ng đầu lên nhìn cậu một cái rồi tiếp tục cúi đầu, buồn buồn trả lời, "Mạnh Lai nói xế trưa ngày kia về, gọi tớ đi rước cậu ấy, tớ nhận lời rồi".
"Ừ".
Sau đó hai người mỗi người mang ý nghĩ riêng trong im lặng.
Trước khi rời khỏi, Kiều Nhạc Hi đỡ cửa xe khom lưng thử thăm dò, "Ngày kia cậu có đi không?"
Giang Thánh Trác nghiêng người nhìn cô, "Cậu muốn tớ đi không?"
Kiều Nhạc Hi rũ mi xuống suy nghĩ hồi lâu, "Nếu không thì cùng đi?"
Giang Thánh Trác gật đầu, "Được, vậy ngày mốt tớ tới đón cậu".
Kiều Nhạc Hi không biết thế nào, đột nhiên mặt không chút thay đổi đứng lên 'phanh' một tiếng đóng cửa xe, cũng không quay đầu trực tiếp bỏ đi.
Giang Thánh Trác không hiểu ra sao, cũng không biết câu nói kia của cậu lại đắc tội gì cô.
Sau khi Kiều Nhạc Hi xuống xe, hai người vốn yên lặng ngồi ở ghế trước bắt đầu nói chuyện, "Ủa, Mạnh Lai là ai mà nghe quen tai quá vậy?"
"Vậy mà cậu cũng quên! Là bạn chơi thân nhất với Giang Thánh Trác thời trung học, sau này cùng nhau đi du học đấy". Vừa nói vừa quay đầu hỏi Giang Thánh Trác, "Đúng không Giang?".
Mỗi lần Giang Thánh Trác cùng bọn họ nói chuyện phiếm cũng giống như chăm ngòi tên lửa, càng nói càng hăng, cứ để bọn họ tùy tiện nói.
"Tớ nhớ cô ta còn là Nhạc Hi là bạn tốt, đúng không? Khi đó chúng tớ đều nói, hai đóa hoa xinh đẹp nhất ban Khoa học tự nhiên chính là Mạnh Lai và Nhạc Hi, những mà khi Mạnh Lai chưa xuất hiện thì Nhạc Hi là người xinh đẹp nhất, còn từ khi Mạnh Lai xuất hiện, một cười của cô ấy thật là.........."
Người nọ nghĩ rằng Giang Thánh Trác cùng Mạnh Lai bên cạnh nhau thời gian dài, tóm lại chỉ thiên vị mỗi Mạnh Lai, bắt đầu nịnh hót. Ai ngờ, Giang Thánh Trác vốn chẳng quan tâm, nghe xong dần dần cau mày lại, sắc mặt không vui, ngay cả khóe miệng cũng rũ xuống.
Người nọ liếc nhìn biến hóa của ai đó qua kính chiếu hậu, lập tức đổi giọng, "Coi tớ nói gì thế này, cô ta thì coi là gì, làm sao có thể so sánh với em gái Kiều của chúng ta đây! Nói thật, thấy cậu với em Kiều cãi nhau ầm ĩ nhiều năm nhưng tình cảm vẫn tốt như vậy, anh em chúng tớ thật là hâm mộ!"
Sắc mặt Giang Thánh Trác lúc này mới trở lại bình thường, liếc cậu ta một cái, "Được rồi, đừng nói nữa, đi suốt không mệt à?".
Cách một ngày, khi Giang Thánh Trác đến đón Kiều Nhạc Hi, sắc mặt cô không được tốt, Giang Thánh Trác chỉ đoán là cô khó chịu vì mới ngủ dậy.
Cô lằng nhằng đứng cạnh xe mãi không lên, "Tớ không đi, tự cậu đi đi!".
Giang Thánh Trác cũng không vội vàng, chỉ rảnh rỗi đứng một bên nhả một hơi thuốc lá, "Cậu không đi tớ đi làm gì?".
Kiều Nhạc Hi kỳ quái hỏi, "Cô ta không phải là bạn gái cũ của cậu sao?".
Giang Thánh Trác xuyên qua khói thuốc trừng cô, "Phải rồi Nhạc Tư này, cậu nghĩ gì vậy, đó đã là chuyện mấy năm trước rồi, sao cậu còn nhắc mãi thế!".
Kiều Nhạc Hi tự nhận bản thân có chút không được tự nhiên, lúc này quả thật là lấy bụng mình so bụng người, cúi đầu thỏa hiệp, "Đi thôi!".
Khuôn mặt Giang Thánh Trác cổ quái nhìn cô, "Cậu hôm nay sao vậy, đến kỳ sinh lý à?"
Kiều Nhạc Hi mở to mắt nhìn cậu, mặt nóng như lửa, "Cậu tới kỳ sinh lý thì có!".
Giang Thánh Trác cười cười, "Còn nói không phải, cậu cũng không biết thời đi học, cậu làm tớ bị dơ biết bao nhiêu cái áo khoác .........."
"Giang Bươm Bướm! Cậu câm miệng lại cho tớ!"
"Tớ chỉ toàn nói sự thật thôi".
"Dù là sự thật cũng không cho nói!"
"Ui, không nói thì không nói, cậu đá tớ xong chưa?"
". . . . . ."
Đến sân bay, Kiều Nhạc Hi xuất hiện trước lối vào, trái ngược với vẻ an nhàn của người đứng bên cạnh, cô đột nhiên không biết phải làm thế nào.
Cô không biết mình còn nhận ra Mạnh Lai hay không, khi gặp mặt câu đầu tiên sẽ nói gì....
Nhiều người xung quanh đang nói chuyện điện thoại hoặc ít ra cũng tỏ ra phấn khích, chỉ có mình cô với vẻ mặt đau khổ.
Giang Thánh Trác hết nhìn đông lại nhìn tây, miệng thì lẩm bẩm, "Đi ra chưa? Cậu thấy chưa? Sao còn chưa ra?"
Kiều Nhạc Hi ghét bỏ quay mặt sang một bên, lập tức nhìn thấy người quen, đầu óc còn chưa kịp phản ứng nhưng miệng đã kêu lên.
"Bạch Tân Tân?"
Bạch Tân Tân quay mặt qua nhìn thấy cô cũng có chút ngạc nhiên, "Kỹ sư Kiều, cô cũng tới đón người sao?"
Giang Thánh Trác vẫn đang đứng bên cạnh, cười híp mắt nhìn, chờ hai người chào hỏi xong mới mở miệng, "Không giới thiệu cho tớ à?"
Kiều Nhạc Hi bất đắc dĩ, trong lòng lại mắng 'đồ háo sắc', "Bạch Tân Tân - đồng nghiệp cùng công ty, Giang Thánh Trác - bạn của tôi".
Nơi nào có Giang Thánh Trác chưa bao giờ lo lắng sẽ bị lúng túng, cậu ta mà há miệng thì sẽ lừa gạt không biết bao nhiêu cô gái ngu ngốc.
"Tên rất dễ nghe, tôi thường nghe Nhạc Hi nhắc tới cô......."
Lời khách sáo tục tằng được phát ra từ miệng cậu không bao giờ khiến người nghe ghét bỏ, ngược lại rất phù hợp với khuôn mặt cười chào hỏi khuôn phép, nghe thế nào cũng giống như đây là một lời nói thật lòng.
Cứ tưởng sân bay lớn như vậy, nhiều chuyến bay như thế, nghĩ Kiều Nhạc Hi không nghĩ tới, vừa nhìn thấy Mạnh Lai bước ra từ bên trong cô còn chưa có hành động gì thì Bạch Tân Tân bên cạnh đã nhiệt tình chào đón..
Cô chỉ có