo phong cách châu Âu tận
hưởng bầu không khí tươi mát.
Ở đây trồng rất nhiều loài hoa lạ
đang nở rộ, cô còn tưởng rằng mình đang ở trong một khu vườn toàn hoa là hoa. Những bông hoa trong làn gió đêm sáng tỏ dưới ánh trăng càng khiến chúng thêm đẹp, mỗi hơi thở hít vào đều ngập tràn mùi hương thơm ngát
của hoa cỏ.
Bùi Vận Nhi say mê, cô nhẹ nhàng nghiêng người ra ngoài như cố hít thở mùi hương hoa.
Đây là một khách sạn ven biển, ánh trăng mờ mờ ảo ảo hoàn toàn bao phủ mặt
biển khiến chúng lấp lánh dưới bầu trời đêm, những ngôi sao sáng rõ trên bầu trời cực kì đẹp như trong truyền thuyết.
Cô hít sâu một hơi, cảm nhận bầu không khí trong mát nhất khiến cả người cô đầy sức sống.
Lãnh Thiên Hi từ trong phòng tắm đi ra, lúc thấy bóng dáng xinh đẹp đang
đứng ngoài ban công, trái tim anh khẽ rung động. Ngay sau đó, anh cong
môi lên nở nụ cười ấm áp rồi đi về phía cô.
- Em nhìn gì vậy?
Anh nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía sau, bàn tay to mang theo độ ấm phủ lên da
thịt cô, cách một lớp váy ngủ mỏng nhưng vẫn khiến Bùi Vận Nhi cảm thấy
cực kì nóng bỏng.
Hơi thở đàn ông quen thuộc phả vào tai khiến
khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng lên. Cô đặt tay lên cánh tay ngăm đen
đang ôm eo mình, cô chưa bao giờ có cảm giác rung động mãnh liệt như thế này.
- Anh Thiên Hi...
Bùi Vận Nhi khẽ gọi, tiếng gọi ấm áp dưới bầu trời đêm càng khiến trái tim anh rung động.
- Anh nhìn những vì sao trên trời kìa, cứ như chúng vừa từ dưới lòng biển bay lên trời, chiếu sáng khắp mọi nơi! – Cô chỉ vào mặt biển, đôi mắt
đầy ngạc nhiên và hưng phấn.
- Đúng vậy, rất đẹp!
Lãnh Thiên Hi hơi nghiêng đầu mỉm cười, ánh mắt anh chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt thanh tú của cô từ lúc nào.
- Còn có ánh trăng trên bờ biển nữa, thì ra nó lại trong veo như vậy, đẹp đến mức khiến lòng người say đắm rồi! – Cô nhẹ nhàng tựa đầu vào ngực
Lãnh Thiên Hi, thỏa mãn thở một hơi dài.
- Có lẽ đâ