t mình,
mấy giây sau khóe miệng mới khẽ chuyển động như đang cười: “Sao anh lại
đến?".
"Hôm
nay anh không bận việc", anh thuận tay đón lấy túi xách của cô. Đang giờ
tan sở, có không ít đồng nghiệp đi ra từ tòa nhà văn phòng quay lại nhìn, cũng
khó trách vì Đỗ Hiểu Tô và Thiệu Chấn Vinh khi đứng cùng nhau là một đôi rất
hợp nhau, rất nổi bật.
"Tối
nay muốn ăn gì?".
Cô nghĩ
một lát: “Em muốn ăn mì, mì lươn".
Cô muốn
ăn món mì lươn của quán ăn gần bệnh viện đó. Cuối tuần, giao thông hỗn loạn.
Anh mở CD, giai điệu rất hay, nam ca sĩ có chất giọng khàn đang ngâm nga hát
khẽ: Thank you for loving me...Thank you for loving me...I never knew I had a
dream...Until that dream was you...
Giữa
hoàng hôn đông đúc của thành phố, xe của họ chạy giữa dòng xe, chậm chạp tiến
về phía trước, cho đến khi gặp đèn đỏ mới dừng lại.
Xung
quanh bốn phía đều là xe, chẳng thể làm gì khác ngoài việc chờ đèn xanh. Đỗ Hiểu
Tô đột nhiên gọi anh: “Thiệu Chấn Vinh".
Cô
thích gọi cả họ lẫn tên, có cảm giác thân thiết kì lạ. Anh bất giác quay lại
mỉm cười: "Sao vậy?".
Giọng
cô dịu dàng đến mức đáng thương: “Em có thể hôn anh không?".
Vành
tai anh thoáng chốc đỏ rực lên, anh đáp: “Không được!", nói xong đột ngột
nghiêng người sang hôn cô. Cô ôm chặt lấy anh, rất lâu sau vẫn không chịu buông
tay. Đèn xanh đã sáng từ lâu, xe phía sau cũng mất kiên nhẫn, bắt đầu nhấn còi,
anh gọi: “Hiểu Tô".
Cô vẫn
không chịu buông tay, dường như chỉ cần buông tay, anh sẽ lập tức biến mất.
Anh lại
gọi cô: “Hiểu Tô".
Nước
mắt cô đột ngột trào ra, làm anh giật bắn mình: “Hiểu Tô, em làm sao
vậy?".
Cô
không đáp, tiếp tục khóc.
"Hiểu
Tô..xảy ra chuyện gì rồi? Em đừng khóc, nói anh nghe, em đừng như vậy, Hiểu
Tô".
Giọng
anh gần ngay bên tai, gọi tên cô, lo lắng bất an ôm lấy cô. Xe phía sau ra sức
nhấn còi, có cảnh sát giao thông đi về phía họ.
"Thiệu
Chấn Vinh, chúng ta chia tay đi".
Anh
sững sờ, trong mắt hiện lên sự kinh ngạc, dường như không kịp phản ứng lại với
những gì cô vừa nói. Cô máy móc lặp lại một lần, anh mới dần hiểu ra.
Câu
nói này, cô đã nghĩ cả tuần nay, nó giống nhứ một chảo dầu đang đun trên bếp,
thiêu rụi cả lục phủ ngũ tạng thành tro bụi, đến khi cô không còn cảm thấy đau
nữa, không ngờ khi thốt ra vẫn còn thấy đau đớn như thế.
Nỗi
hoang mang hiện lên trong đáy mắt anh: “Hiểu Tô, em đang nói gì vậy?".
Giọng
điệu cô bình tĩnh mà kiên quyết, như một kẻ đang tự cắt tĩnh mạch mình, không
còn chút đau đớn nào nữa: “Tôi không muốn nói thêm lần nữa".
Anh
hỏi: “Tại sao?".
Cảnh
sát giao thông đang gõ cửa kính xe bên ngoài, giơ tay ra hiệu. Còn ánh mắt anh
cũng bắt đầu đỏ lên, hỏi lại lần nữa: “Tại sao?".
"Tôi
không muốn ở cạnh anh, tôi không yêu anh nữa".
Anh
nắm lấy cổ tay cô, rất mạnh, cô chưa từng thấy anh như vậy. Anh lúc nào cũng
dịu dàng nhã nhặn, anh lúc nào cũng lịch lãm hài hòa, còn anh lúc này gần như
trở nên hung hăng ác độc, trán hiện gân xanh, giọng khàn đi: “Em nói
bậy!".
Cảnh
sát giao thông bên ngoài vẫn gõ cửa xe, anh không thể không quay lại, cô nhân
lúc đó đẩy cửa xe chạy ra ngoài, nếu không đi, cô sợ chính mình sẽ làm điều gì
đó đáng sợ hơn. Cô không quay đầu lại, len lỏi qua những khe hở giữa dòng xe đi
như một con cá may mắn thoát khỏi lưới, vội vàng trở về với biển cả. Bốn phía
đều là xe, còn cô nghiêng mình bỏ chạy.
----------------------------------
Thiệu
Chấn Vinh sốt ruột, đẩy cửa xe muốn đuổi theo, nhưng bị cảnh sát giữ lại. Anh
không màng đến bất cứ điều gì, rút giấy phép lái xe và ví tiền đút vào tay cảnh
sát, bỏ lại cả chiếc xe, đuổi theo Đỗ Hiểu Tô.
Cuối
cùng phải qua hai con đường, anh mới đuổi kịp cô. Dù đi giày cao gót nhưng cô
vẫn như chú hươu nhỏ sợ bị hổ vồ lấy, liều mình chạy thẳng về phía trước. Cuối
cùng khi anh nắm được tay cô thì cả hai đã mệt lử.
Mặt cô
trắng bệch, vẫn còn đầy mồ hôi vương trên trán, cảm giác như vẫn muốn cố gắng
thoát khỏi tay anh, nhưng không giật ra được, cuối cùng cô đành uể oải dừng
lại.
"Hiểu
Tô", anh cố bình tĩnh, "Thật ra em làm sao vậy? Anh đã làm sai điều
gì?".
Cô cúi
mặt: “Anh không làm sai, là em sai".
"Có
chuyện gì em cứ thẳng thắn nói ra được không? Anh làm gì chưa tốt, em cứ nói
thẳng, anh có thể sửa".
Tóc anh
đẫm mồ hôi, đôi mắt nhìn cô không rời như mặt biển đen dưới bầu trời sao, long
lanh đến mức khiến tim cô tan vỡ.
Cô phải
nói gì đây?
Dù định
nói gì, cũng không thể mở miệng.
"Hiểu
Tô" anh vẫn níu chặt tay cô, "Anh không biết đã có chuyện gì xảy ra,
nhưng chuyện tình cảm không phải như vậy, có vấn đề gì em cứ nói thẳng ra,
chúng ta cùng nghĩ cách có được không?".
Ánh mắt
anh hằn lên nỗi đau đớn, điều đó càng khiến tim cô như bị dao đâm, nếu có thể
nhanh chóng chấm dứt nỗi đau đớn, không để nó kéo dài, thì một lần vung dao cắt
đứt, còn hơn sau này bị ngàn vạn dao đâm.
"Thiệu
Chấn Vinh, trước đây em từng làm sai một việc, sai đến mức không thể nào cứu
vãn được", cô gần như đang khẩn cầu: “Sai đến mức em không thể tiếp tục
yêu anh, chúng ta chia tay có được không
