miệng nở nụ cười.
_____
Hôm nay, Khúc Quế Âm nghe lời con gái xúi giục, lại chạy đén trường học mắng chửi Tô Mộc Vũ.
Đứa con gái lớn này mặc dù cũng là miếng thịt nhỏ trên người bà nhưng thịt cũng có nặng có nhẹ. Bà sớm không thích tính tình quật cường của Tô Mộc Vũ, gả cho Tần gia năm năm mà một đồng tiền cũng không mang về cho nhà mình. Ngược lại con gái nhỏ của mà rất ngoan, bây giờ con rùa vàng đang bám lấy con gái nhỏ của bà, bà nhất định phải giúp con gái cưng một phen.
Đứa con gái lớn ném đi, bà cũng không chút đau lòng. Huống chi, Mộc Tình đã đáp ứng nếu nó kết hôn sẽ cho bà hai mươi vạn.
Bà ta lắc lắc cái mông nặng nề, đi đến đại học S, thế nhưng lại bị một gã đàn ông mặc Tây phục đen, đeo kính đen ngăn lại “Xin hỏi bà là Tô phu nhân sao?”
Khúc Quế Âm đề phòng nhìn hắn, cái người mặc áo đen này thông thường cũng chỉ có xã hội đen trong phim “Anh muốn làm gì?”
Gã đàn ông cười một chút, nói: “Tiên sinh chúng tôi muốn khuyên bà, hi vọng bà đừng bước vào cổng trường này dù chỉ một bước, nếu không phiền bà theo bọn tôi tới gặp tiên sinh uống chén trà”
Khúc Quế Âm nghe xong, cả kinh kêu lên: “Các người muốn làm gì? Không có luật pháp sao? Các người đang đe doạ tôi đấy à? Con rể tôi chính là tổng tài Tần thị, các người thử dám động vào tôi xem!”
Trong mắt bà ta, con rể bà chính là người có quyền nhất, khônghề nghĩ tới những nhân vật nổi tiếng của thành phố S này, Tần gia cũng chẳng là cây đinh gì.
Gã đàn ông cười đến càng sáng lạn hơn “Chỉ sợ chuyện này tổng tài Tần thị cũng không quản nổi. Bà muốn rời khỏi đây ngay bây giờ hay theo chúng tôi đi uống trà hả, Tô phu nhân?”
Khúc Quế Âm phẫn hận trừng mắt liếc bọn họ một cái, xấu hổ giận dữ khó khăn rời đi.
Gã đàn ông thấy bà ta đã đi liền bấm điện thoại, cung kính nói: “Phong thiếu, đã giải quyết xong”
“Ừ!” Đầu kia, Phong Kính gật gật đầu.
Một thanh âm yếu ớt kèm theo tiếng ho nhẹ phát ra “Kính! Khụ khụ… Anh nói chuyện với ai thế?”
Trên khuôn mặt Vệ Nhu Y được bôi một lớp trang điểm nhẹ vẫn cũng không thể hoàn toàn che đậy sự tái nhợt. Thế nhưng thân hình mảnh mai xinh đẹp như một đoá sen còn vươn sương sớm tươi mát thanh nhã giữa mặt hồ xanh ngát. Cô gái này, kiều diễm đến nỗi có thể khiến người người đố kỵ
“Kính, anh có bạn gái mới phải không?” Vệ Nhu Y xinh đẹp mà yếu ớt, giương lên nụ cười gượng ép, kiêu ngạo như một người phụ nữ quyền quý nhưng ánh mắt lại loé lên thư ánh sáng cho thấy cõi lòng của cô ấy đang đau đớn.
Phong Kính cau mày nói: “Tiểu Y, em đang nói bậy bạ gì vậy?” Ngón tay của hắn nhẹ nhàng vỗ về gương mặt cô ấy.
Vệ Nhu Y vẫn cười ôn nhu: “Khụ khụ… Trước kia chúng ta đã giao ước rồi, nếu anh tìm thấy người anh thích, em sẽ… chúc phúc cho anh…” Bởi vì kiềm nén cơn ho khan, gương mặt cô lại ửng đỏ.
Phong Kính nhẹ nhàng hôn lên trán cô ấy, nói: “Đừng có nghĩ bậy nữa. Anh không có, cả đời này cũng sẽ không có” Giọng nói dịu dàng như thế, giống như là một lời thề.
Đôi mắt xinh đẹp của Vệ Nhu Y long lanh nước, trong veo như hai viên lưu ly khiến cho người người thương tiếc: “Anh Kính, anh đừng nói như vậy, em không muốn liên luỵ đến anh… Anh biết rằng em vốn dĩ không thể cho anh… Khụ khụ… Em hi vọng anh sẽ tìm được một cô gái thật tốt, thay thế em chăm sóc cho anh, như vậy em mới có thể an tâm…”
Một tiếng “Anh Kính” này giống như đưa bọn họ quay trở về ngày trước.
Phong Kính lập tức ngắt lời: “Không được nói bậy! Chỉ cần em nghỉ ngơi cho tốt là được, anh không cho phép em nghĩ ngợi lung tung, biết không? Em sẽ khoẻ lại, tin anh, cho dù có tìm hết bác sĩ trên thế giới này anh cũng sẽ trị hết bệnh cho em. Em chỉ cần nghỉ ngơi cho thật tốt, biết không? Anh đưa em trở về phòng” Nói xong, hắn nhẹ nhàng ôm lấy Vệ Nhu Y, ôm cô về phòng bệnh an dưỡng.
Vệ Nhu Y nằm trong ngực hắn, trên mặt tràn ngập bi thương, đôi mắt xinh đẹp như viên kim cương kia dường như có chút cô đơn.
_____________
Ban đêm.
“Thiệu Hoa, có thể nói cho em biết, người phụ nữ kia là ai không?” Vệ Nhu Y do dự đã lâu, mới bấm số điện thoại của Phương Thiệu Hoa.
Phương Thiệu Hoa đang trong quán bar, bên cạnh là Tiền Phong đang ôm lấy vài người đẹp, đôi mắt hoa đào của hắn chớp nháy liên tục “Là vị mỹ nữ gọi lúc đêm khuya à?”
Phương Thiệu Hoa vung tay đẩy mạnh hắn ra, đi đến góc phòng, nói: “Nhu Y, em đang nói cái gì thế? Anh không hiểu” Lông mày của hắn nhíu thật chặt.
Vệ Nhu Y cười nhẹ “Thiệu Hoa, anh đừng giấu em… Khụ khụ, em không còn là đứa em gái các anh lúc nào của bảo vệ lo lắng một cách tỉ mỉ” Nụ cười chứa đựng nhiều phiền muộn “Em không muốn làm cái gì hết, chỉ muốn biết một chút mà thôi… Khụ khụ, chỉ muốn biết người phụ nữ ấy có thật sẽ mang đến hạnh phúc cho Kính hay không mà thôi…”
Nghe thấy tiếng cười của cô ấy, trong lòng Phương Thiệu Hoa đau nhói, nhịn không được nói: “Em đừng nghĩ lung tung, anh sẽ đến chỗ em ngay” Nói xong, hắn trực tiếp lái xe đi.
“Này! Cái tên hỏng não” Tiền Phong bĩu môi, hung hăng liếc mắt.
Những cô gái bên cạnh nhao nhao: “Tiền thiếu, Phương thiếu đi rồi, bọn em đi với anh nhé?”
Tiền Phong nhìn lướt qua, khó chịu