"Vậy gia đình anh ấy phức tạp thật, sau
này cậu phải ứng phó với một đại gia đình như thế, liệu có kham nổi
không?".
Thật ra
Thiệu Chấn Vinh nói với cô: “Anh cả và chị dâu ở ngoài, công việc bận rộn hiếm
khi về nhà, anh hai cũng ít về. "
Anh
cũng lấy hết hình chụp mình hồi nhỏ ra cho cô xem, nhưng hình của anh không
nhiều như của cô, chỉ có vài quyển album, ảnh chụp chung với bố mẹ cũng rất ít.
Anh nói: “Công việc của bố mẹ bận rộn lắm, từ nhỏ anh được dì Triệu chăm sóc
".
Có một
tấm hình chụp hai đứa trẻ, tuổi xấp xỉ nhau, cả hai đều đang ăn kem, tươi cười
rạng rỡ chẳng khác nào hai đóa hoa hướng dương. Đứa bé trai cao hơn có lẽ là
anh, còn cô bé gái thấp hơn chút, mặc một chiếc váy hoa, tóc cũng ngắn, có đôi
mắt giống hệt anh, khi cười còn có lúm đồng tiền.
Cô biết
anh không có em gái, nên hỏi: “Đây là anh và em họ?".
Anh
gãi gãi đầu: “Không phải, đây là anh hai anh", sau đó có vẻ ngượng ngùng
chỉ đứa bé mặc váy hoa: “Đây là anh".
Cô phì
cười, còn anh có vẻ hơi giận nói: “Nhà anh chỉ có ba người con trai, anh hai
lúc nào cũng muốn có một cô em gái, vậy nên bắt anh đóng giả con gái. Anh ấy
lớn hơn anh, vả lại từ nhỏ anh chỉ chơi cùng anh ấy, nghe lời anh ấy".
Anh em
ruột nhà anh có quan hệ rất tốt, chỉ là không thấy chụp hình khi đã trưởng
thành, anh nói: “Anh cả, anh hai sau khi lớn lên đều không thích chụp hình, cho
nên cũng ít khi chụp chung với anh. "
"Hồi
nhỏ anh không được khỏe, cả ngày phải uống thuốc nên trẻ con quanh đây không
thích chơi với anh, gọi anh là thằng bệnh. Anh hai lúc đó oai phong lăm, là vua
của đám trẻ, trèo lên đống gạch mà nói, nếu ai không chơi với Chấn Vinh thì anh
ấy sẽ không thèm chơi với đứa đó", anh mỉm cười nhớ lại ký ức thơ ấu: “Anh
hai lớn hơn anh hai tuổi, nhưng lúc nào cũng bảo vệ anh. Khi đi thi đại học,
anh nộp đơn học y và muốn ra nước ngoài học, nhưng bố anh phản đối quyết liệt,
còn nổi trận lôi đình, mẹ khuyên anh thế nào cũng không được. Anh giận cả nhà
mấy ngày liền. Cuối cùng anh hai về, nói chuyện với bố anh, để anh đi học ở
Phúc Đán. Ba anh em đều do dì Triệu chăm sóc, dì nói trong nhà yêu thương anh
nhất không phải là bố mẹ, mà là anh hai. Lần này anh cả với chị dâu có việc
không thể về nhà, ngày mai em có thể gặp anh hai rồi. "
Hôm sau
anh đưa cô đi thăm dì Triệu. Dì ở trong một căn tứ hợp viện sâu trong ngõ nhỏ.
Nhà không to nhưng rất yên tĩnh, trước sân trồng hai cây táo, mùa hè tán xanh
rợp cả một khoảng. Đỗ Hiểu Tô hiếm khi nhìn thấy căn nhà nào như vậy, tường nhà
sạch sẽ, đồ dùng gia đình cũ kĩ nhưng nước sơn rất mịn tựa như dấu tích của
thời gian được lưu lại trên đó. Hai đứa con của dì Triệu hiện giờ đều ở nước
ngoài, chỉ có dì và chồng dì ở nhà, cho nên khi dì Triệu thấy Thiệu Chấn Vinh
và cô thì, vui đến mức không ngừng cười được, cứ nắm tay cô không buông. Trong
lòng Đỗ Hiểu Tô cũng chợt ấm lên, bởi dì Triệu xem Thiệu Chấn Vinh là con trai
mình nên mới quý cô như vậy.
"Con
ngồi đi. Chấn Vinh ngồi chung với Hiểu Tô, ăn điểm tâm đi, dì xuống bếp nấu vài
món. Anh hai con nói lát nữa sẽ đến, hôm nay dì làm mấy món các con thích ăn
nhất. Hiểu Tô, dì nấu canh gà cho con nhé, con gầy quá, phải bồi dưỡng nhiều
một chút".
Trong
phòng có máy sưởi, Hiểu Tô cởi áo khoác ngoài, chỉ mặc một chiếc áo len thế mà
vẫn thấy nóng. Cô đứng lên đứng bên tường ngắm hình chụp trên đó. Tất cả đều là
khung hình kiểu cũ, thậm chí có tấm là đen trắng, có một tấm là dì Triệu chụp
chung với ba đứa bé và hai cụ già, cô thấy rất quen, nhìn một hồi, không chắc
chắn lắm nên quay lại gọi một tiếng "Chấn Vinh".
Anh đến
bên cạnh cô, cô tò mò hỏi: “Đây là...".
Thiệu
Chấn Vinh "ừ" một tiếng rồi giải thích: “Đây là ông bà ngoại anh, dì
Triệu chăm sóc bọn anh từ nhỏ, lúc ấy bọn anh hay ở bên nhà ông bà ngoại".
Thế
rồi cô vô tư nói: “Ôi ôi, có chuyện gì bí mật có thể kể không? Hiểu thêm chút
bí mật của danh nhân nào!".
Anh
bật cười và quàng vai cô: “Em chỉ nói lung tung, lát nữa gặp anh hai, không
được nói bậy đâu".
***
Anh
hai của Thiệu Chấn Vinh cũng cao gầy như anh, trông còn rất trẻ nhưng khí chất
trầm tĩnh lại không kém phần sắc bén. Thật ra hai anh em họ có phần giống nhau,
nhất là đôi mắt, mắt hai mí, ánh nhìn sâu thăm thẳm như biển lớn.
Anh ta
bắt tay cô, giọng nói trầm thấp: “Cô Đỗ phải không? Tôi là Lôi Vũ
Tranh, anh hai của Chấn
Vinh".
Tay anh
ta lạnh như băng tuyết, truyền theo dấu ngón tay thẳng đến tim người khác, lạnh
đến mức khiến tim cô khẽ run lên. Cô nhỏ giọng gọi một tiếng: “Anh hai".
Thiệu
Chấn Vinh nghĩ cô xấu hổ, quàng vai cô cười lớn.
Còn anh
ta vẫn giữ vẻ điềm tĩnh như cũ, ngay cả nụ cười cũng như có như không. Trái tim
Đỗ Hiểu Tô đập càng lúc càng nhanh, cảm giác không chắc chắn như khi bước xuống
cầu thang rồi bị hụt chân vậy. Trong lòng cô như có ngọn lửa đang thiêu đốt,
phải gặp thế này mới biết được, lần trước ở sân bay, cô không nghĩ ra, trong
điện thoại vẫn lưu giữ khá nhiều ảnh, thì ra anh ta chính là anh trai Thiệu
Chấn Vinh, chẳng trách khi Thiệu Chấn Vinh nhìn t