Pair of Vintage Old School Fru
Giáo Sư Tình Nhân

Giáo Sư Tình Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323862

Bình chọn: 7.5.00/10/386 lượt.

Mời vào.”

Đẩy cửa đi vào, người ở bên trong đồng thời ngẩng đầu nhìn cô, cô sững sờ ở tại chỗ.

Du Chính Dung ở sau bàn công tác, ngồi đối diện là một cô gái, ước

chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi thì phải, cầm trên tay bản ghi

chép cùng bút. Hai người giống như đang thảo luận vấn đề quan trọng, vừa thấy cô tiến vào, cô gái kia liền im lặng.

“Không biết có còn gì cần giúp không ?” Du Chính Dung đối cô cười nhẹ,

vĩnh viễn đều là nhã nhặn như vậy, ngữ khí có lễ, ngón tay anh thon dài

mân mê bút, mỉm cười hỏi nói.

“Được rồi, cám ơn anh, thầy Du.” Cô kia thản nhiên cười, đứng dậy

chuẩn bị rời đi.“Có gì cần nói, tôi sẽ lại liên lạc với anh, có thể chứ

?”

“Không thành vấn đề.”

Cô gái kia bộ dáng gọn gàng, trang điểm tỉ mỹ sau khi rời đi, bên

trong còn lưu một mùi nước hoa nhàn nhạt. Hạ Hiểu Úc tựa vào tường,

trong khoảng thời gian ngắn không biết nên nói cái gì.

“Mời ngồi a” Du Chính Dung mỉm cười nói, đôi mắt sau khuông kính, lóe ra ý cười sung sướng.

“Thầy tìm tôi có chuyện gì ? Báo cáo của chúng tôi có phải…… có vấn đề gì hay không ?” Cô có chút đề phòng hỏi.

Ngồi xuống ở vị trí mỹ nữ kia vừa mới ngồi, cô cảm giác có chút không đúng.

“Báo cáo không thành vấn đề, viết không sai, có thể cầm trở về.” Du

Chính Dung đứng dậy, đến mặt sau ngăn tủ tìm ra báo cáo của bọn họ,

thuận tiện nói về một chút thành tích,“Em cùng Giang Thành Bân một tổ

đúng không ? Muốn biết thành tích học kỳ không ?”

Không có nghe tiếng trả lời.

Anh quay đầu, nhìn thấy Hạ Hiểu Úc đang xem tấm danh thiếp ở trên bàn, không có nghe đến câu hỏi của anh.

Anh nhân cơ hội thưởng thức cô bên cạnh.

Âu phục đơn giản không tay cùng giày xăng ̣đan, làm cho cô tràn trề

sức sống hơi thở động lòng người, ngay cả ngón chân nho nhỏ đều đáng yêu như vậy, làm cho người ta rất muốn……

Du Chính Dung ý cười càng sâu.

Ôm cánh tay, anh nhàn nhàn tựa vào giá sách, ung dung chờ.

Hạ Hiểu Úc nghiên cứu xong danh thiếp kia, mới biết được mỹ nữ trưởng thành vừa mới kia chính là phóng viên, có một chút ghen tuông cổ quái

chậm rãi hình thành trong đầu.

Bọn họ thoạt nhìn chính là rất hợp nhau, mặc kệ là tuổi, ngoại hình, chức nghiệp……

Đối cô mà nói, dường như là thế giới kia.

“Xem xong rồi chưa ? Có thể để ý tôi không ?”

Cô hoảng sợ, ngẩng đầu đón nhận ánh mắt mỉm cười của anh, kín đáo lại nóng bỏng nhìn cô.

Lại là cái loại cảm giác kỳ quái này : Tim đập nhanh hơn, hô hấp bắt đầu khó khăn……

“Anh…… tìm tôi có chuyện gì ?” Hạ Hiểu Úc bối rối thiếu chút nữa nói không nên lời, chỉ có thể tùy tiện tìm vấn đề hỏi.

“Hiện tại lại biến thành “Anh” ? Vừa mới không phải còn có người gọi tôi “thầy” sao ?”

Cô thề mặt của cô nhất định đỏ lên.

Thật giận, Du Chính Dung sẽ nghĩ như thế nào ? Nữ sinh ở trước mặt anh đều là háo sắc sao ?

Không, không chỉ nữ sinh, còn có nam sinh cũng không thể bỏ được, ví dụ như Giang Thành Bân.

“Không có chuyện gì, chính là đem báo cáo trả lại cho em, thuận tiện muốn hỏi……”

Du Chính Dung đi tới, nhàn nhàn tựa vào góc bàn. Cặp chân dài chướng

mắt kia, cách cô gần như vậy, Hạ Hiểu Úc cảm thấy thân thể bắt đầu nóng

lên đáng sợ.

“Hỏi tôi cái gì ?”

“Muốn cùng tôi đi ăn cơm không ? Tôi ở Đài Bắc lâu như vậy, đều chưa

ăn qua được món cơm nào ngon.” Anh nghiêng thân hướng về phía cô, sủng

nịch cười hỏi : “Chúng ta có thể trò chuyện một chút.”

“Muốn…… Muốn nói cái gì ?” Hạ Hiểu Úc cúi thấp đầu, không dám nhìn

anh, chỉ cảm thấy trái tim thình thịch đập thật nhanh, cô thậm chí cảm

thấy anh cũng nghe thấy tiếng tim đập của mình.

“Tôi cũng không biết.”

Du Chính Dung nói lời này là thật. Anh quả thật không biết muốn nói

cái gì, chính là, anh không có cách nào kiềm chế nhiều dục vọng của bản

thân đối với cô.

Xem ra, anh ngay cả tay của chính mình cũng không có biện pháp để khống chế.

Anh ôn nhu, nhẹ nhàng mà giúp cô vén sợi tóc ra sau tai.

Ngón tay thon dài chậm rãi lướt qua, mang đến từng đợt nóng đáng sợ,

Hạ Hiểu Úc cảm thấy lỗ tai chính mình có lẽ gần như đã bị thiêu đốt.

Du Chính Dung rất đúng mực, anh không có lưu luyến, tuy rằng anh rất muốn tiếp tục.

“Được không ?” tiếng nói nhã nhặn mà hơi trầm thấp, thật ôn nhu hỏi.

“Cái gì…… Cái gì được không ?” Trời ạ, thanh âm của cô cư nhiên hơi hơi phát run, này rất không giống cô !

Hạ Hiểu Úc, cô là làm sao vậy !

“Để cho tôi mời em ăn cơm, được không ?” Du Chính Dung dật ra âm

thanh cười nhẹ, anh còn thở ra một hơi thật dài,“Rốt cục có thể quang

minh chính đại mà nói, tôi nhịn đã lâu rồi.” (F: sói đã muốn ra tay,

amen. Dung ca : *đá ra cửa* câm mồm.)

“Anh……” Hạ Hiểu Úc rốt cục ngẩng đầu, trên gương mặt trái xoan thản

nhiên đỏ ửng, cô hoài nghi liếc nhìn gương mặt xinh đẹp đang tươi cười

kia,“Anh có thể như vậy sao ? Anh là thầy giáo.”

“Đã không phải rồi.” Anh cúi đầu chăm chú nhìn cô, ánh mắt ý đây là thật.

“Nhưng là…… Vì sao là tôi ?” Cô vẫn là tràn ngập nghi vấn,“Chẳng lẽ

anh sẽ ở cuối học kỳ, hẹn từng nữ sinh đi ra ngoài ăn cơm sao ?”

Đối với chất vấn sắc bén của cô, Du Chính Dung chỉ có thể cười khổ.

Quả nhiên không phải chỉ là con mèo nhỏ nhu th