ông chu toàn! Đi đi! ".
Cô gác
điện thoại, khi ấy mới phát hiện khuỷu tay bị trầy xước có lẽ là do khi nãy bị
ngã, nhưng cô không cảm thấy đau.
Tắm
xong cô lại thẫn thờ, tóc ướt thế này phải làm sao đây? Lại nghĩ một lát, phải
đi sấy khô, đi tìm máy sấy tóc, rất lâu sau đó cô mới tìm ra máy sấy. Rỗi lại
lục tìm công tắc, những thói quen hằng ngày giờ lại trở nên khó khăn đến vậy,
cô lật qua lật lại máy sấy tóc, thầm nghĩ công tắc ở đâu? Sao lại không tìm
thấy?
Cuối
cùng cũng tìm thấy công tắc, gió nóng chợt thổi ào lên mặt, nóng không kịp đề
phòng, nước mắt cô cứ thế trào ra.
Cô
không biết mình ngồi trong phòng tắm khóc bao lâu, có thể là một giờ, có thể là
bốn giờ, vết thương trên tay nhức nhối, đau nhưng không sao ngăn được. Đau quá,
hóa ra là đau như vậy...cô òa khóc...đau đến mức không thở được, đau đến mức
không suy nghĩ được gì. Cô vén tay áo, rồi gục đầu lên bồn rửa mặt lạnh như
băng.... đau quá...cơn đau từ sâu thẳm trong đáy lòng dâng lên, đau đến tuyệt
vọng. Cô cuộn tròn người bên bồn rửa, lạnh quá, cô bắt đầu run rẩy, nhưng không
biết phải làm sao, ngoài việc khóc ra cô không còn cách nào khác. Cô sai rồi,
sai lầm nghiêm trọng, cô không biết sẽ đau thế này. Nhưng giờ biết rồi cũng
chẳng làm gì được nữa. Cô cố cuộn tròn mình lại, chỉ hy vọng mình biến mất khỏi
thế giới này, nếu không thì vĩnh viễn quên Thiệu Chấn Vinh đi. Nhưng chỉ cần
nghĩ đến anh, lồng ngực lại thắt lại, không thở được, đau đớn, thì ra đau như
vậy. Chỉ cần nghĩ đến anh, sẽ đau như vậy
Cô sốt
một tuần ko dứt, vết thương lại nhiễm trùng. Lúc đầu cô chẳng quan tâm, nhất
định đi làm, cuối cùng sốt cao đến mức cả người đờ đẫn, tay gần như không thể
cử động, lúc đó mới đến bệnh viện. Bác sĩ nhìn vết thương đã nhiễm trùng thì đề
nghị cô chuyển lên bệnh viện lớn hơn, nhưng cô sợ, mãi đến khi đau không chịu
được nữa mới đi. May mắn thay đó không phải là bệnh viện nơi anh làm việc, cách
bệnh viện đến nửa thành phố.
Nhưng
cô vẫn sợ, sợ đến mức chỉ cần nhìn thấy bác sĩ mặc áo trắng là người phát run,
cô sợ đến mức nước mắt có thể tuôn rơi bất cứ lúc nào.
Phải
lấy hết mủ của vết thương ra ngoài, thịt rữa cũng phải cắt bỏ.
Y
tá xử lý vết thương cho cô thấy lạ liền hỏi: “Sao cô để đến tình trạng này mới
đi bệnh viện, nếu cô không đến thì cánh tay này cũng chẳng giữ được đâu",
sau đó lại nói, "Đừng cử động, đau một chút, cũng chịu khó chút xíu là
được".
Chịu
đựng, cô cố chịu đựng, đau quá, thì ra là đau như vậy. Cơn đau rõ ràng như cảm
nhận được vết dao đang lướt qua vết thương, cơn đau rõ ràng như cảm nhận được
da thịt đang bị cắt rời, nhưng cô không rơi lệ, móng tay hằn sâu vào lòng bàn
tay, cô thẫn thờ. Phải mất bao lâu, phải mất bao lâu mới kết thúc, phải mất bao
lâu mới hết đau?
Mỗi
ngày truyền đến ba bốn túi nước, cơn sốt dần hạ, tay cô vẫn không thể cử động,
ngày ngày thay thuốc chẳng khác nào bị tra tấn, nhưng cô thà chịu cơn đau tàn
khốc sau khi cắt bỏ một thứ nào của mình, còn hơn là nỗi đau trong tim.
Hằng
đêm, khi cô ngủ, cảm giác dường như điện thoại đang reo vang, cô nhấc máy, nghe
thấy giọng nói quen thuộc chỉ gọi một tiếng: “Hiểu Tô ". Cô tưởng rằng
đúng là có ai đó gọi mình nhưng kết quả lại là mơ, vì sau đó điện thoại lập tức
bị ngắt. Lắng nghe âm thanh ngắn ngủi và vội vàng đó, thầm nghĩ thì ra là mơ.
Cô nằm
xuống ngủ tiếp, cánh tay vẫn đau nhức từng hồi, đau đến mức không tài nào chịu
được nữa, cô đành phải ngồi dậy tìm thuốc giảm đau. Uống một viên vẫn đau, uống
hai viên vẫn đau, cô đổ hết thuốc ra lòng bàn tay, một vốc thuốc, nếu uống tất
cả, liệu có hết đau?
Cô
cho hết thuốc vào miệng, chỉ cần ngửa cổ nuốt xuống, có lẽ mãi mãi không bao
giờ đau nữa.
Do dự
hồi lâu, cuối cùng cô cất hết thuốc trên tay đi, thuốc rơi trên sàn như những
hạt đậu, "Tách tách". Cổ đổ người xuống, tay vẫn đau, đau đến mức
muốn khóc. Cô chợt gọi ba tiếng: “Thiệu Chấn Vinh".
Trong
bóng tối tĩnh lặng không có ai đáp lại.
Nỗi đau
đớn lên đến cùng cực, cô cuộn tròn người lại rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.
Gặp
lại Đỗ Hiểu Tô, Lâm Hướng Viễn thấy rất bất ngờ.
Cô
dường như đã biến thành một người khác, lần trước gặp cô, cô vẫn phấn chấn,
long lanh như hạt minh châu khiến người ta không thể dời mắt, còn lần này gặp,
dường như ánh sáng của hạt minh châu đã biến mất, không còn tỏa ra tia sáng
long lanh như ngày hôm đó. Tuy vẫn rất tập trung trong cuộc họp, nhưng thỉnh
thoảng trong một khoảnh khắc, có thể nhìn thấy hàng lông mày dài và dày của cô
che đi đôi mắt, như phủ lên cái bóng dưới mặt hồ sâu, phản chiếu sắc mây trời,
nhưng ẩn chứa nỗi hoang mang bất lực.
Họp
xong, xuống đến bãi đậu xe, Đỗ Hiểu Tô mới phát hiện mình bỏ quên tài liệu
trong phòng. Ninh Duy Thành không nói gì, nhưng cô thấy rất áy náy, gần đây
tinh thần cô không ổn định, quên trước quên sau. Cô nhỏ giọng nói với Ninh Duy
Thành: “Giám đốc Ninh, hay là mọi người đi trước, tôi lấy tài liệu rồi tự mình
bắt xe về ".
Cô
bước vào thang máy lên lầu, đẩy cửa vào phòng họp, sau đó thoáng sững người.
Phòng
