ức đóng cửa lại, sau đó, “uỳnh” một tiếng lái xe rời đi.
Bùi Thi ngước mắt nhìn Hạ Thừa Tư. Trong sự im lặng càng ngày càng lâu của cô, trái tim anh đã dần dần chìm xuống. Rốt cuộc, anh khẽ nói: “Trước, đang và sau khi anh nói ra câu đó, anh cũng biết là mình đã làm sai. Nhưng anh không hối hận.”
Cô tức giận không nói ra được câu nào, quay người bỏ đi. Trên đường cô đi về nhà, anh vẫn lái xe đi theo sau cô. Xe của anh chỉnh chu sang trọng, được lau đến bóng loáng, cẩn thận dè dặt theo sát từng bước của cô. Ở khu này không nhiều người giàu có, gần như là dẫn đến một trăm phần trăm người ngoái đầu nhìn lại. Cô cảm thấy mất thể diện chết được, lúc thấy nhà mình, cô gần như là bay vọt vào trong.
Sau khi về nhà, cô nhận được Tina gọi đến: “Alo, Thi Thi, cậu khỏe không? Thật xin lỗi, tối hôm qua mình cũng uống say, cho nên không chăm sóc được cho cậu. Có điều may là có Hạ Thừa Tư ở đó... Đúng rồi, mình thật sự lạc hậu, sáng nay mới biết được hóa ra đối tượng anh ta cầu hôn là cậu đó.”
Bùi Thi nắm chặt điện thoại, không trả lời. Xem ra sau tối hôm qua có không ít lời đồn đại lan truyền rồi.
“Có điều, mình thật sự không biết nên nói Hạ Thừa Tư thế nào nữa. Cuối cùng anh ta là đàn ông tốt hay đàn ông chán ngắt đây? Ngày hôm qua sau khi cậu say vẫn suốt tựa vào người anh ta, còn nhìn anh ta với ánh mắt quyến rũ. Bọn mình nhìn tình trạng hai người đều cho rằng chuyện này tám chín phần là đã thành. Không nghĩ đến vậy mà chẳng xảy ra gì hết... Lẽ nào anh ta và bạn gái anh ta sống chung hả?”
Bùi Thi cảm thấy rất đau đầu: “Những lời này cậu nghe từ đâu?”
“Hôm nay bọn mình hỏi anh ta trong nhóm. Mình có kéo cậu vào nhóm, cậu không có xem à? Để mình gửi hình cho cậu.”
Sau khi cúp điện thoại, Bùi Thi nhận được vài tấm hình Tina gửi đến. Trên đó là một đoạn chat nhóm.
“Thiếu tổng, anh đừng tưởng rằng bọn tôi không biết anh thích Bùi Thi. Tối hôm qua có phải là anh đã đưa cô ấy về nhà rồi không?”
“Mau! Ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì, đàng hoàng khai báo!”
“Không có, tôi đưa cô ấy về nhà thôi.” Đây là Hạ Thừa Tư trả lời.
“Ôi, vậy mà thiếu tổng lại lên tiếng.”
“Cái gì!!! Không phải anh cầu hôn với cô ta sao? Cơ hội tốt như vậy mà cũng không nắm chặc?” Những lời này bị rất nhiều người lặp lại, đầy cả màn hình.
“Thấy không, đây chính là yêu. Người bình thường một câu cũng không nói, đến thời khắc mấy chốt cũng muốn lên tiếng biện hộ vài câu cho cô gái mình yêu. Các người nói có đúng hay không ha ha.”
Sau đó Bùi Thi xem kỹ cuộc đối thoại trong nhóm, tiếp theo đều là những người khác nói chuyện râu ria, Hạ Thừa Tư không có xuất hiện nói gì nữa. Lúc này, Tina lại gửi đến một đoạn ghi chép trên Vi Kênh của cô ta và Hạ Thừa Tư.
“Tối hôm qua anh cứ vậy đưa Bùi Thi về nhà sao?”
“Ừ.”
“Thật đáng tiếc, có điều anh thật là đàn ông tốt. Có bạn gái rồi sẽ kiên quyết không đụng đến phụ nữ khác, cho dù là người mình từng thích.”
“Tôi không có bạn gái.”
“Hả? Không phải hôm qua anh nói có sao?” “Ơ, ơ, đừng nên bỏ mặc tôi chứ, đừng chỉ nói một nửa vậy mà.” “Anh khơi lên lòng hiếu kỳ của người khác rồi không nói nữa, điều này rất quá đáng...” Sau đó Hạ Thừa Tư cũng không có trả lời cô ta nữa.
Rất nhiều tin tức khiến Bùi Thi cảm thấy đau đầu hơn. Cô cảm thấy mệt mỏi không thôi, đến tủ quần áo tìm đồ ngủ thay ra, tính ngủ một giấc thật ngon. Nhưng khi cởi quần áo ra, nhìn thấy vết sẹo giải phẫu của mình, cô loáng thoáng nhớ đến một chuyện -- Tối hôm qua sau khi bọn họ làm xong, anh muốn ôm cô đi tắm, nhưng cô lại mệt mỏi không muốn nhúc nhích, có điều là nương theo ánh đèn mờ tối, cô say khướt nói với anh một câu: “Ngang hông anh sao cũng có một vết sẹo?” Anh không trả lời. Sau đó cô nhắm mắt lại, nói năng không rõ ràng: “Đúng rồi, anh và em giống nhau, cũng là gan không tốt, cho nên đã làm phẫu thuật....”
Hiện tại càng nghĩ càng không đúng. Nếu như anh cũng đã đi giải phẫu, theo lý thuyết hẳn là phải khôi phục rất nhiều, không thể nào giống như bây giờ, ngược lại hở một tý là nằm viện. Là cuộc giải phẫu của anh thất bại sao? Hay là anh hoàn toàn không khỏi bệnh, có điều là....
“Bắt đầu từ trước đây rất lâu, anh cũng chỉ thích mỗi em.” - Anh từng nói như vậy. Nếu như đây không phải là lời nói đùa, vậy cái thích kia có phải là từ lúc bọn họ còn ở Anh đã... Lúc đó người giấu tên quyên tặng cô 1/2 gan sống có phải là Hạ Thừa Tư hay không? Không, điều này hơi hoang đường. Một người đàn ông lý trí đến gần như vô tình làm sao có thể làm chuyện như vậy? Nhưng mà, cô cảm thấy mình cần thiết phải xác nhận với anh một chút. Chờ khi anh liên lạc với mình thì hỏi thử xem.
Cả ngày Hạ Thừa đều làm việc ở công ty, dù thế nào cũng không dự định về nhà đối mặt với đống suy nghĩ lộn xộn mà anh không muốn nghĩ kia. Cho đến khi đồng hồ chỉ đã rạng sáng, anh mới đứng lên khỏi ghế, vươn vai một cái. Công việc đúng là chuyện có thể phân tán sự chú ý, hiện tại dù anh lại nhớ đến Bùi Thi cũng sẽ không gọi điện đánh thức cô.
Nhìn từ cửa sổ tầng sáu mươi ba ra bên ngoài, cảnh đêm cả thành phố bởi vì hiện đại hóa mà có vẻ phồn hoa, bởi vì sức người nên