Ring ring
Giáo Sư Quá Dùng Sức

Giáo Sư Quá Dùng Sức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325450

Bình chọn: 10.00/10/545 lượt.

rất buồn cười nhưng không đành lòng, vội chạy tới, tôi đây

muốn làm mỹ nữ cứu anh hùng!

“Ông ngoại!” Tôi chen vào trong đám người, nhìn người chắn trước Tô Tín kêu lớn tiếng.

“Hả? Tiểu Nguyệt?”

“Dạ, là con.” Tôi nói chuyện rất có khí phách: “Ông ngoại ơi, ông đừng mắng nữa, ông nhìn kỹ đi đây là cháu rể của ông đấy.”

Vở kịch nhanh chóng mờ nhạt đi, người xem lập tức yên lặng, ông ngoại lấy

cái nón xuống, suy nghĩ một hồi rồi nói: “Vậy….nếu là cháu rể, không cần nói nhiều, trực tiếp bồi thường tiền.”

Có người lầm bầm: “Lão Dư à, đúng là người già mặt dày hơn những người khác, không biết xấu hổ đòi tiền cháu rể mình.”

Ông ngoại nghiêm nghị phản bác: “Chính là người trong nhà mới đòi tiền, người khác tôi không cần.”

Ông vứt cái xẻng xuống đuổi mọi người đi, nháy mắt cười nhìn Tô Tín: “Đi

thôi, đi ngồi với lão già này một chút thuận tiện bàn bạc chuyện tiền

bạc.”

-------

Tôi và Tô Tín ngồi nghỉ ở cái tiệm nhỏ, thì ra tiệm này là do ông ngoại mở.

Ông ngoại trông gầy nhưng rất có tinh thần, tính tình ngay thẳng sảng khoái của mẹ chắc chắn là di truyền từ ông ngoại. Năm đó sau khi bà ngoại qua đời, ba mẹ nói ông vào thành phố ở chung nhưng ông sống chết cũng không chịu.

Mà bây giờ nhìn ông ở quê tự mình mở một tiệm nhỏ, cuộc sống rất có gia vị.

Ông ngoại đi vào tiệm lấy đồ, Tô Tín thở dài: “Kỳ Nguyệt, nhà em đều là cực phẩm.”

“Quá khen.”

Tôi không thể không thừa nhận, từ nhỏ lớn lên trong gia đình này tính tình

tôi cũng không khác gì. Tôi đặt câu hỏi: “Không sao chứ, không có hù dọa chứ?”

Tô Tín day day huyệt thái dương, giọng nói mệt mỏi: “Không có, nhưng khá bất đắc dĩ, ông ngoại em phải đòi cho bằng được, không

còn cách nào anh đành phải bồi thường cho ông.”

Tôi cười cười kéo tay anh: “Được rồi, em xin lỗi thay cho ông ngoại, anh đừng so đo nữa.”

“Ai nói so đo!” Không biết khi nào thì ông ngoại đã đến bên cạnh tôi, đưa

hai chai trà xanh cho tôi và Tô Tín, ông nhướng mày nói: “Bồi thường là

lẽ đương nhiên, một mảnh ruộng lớn bị hư như vậy ông biết đi tìm ai?”

“Ông ngoại!” Tôi nổi giận.

Ông trầm lại: “Được rồi, được rồi, ông không nói nữa, các con uống trà đi, ông đi coi tiệm.”

Tô Tín cười híp mắt, chợt anh giơ tay lên nhẹ nhàng đưa ngón cái vuốt mắt tôi: “Có gì bay vào mặt em.”

Lòng tôi giống như là một hồ nước đang yên lành đột nhiên có người thảy một cục đá nhỏ xuống làm gợn sóng.

Gương mặt hơi nóng tôi mở chai nước, uống một hơi thật nhiều.

Tô Tín cũng mở nắp nhìn đáy chai, kêu lớn lên như một đứa bé: “Woa, trúng thưởng rồi.”

Tôi giựt lấy cái chai, nhìn cái đáy chai có bốn chữ nhỏ, tôi quay đầu nhìn

ông ngoại tha thiết: “Ông ngoại ơi, quả nhiên ông đối xử với cháu rể

thật tốt.”

Ông ngoại đứng phía sau quầy hàng lạnh lùng nhìn tôi, không bình tĩnh nói: “Con nhìn kỹ lại đi.” Buổi chiều ở nông thôn khá lạnh, tôi và Tô Tín cất đồ trong tiệm của ông vào nhà rồi ra sau nhà, ấm áp lên rất nhiều. Ông ngoại rót chúng tôi hai

chén trà nóng, tôi nhận lấy bằng hai tay đưa lên mũi ngửi, tán gẫu với

ông: “Ông ngoại, đây không phải là Thiết Như Lai ở núi Dứa Xuân chứ?”

Ông nhướng lông mày: “Ta thật không có phúc, đó là thôn cùng ngõ hẻm nào? Đây là cậu con mang từ Chiết Giang về.”

Tô Tín bưng chén sứ lên nhấp một ngụm: “Uhm, không tệ.”

“Nhìn đi, vẫn là tiểu Tín phân biệt được tốt xấu, chỉ có đứa cháu ngoại có lòng tiểu nhân như con không biết.”

Tôi liếc hai ông cháu: “Được rồi, bây giờ quen rồi thì hợp tác nhau khi dễ con chứ gì.”

Đôi mắt ông híp lại nhìn tôi, không lên tiếng bưng bình trà đi đến sân nhỏ, ngồi trên ghế mây một mình uống trà.

--------

Đêm khuya ở trên giường lăn qua lộn lại không ngủ được, thay đồ chạy ra cửa ngồi, cảm giác ở miền quê thật rất tốt, buổi tối chỉ đóng cửa ngoài còn cửa trong nhà đều mở toang, không khí lùa vào rất mát mẻ cũng thổi bay

bức bối trong người.

Tôi ngồi một hồi, gió ùa vào không nhịn được khụt khịt cái mũi.

Một bóng phía sau che lấy tôi, tôi ngửa đầu nhìn ra sau, Tô Tín đang cúi

đầu nhìn tôi, gương mặt anh tuấn chìm trong bóng đêm, chỉ nhìn thấy được khóe môi cong lên rất đẹp.

“Sao vậy, anh không ngủ được hả?”

Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, không trả lời vấn đề của tôi mà hỏi: “Lạnh không?”

Tôi ôm đầu gối nói: “Tạm được.”

Anh thở nhẹ một hơi, chậm rãi nói: “Bầu trời ở đây thật đẹp.”

Tôi đưa mắt nhìn, tầm mắt trống trãi, bầu trời trong suốt, mỗi ngôi sao đều có độ sáng của nó tựa như con ngươi trong đôi mắt, màn sương không có

trong thành phố bắt đầu trải xuống những đồng trống mênh mông.

Tôi nhìn một hồi, tinh thần đột nhiên hoảng hốt khi Tô Tín đặt tay tôi trong lòng bàn tay anh.

Tôi quay đầu nhìn anh nhưng anh không nhìn tôi chỉ ngửa đầu nhìn trời sao, trong đôi mắt đen tích tụ ánh sáng chói lóa.

Có lẽ là tâm ý tương thông nên tôi cũng không nói nữa, cứ như vậy mặc cho anh ôm vào trong ngực.

Bình thường xem TV hay tiểu thuyết, ngắm sao là một trong những cảnh lặp đi

lặp lại khá nhiều, động một chút là ngắm sao, còn tìm kiếm sao băng, vẫn chưa thỏa mãn muốn thấy mưa sao băng.

Thế nhưng cảnh đó lại xảy ra với mình bây giờ,