Hải Thượng Phồn Hoa

Hải Thượng Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322893

Bình chọn: 8.00/10/289 lượt.

iếc điện thoại

màu trắng như nhìn một thứ xa lạ, nó kêu vang hồi lâu, sau đó đột ngột đi vào

yên tĩnh. Cô siết chặt vạt áo như đang níu lấy cành cây cứu mạng duy nhất,

không thể khống chế được mà toát mồ hôi lạnh.

Nhưng

không đợi cô thở phào một hơi, điện thoại lại kêu lên không ngừng nghỉ. Cảm

giác mình như đang mộng du, biết là không thể trốn tránh được nữa, đành chậm

rãi đứng lên nhấc ống nghe.

Giọng

nói anh trầm thấp: “Anh nghĩ chúng ta cần

nói chuyện ".

Cô im

lặng.

"Anh

đợi em trên xe".

Nói

xong anh gác điện thoại, cô vẫn như đang lạc vào giấc mộng, hồi lâu sau không

thể đặt ống nghe xuống được. Bên tai còn vang vọng thứ âm thanh trống rỗng, cô

hoang mang đứng đó.



Trâu Tư

Kỳ thấy Đỗ Hiểu Tô khi từ Bắc Kinh trở về có điều gì đó thay đổi, nhưng thay

đổi ở đâu thì Trâu Tư Kỳ không thể nói rõ, chỉ cảm thấy có gì đó kì lạ. Trước

đây Đỗ Hiểu Tô rất hoạt bát hiếu động, tràn trề sinh lực, dù có thức đêm làm

việc vẫn còn tươi tỉnh lôi kéo cô đi ăn được, miệng nói liến thoắng không

ngừng, nói từ chuyện ngoài lề mới nhất của giới nghệ sĩ tới chuyện bà thím hàng

xóm dắt chó đi dạo. Bây giờ tuy vẫn cười nói, nhưng sau nụ cười lại đột nhiên

lơ đãng ngẩn ngơ, dường như suy nghĩ của cô lúc đó đã bay đến một nơi nào đó xa

lắm, như thể có một bàn tay khổng lồ vô hình, trong giây lát đã xóa sạch nụ

cười trên gương mặt cô.

Trâu Tư

Kỳ không nhịn được, hỏi: “Đỗ Hiểu Tô, dạo này cậu sao vậy? Cãi nhau với bác sĩ

Thiệu?".

Đỗ Hiểu

Tô đáp: “Không có".

"Hay

là khi cậu đến nhà, bố mẹ anh ấy coi cậu như người ngoài? Lần trước chẳng phải

cậu nói bố mẹ anh ấy đối xử với cậu rất tốt sao?".

Đỗ Hiểu

Tô cúi đầu, Trâu Tư Kỳ chỉ thấy hàng lông mi dài của cô từ từ cụp xuống. Họ

đang ngồi cạnh cửa sổ, ánh nắng mặt trời mùa xuân tươi đẹp, cả người cô như

chìm trong quầng sáng, một vầng hào quang mơ hồ phủ lên quanh người. Trâu Tư Kỳ

đột nhiên chấn động, bởi thấy Đỗ Hiểu Tô như nhòe đi, cảm giác như không tồn

tại, chút vệt hồng nhạt trên gò má như đứa trẻ nhỏ cũng biến mất, gương mặt gầy

gò. Cô bất giác nắm lấy tay Đỗ Hiểu Tô: "Hiểu Tô, thực ra cậu làm sao? Gặp

phải chuyện gì? Nói ra cho mọi người cùng nghĩ cách đi chứ".

Đỗ Hiểu

Tô ngẩn người hồi lâu, mới nói: “Bố của anh ấy là..." Ngừng một lát, rồi

nói ra một cái tên.

Trâu Tư

Kỳ lúc ấy nghe không rõ ràng lắm: “Ai cơ?". Đỗ Hiểu Tô lại không đáp lại.

Trâu Tư Kỳ xắn một miếng bánh kem, ăn một lúc thì miếng bánh mắc nghẹn ở cổ,

đến mức cô phải trợn mắt, khá lâu sau mới thở ra một hơi: “Cùng họ cùng

tên?".

Đỗ Hiểu

Tô nhớ lại khi đó ở sân bay, bản thân cô cũng ngờ nghệch hỏi lại câu này, nghĩ

lại quả thật ngốc quá, lúc ấy Thiệu Chấn Vinh thật sự căng thẳng.

Trâu Tư

Kỳ nghiến răng ken két: “Hừ, tớ còn tưởng là chuyện gì? Mất cả nửa ngày hóa ra

cậu rầu rĩ vì được gả vào nhà thế gia? Đến rùa vàng cậu cũng vớt được rồi, còn

buồn bã gì nữa? ", vừa nói vừa chỉ vào trán cô: “Sao hàng cực phẩm đều bị

cậu bắt được thế này? Chà chà, thật là nhìn không ra, bác sĩ Thiệu bình thường

giản dị, nhân cách tốt không giống mấy công tử nhà giàu tí nào. Cậu đấy, đừng

nghĩ lung tung nữa, chỉ cần bác sĩ Thiệu đối tốt với cậu, cậu còn sợ gì

nữa?".

Đỗ Hiểu

Tô vội ngẩng lên, vẻ mặt chìm như trong hoang mang, mệt mỏi nói: “Tớ thật sự

không biết anh ấy là...thật ra tớ hoàn toàn không hiểu anh ấy...".

Trâu Tư

Kỳ không hiểu, lắc lắc tay cô: “Hiểu Tô, cậu đang nói gì vậy?".

Đỗ Hiểu

Tô hình như vừa giật mình tỉnh lại, sắc mặt cô tái trắng, khóe miệng lại xệ

xuống, nói rất nhỏ: “Không có gì".

Trâu Tư

Kỳ thấy không yên tâm, sau khi về nhà mới gọi điện thoại cho Thiệu Chấn Vinh.

Anh đang bận việc, nhưng nhận được điện thoại của cô thì cảm thấy rất bất ngờ,

Trâu Tư Kỳ hỏi thẳng: “Bác sĩ Thiệu, anh không cãi nhau với Hiểu Tô đấy

chứ?".

Anh hơi

nghi ngờ, cũng thấy hơi sốt ruột: “Hiểu Tô làm sao? Khi tôi trở về thì có nhiều

ca phẫu thuật, cô ấy cũng rất bận, một tuần rồi không gặp nhau. Cô ấy làm sao?

Có phải bị ốm không?".

Trâu Tư

Kỳ nhận ra sự quan tâm trong giọng nói của anh thì tạm thời yên tâm, chỉ đùa

giỡn nói: "Bác sĩ Thiệu, sự nghiệp quan trọng nhưng tình yêu cũng quan

trọng không kém, có thời gian rảnh thì phải ở bên bạn gái nhiều chút".

Thiệu

Chấn Vinh cũng cười: “Tôi biết, tôi biết".

Thật ra

mỗi tối anh đều gọi điện cho Đỗ Hiểu Tô, nhưng lúc nào cô cũng tăng ca, có thể

nhận ra sự mệt mỏi trong giọng nói của cô, nên anh luôn bảo cô ngủ sớm.

Vậy nên

cuối tuần, anh đổi ca với đồng nghiệp, từ sớm đã đến đón Đỗ Hiểu Tô.

Khi

ánh tà dương đã bao trùm thành phố, không lâu sau anh đã thấy Đỗ Hiểu Tô bước

xuống thềm, hình như cô gầy đi, hơi cúi đầu, bước đi chậm rãi. Hiếm khi anh

thấy cô mặc trang phục nghiêm túc thế này, cũng ít khi nhìn thấy dáng vẻ này

của cô, trong lòng chợt thấy có thứ gì đó khác lạ. Bởi cô trước đây lúc nào

cũng hoạt bát đầy sức sống, hình ảnh sầu khổ này dường như khiến cô trở thành

một người khác, hay vì quá mệt mỏi.

"Hiểu

Tô".

Cô đột

nhiên ngẩng đầu, đôi mắt mở to, ngạc nhiên nhìn anh, cảm giác như bị giậ


XtGem Forum catalog