không mở đèn, trong bóng tối chỉ thấy một điểm sáng màu đỏ, có thể nhìn thấy
một bóng người ẩn hiện đang ngồi đó hút thuốc. Cô bước vào, lúc ấy không thể
nhìn ra được đó là ai, thế nên cô có phần do dự, muốn đi ra trước.
"Hiểu
Tô", người đó đột nhiên gọi tên cô.
Cố ý
thả lỏng đáp lại: “Thì ra là Lâm tổng đang ở đây - tôi để quên đồ".
"Anh
biết", giọng anh rất bình tĩnh: “Công tắc ở trên tường, sau lưng em".
Cô
đưa tay sờ thử, quả nhiên là vậy, rồi ấn xuống, ánh đèn như sao sáng khắp trời
lập tức bật sáng. Cô không kịp thích ứng với ánh sáng đột ngột, bất giác đưa
tay che mắt.
Đến khi
bỏ tay xuống, Lâm Hướng Viễn đã đứng cạnh bàn, đưa tài liệu cho cô. Thân hình
anh vẫn cao lớn, cái bóng khổng lồ che đi ánh sáng bên trái, cô cẩn thận nói:
“Cảm ơn".
"Hiểu
Tô, giữa chúng ta không cần khách sáo như vậy".
Cô bỗng
trầm mặc một lúc, sau cùng nói: “Được, Lâm tổng".
Anh đột
nhiên cười: “Hiểu Tô, anh mời em một bữa cơm nhé".
Cô
đáp: “Cảm ơn Lâm tổng, nhưng tôi đã có hẹn với bạn rồi, lần sau vậy ".
Cuối
cùng anh thở dài như đang kìm nén điều gì đó, nhưng vẫn hỏi: “Hiểu Tô, em gặp
chuyện gì sao? Anh có thể giúp được không?".
Cô khẽ
lắc đầu, không ai có thể giúp cô, chẳng qua cô tự làm tự chịu mà thôi.
Anh
cười như tự giễu mình: “Anh thật là...thật là không biết tự lượng sức mình. Em
đừng hiểu lầm, anh thấy hôm nay tinh thần em không được tốt, cho nên đứng trên
cương vị bạn bè, muốn biết có phải em đang gặp khó khăn hay không?".
Sắc mặt
cô tái trắng, không muốn nói tiếp.
Im lặng
một lúc, anh lại nói: “Hiểu Tô, xin lỗi ".
Sắc mặt
Đỗ Hiểu Tô rất bình tĩnh, giọng nói cũng vậy: “Anh không làm gì có lỗi với
tôi".
"Hiểu
Tô, gia đình em khá giả, cho nên em mãi mãi không hiểu phấn đấu là thế nào, bởi
ngay từ khi sinh ra em đã không cần phải cố gắng. Anh biết em coi thường anh,
khinh bỉ anh, nhưng em vẫn chưa từng trải qua những gì anh đã trải qua",
anh vẫn mang nụ cười tự giễu, "Trước đây em từng hỏi anh, tại sao học tiến
sĩ, bây giờ anh có thể trả lời em, là vì anh tự ti. Đúng vậy, anh tự ti, chỉ có
học vấn mới có thể giúp anh có được sự tôn trọng của người khác, chỉ có học vấn
mới cho anh cảm giác tự tin. Không ngờ phải không? Một lý do đáng buồn
cười".
"Em
biết anh sinh ra ở vùng mỏ, cha anh qua đời từ sớm. Anh không nói với em rằng,
mẹ anh không có công việc chính thức, chỉ dựa vào chút tiền trợ cấp và làm
thuê, anh mới có thể đi học. Anh không bao giờ quên được, vì không có tiền nên
anh chỉ có thể mở mắt nhìn bệnh của mẹ từ viêm gan siêu vi thành xơ gan, bệnh
của bà chính là vì nghèo mà không chữa được. Anh không thể chịu đựng được cuộc
sống nghèo khổ như vậy nữa. Trường cấp ba của bọn anh rất nổi tiếng, mỗi năm có
rất nhiều học sinh đậu vào Thanh Hoa. Em biết vì sao không? Vì nghèo, không còn
đường lui, chỉ có thể ra sức học. Thi đậu đại học nổi tiếng, thoát thai hoàn
cốt, làm lại cuộc đời".
"Nhưng
em có biết điều đó khó khăn thế nào không, anh phải nỗ lực gấp ba bốn lần người
khác mới có thể giành học bổng, nhưng sau khi tốt nghiệp vẫn trắng tay, không
người thân, không quan hệ, không chỗ dựa. Hiểu Tô, anh không thể quên được tình
cảnh khổ sở ngày ấy khi đi xin việc. Em nói, em muốn đến Bắc Kinh, muốn ở bên
anh, căn bản là em chưa hề nghĩ đến vấn đề tìm việc, bởi em có sẵn bạn bè của
bố em giúp em sắp đặt mọi thứ hoàn hảo. Nếu vì vậy mà em khinh thường anh,
trong lòng anh có lẽ sẽ thấy dễ chịu hơn, nhưng em lại không như vậy, em hoàn
toàn không có cách nghĩ đó, ngược lại em còn giúp anh tìm việc làm".
"Khoảng
thời gian đó, anh cảm thấy rất xấu hổ trước mặt em. Anh cố gắng bao nhiêu năm
như vậy, cuối cùng được cái gì? Không bằng một cú điện thoại của bố em, không
bằng đám bạn học của anh quen biết ông chú này, ông bác kia. Anh không có gì
cả, thậm chí anh còn phải nhờ em giúp anh. Anh còn phải nuôi mẹ, để bà sống
quãng đời cuối cùng bình yên. Anh là hy vọng sống duy nhất của bà, là niềm kiêu
hãnh duy nhất! Khi ở trường, em luôn cảm thấy tủi thân, cảm thấy khó hiểu vì
anh không chịu dẫn em về nhà. Không phải vì anh không muốn, mà anh không thể để
em đối diện với mẹ anh. Anh học đến tiến sĩ, trong nhà quả thật không còn gì,
một căn nhà như vậy...".
"Anh
đứng trước mặt em ưu tú là vậy, kiêu ngạo là vậy, em luôn cho anh là niềm kiêu
hãnh của mình, em luôn cho rằng anh là người tài giỏi nhất trên đời. Em không
biết anh phải cố gắng bao nhiêu để có thể đứng bên cạnh em, còn em chỉ thảnh
thơi nhàn nhã mà vẫn có được nhiều thứ hơn anh, em đẹp đến vậy, tốt đến vậy,
lại ngây thơ đến mức anh cảm thấy tự ti. Anh ở bên em, quá vất vả, muốn bảo vệ
sự tốt đẹp đó, quá mệt mỏi. Cho nên cuối cùng anh không thể chịu đựng thêm,
không thể kiên trì thêm nữa...".
Anh
dừng một lát như đang cười, giọng nói trở nên nhẹ nhàng, mang theo niềm thương
cảm khó diễn tả thành lời: “Hiểu Tô, bây giờ dù có nói gì anh cũng không thể bù
đắp được cho em, nhưng nói ra những điều này với em, anh cảm thấy dễ chịu hơn
nhiều".
Những
lời anh nói giống như cơn mưa, cứ ào ào t