? Xem như em cầu xin anh? Em thực sự
không có cách nào khác nữa".
Cô kiêu
ngạo đến vậy, từ trước đến giờ chưa hề hạ giọng cúi đầu, anh thấy rất đau,
không thể chịu đựng hơn được. "Hiểu Tô, không có ai chưa từng phạm lỗi,
chuyện quá khứ đã qua rồi, anh không để tâm đến bạn trai trước đây của em, khi
ở Anh anh cũng từng có bạn gái. Tình yêu của chúng ta là hiện tại, anh chỉ cần
hiện tại".
"Không
phải vậy", cô gần như kiệt quệ, chỉ máy móc và hốt hoảng lặp lại: “Không
phải vậy".
Khuôn
mặt cô vẫn tái trắng, chậm rãi nói: “Khi đó em thật lòng yêu Lâm Hướng Viễn,
rất yêu, yêu nhiều lắm. Khi đó em chưa từng gặp trở ngại gì, bố mẹ yêu thương,
học trường hàng đầu, có bạn trai là tiến sĩ, em vẫn luôn tưởng rằng sau khi tốt
nghiệp sẽ kết hôn với anh ta, rồi sẽ hạnh phúc cả cuộc đời. Nhưng không phải
vậy, anh ta đến Bắc Kinh, em tốt nghiệp rồi cũng đến Bắc Kinh, nhưng chẳng bao
lâu sau anh ta kết hôn với người khác...", giọng nói cô càng lúc càng nhỏ
như sắp tan vỡ, "Em không có cách nào quên anh ta, cho đến khi gặp lại anh
ta em mới nhận ra em không thể quên được..cho nên, chúng ta chia tay đi."
"Hiểu
Tô, anh không tin những gì em nói", anh cũng dần dần trấn tĩnh, tuy tay
anh vẫn đang run lên nhưng giọng anh ẩn chứa sự kiên định không thể nghi ngờ,
"Hiểu Tô, quên hết việc này đi. Em không cần nhắc đến việc này nữa, xem
như nó chưa từng xảy ra".
Nhưng
cô không thể làm được.
Cô bắt
đầu một cách khó khăn, đôi mắt nhòa lệ, chỉ cần chạm nhẹ sẽ lập tức trào ra:
“Em vẫn tưởng rằng em đã quên rồi, nhưng đến nay em vẫn không thể.. dù bây giờ
anh bảo em quên đi, em cũng không thể. Em vốn không thể đối diện với
anh...".
"Anh
không tin những gì em nói ", anh bình tĩnh và kiên định: “Anh không tin em
không yêu anh".
Nếu có
thể, cô thà chết ngay lúc đó. Nhưng không thể, môi cô run rẩy: “Chấn Vinh, em
nói thật...em tưởng rằng em yêu anh, nhưng bây giờ mới biết, anh chẳng qua là
chiếc phao cứu sinh mà em tìm được. Em xin lỗi...".
Sắc mặt
anh tái nhợt như thấy điều kinh khủng gì đó, đột nhiên thô lỗ ngắt lời cô: “Đủ
rồi! Hôm nay chúng ta không bàn việc này nữa, anh đưa em về, em bình tĩnh lại
một chút được không? ". Anh ra sức kéo cô đi như muỗn ngăn cản điều gì,
nhưng vô ích.
"Thiệu
Chấn Vinh", câu nói cuối cùng vẫn thốt ra, "Xin anh đừng trốn tránh
nữa, em thực sự chưa từng yêu anh, mong anh đừng cố níu kéo nữa".
Cả thế
giới như im lặng trong phút chốc, thành phố náo nhiệt ồn ào, dòng xe chạy như
nước triều dâng, dòng người đi qua đi lại trên dường, tiếng xe tiếng người ồn
ào, tất cả dường như đã mất đi âm thanh. Chỉ còn lại tiếng tim đập: “Thịch!
Thịch! Thịch!...".
Rất
chậm rãi, rất nặng nề, từng hồi từng hồi, sau đó là nỗi đau, rất nhỏ nhưng vô
cùng rõ ràng, chầm chậm chảy theo huyết quản cho đến tận tim. Thì ra người ta
nói đau lòng, là đau thật, không thể chịu đựng được, đau đến mức không thể thở
được. Anh hoang mang nhìn cô, tựa như không quen biết, hay giống như chưa từng
gặp mặt. Nếu không thì tất cả đều là giấc mơ, chỉ cần tỉnh lại là tất cả sẽ như
trước không có gì thay đổi. Nhưng không thể tự gạt mình, gạt người. Nước mắt cô
dần khô đi, cơ mặt căng cứng đến đau nhức, mắt dần như không thể mở ra. Sắc
trời dần chuyển đen, đèn đường sáng trưng, đèn xe bóng loáng, cảnh đêm tuyệt
đẹp không khác gì một chất độc. Còn cô đang rơi xuống tầng sâu của địa ngục,
vĩnh viễn không thể siêu thoát.
"Chấn
Vinh", giọng nói cô hình như đã bình tĩnh, "Chúng ta chia tay đi, em
không thể ở bên anh được".
Cuối
cùng anh cũng buông tay, đáy mắt không còn chút ánh sáng giống như chỉ trong
phút chốc, cả thế giới trở nên ảm đạm, tối đen như một cái bóng. Anh không nói
gì, chậm rãi quay người đi.
Lúc đầu
anh đi rất chậm, nhưng càng lúc càng nhanh, không lâu sau đã biến mất nơi góc
đường. Còn cô cứ thẫn thờ đứng đó, mắt mở to nhìn theo bóng anh càng lúc càng
khuất xa.
Cô
không biết mình đứng đó bao lâu mới gọi một chiếc taxi về nhà.
Về nhà,
cô đi tắm, nước cứ chảy vô tình, còn cô ngây dại đứng lặng ở đó. Chợt có tiếng
gì đó vang lên, đầu óc cô cứng đờ, cô nghĩ một lúc mới nhận ra đó là tiếng
chuông điện thoại. Điện thoại reo, cô nghĩ mình nên làm gì đây? Điện thoại reo
thì nên làm gì? Cuối cùng cô cũng nhớ ra mình nên đi nghe điện thoại. Cô lảo
đảo đi ra, chẳng may vấp phải chiếc gối hình con heo trên sàn nhà, ngã nhào
xuống sàn, đau đến mức chảy nước mắt nhưng nhìn thấy màn hình điện thoại báo
người gọi, cô cũng không còn để ý nhiều, vội nhấc ống nghe.
"Hiểu
Tô? Hôm nay dự báo thời tiết nói có không khí lạnh, nhiệt độ sẽ giảm, áo khoác
dày của con vẫn chưa cất đi phải không, ngày mai mặc nhiều một chút, chú ý cẩn
thận, đừng vì tham làm đẹp mà không chịu mặc thêm".
"Con
biết rồi".
"Giọng
con sao vậy?".
"Cảm
lạnh thôi".
Mẹ cô
lại cằn nhằn: “sao con lại không cẩn thận vậy? Uống thuốc chưa? Không được, gọi
điện thoại cho Tiểu Thiệu, xem có cần đi tiêm không?".
"Mẹ,
con đang hầm canh trên bếp, sắp trào rồi, con gác máy đây".
"Haizzz,
con bé này làm gì cũng kh