y được ráng
chiều, màu đỏ nhàn nhạt, ẩn hiện sắc tím của trời cao. Cô ngồi đó cho đến khi
đèn đường bật sáng, nhìn từng ngọn đèn sáng từng ô cửa trong bệnh viện phía đối
diện cũng bắt đầu sáng đèn, cả tòa nhà sáng lên như làm bằng thủy tinh, không
khác gì hoàng cung hoa lệ, cảnh tiên chốn nhân gian.
Từ cửa
sổ nhìn ra là cả một biển ánh sáng lấp lánh như sao. Cảnh đêm của thành phố vẫn
đẹp như thế, tự như đôi mắt cô, trong sâu thẳm phản chiếu ánh sao giữa trời
đêm. Nhưng ánh sao ấy đã tan vỡ, lần cuối cùng ra đi, anh không dám quay đầu
nhìn lại, sợ nhìn thấy nước mắt trên khóe mắt cô.
Nếu cô
thật sự lừa dối anh, sao lại phải khóc?
Anh bất
giác thở dài.
“Bác sĩ
Thiệu!”, tiếng gọi gấp gáp của y tá cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, “Bệnh nhân
giường 17 đột nhiên bị nôn, anh có cần đến xem không?”.
“Tôi
đến ngay” Anh quay người vội vàng đi về phía phòng bệnh, bỏ mặc biển ánh sáng
phía sau.
Ca trực
đêm rất bận, khoảng nửa đêm thì có một bệnh nhân bị thương phần đầu vì tai nạn
giao thong được chuyển đến, cấp cứu mất đúng một đêm. Buổi sáng, sau khi đi
kiểm tra phòng bệnh, Thiệu Chấn Vinh giao ca cho đồng nghiệp. Cởi áo blouse ra,
thay quần áo của mình, anh mới cảm thấy cơn mệt mỏi ùa đến. Xoa xoa ấn đường,
vừa đúng lúc chuẩn bị về nhà ngủ bù thì bỗng một ý tá gọi: “Bác sĩ Thiệu bên
phòng cấp cứu gọi điện tìm anh”
Là một
y tá khá quen thuộc bên phòng cấp cứu: “Bác sĩ Thiệu anh mau qua đây, bạn gái
anh xảy ra chuyện”.
Khi anh
đến phòng cấp cứu, Đỗ Hiểu Tô vẫn chưa tỉnh, cô nằm trên giường bệnh, sắc mặt
trắng bệch, hai mắt trũng xuống vể rất tiều tụy. Bác sĩ cấp cứu nói: “Các kiểm
tra cơ bản vừa làm xong, huyết áp quá thấp, chẩn đoán sơ bộ có lẽ là do lao lực
quá độ”, y tá đứng bên cạnh nói thêm, “Sáng nay đến làm việc, một ông lão đi
tập thể dục buổi sáng đưa cô ấy vào đây, nói là bị ngất ở ngoài đường. Chúng
tôi cũng không chú ý, chỉ vội đo huyết áp, nhịp tim, kiểm tra đồng tử, khi cấp
cứu tôi càng nhìn càng thấy quen mới nhớ ra đây là bạn gái bác sĩ Thiệu? Nên
lập tức gọi điện cho anh”.
Thiệu
Chấn Vinh nhìn sợi dây đang treo bên cạnh, là dây truyền nước. Bác sĩ hỏi: “Bác
sĩ Thiệu, bạn gái anh có bệnh mãn tính hay là tiền sự dị ứng thuốc không?”
“Không
có.”
“À, vậy
thì tốt. Vậy tôi đi viết bệnh án, đúng rồi, cô ấy có bảo hiểm không hay là tự
phí?”
“Tôi đi
nộp viện phí”, Thiệu Chấn Vinh đáp, “Chắc cô ấy cũng không mang theo thẻ bảo
hiểm”.
Sau khi
nộp viện phí, quay lại phòng cấp cứu, Đỗ Hiểu Tô đã tỉnh. Thấy anh đi vào, cô
thoáng cử động, mới mấy ngày không gặp, đôi mắt to của cô đã trũng thật sâu,
môi khô nứt nẻ, người như một con búp bê cũ tồi tàn, mang vẻ thẫn thờ lãnh đạm.
Tay cô vẫn đặt trên chăn, bên dưới lớp băng keo cố định mũi kim có thể thấy rõ
mạch máu, dạo này cô gầy quá. Ánh mắt cô cuối cũng cũng dừng ở tờ đơn thanh
toán trong tay anh, cuối cùng nhỏ giọng nói: “Xin lỗi”.
Anh
không nói gì.
Đúng
lúc này bác sĩ cấp cứu mang két quả xét nghiệm vào: “Tỉnh rồi à? Báo cáo xét
nghiệm máu rồi, hồng cầu hơi ít, có lẽ thiếu máu do thiếu sắt. Sau này chú ý bổ
sung, ăn nhiều các thứ có hàm lượng sắt, kẽm cao… cái này để bác sĩ Thiệu dạy
cô vậy, dù sao thì bình thường nên chú ý ăn uống đủ dinh dưỡng”, vị bác sĩ đưa
bệnh án và một xấp kết quả xét nghiệm cho Thiệu Chấn Vinh, “Giờ này có lẽ không
sao rồi, truyền xong nước thì có thể về nhà. Đúng rồi, nghỉ ngơi nhiều một chút
đừng thức khuya”.
Đợi bác
sĩ ra ngoài, Thiệu Chấn Vinh mới hỏi: “Tối qua em ở đâu?”.
Cô
giống như đứa trẻ vừa phạm lỗi, im lặng cúi đầu.
“Không
phải em đứng ngoài cửa bệnh viện cả đêm chứ?”
Thấy cô
vẫn không lên tiếng, anh không khỏi nổi giận: “Đỗ Hiểu Tô, em đang làm cái gì
vậy? Nếu có việc đến tìm anh thì cứ vào thẳng trong này. Em đứng ngoài cửa bệnh
viện đợi cả đêm là có ý gì? Em cảm thấy làm vậy có ý nghĩa sao?”
Cô chưa
từng thấy anh nổi giận, giọng nói nghiêm khắc của anh khiến chút sắc hồng trên
môi cô biến mất. Cô ngây ra nhìn anh, không biết phải làm thế nào.
Cuối
cùng anh cũng kiềm chế được cơn giận trong lòng, quay mặt bước đi. Bên ngoài
phòng cấp cứu ồn ào, nghe dường như thật gần gũi, nhưng lại tựa như rất xa xăm.
Cô vẫn im lặng. Thuốc trong ống truyền dịch rơi từ từ từng giọt, tạo thành
những vòng nước nhỏ. Không khí như đang dần đi vào đông đặc, nhưng có thứ gì đó
cứ tiến sâu vào trong, sau đó ngưng kết, rồi lại bắt đầu nứt vỡ ra thành nhiều
mảnh nhỏ, đa6m sâu vào mắt, ghim sâu vào tim, khiến người ta khó chịu.
“Em vẫn
chưa ăn gì đúng không?”, anh hạ giọng nói, “Anh đi mua chút gì đó cho em”.
Thực ra
cô chẳng muốn ăn gì, dù hôm qua chưa ăn tối nhưng cô không thấy đói, ngược lại
còn có cảm giác trong bụng bị nhét đầy đá nặng, vốn không thể chứa thêm được
thứ gì khác nữa. Cô khé mấp máy môi định nói gì đó thì anh đã đi ra ngoài.
Thấy
bóng anh dần biến mất, Đố Hiểu Tô đột nhiên cảm thấy, có lẽ nếu anh đi thì sẽ
không quay lại nữa, có lẽ anh chỉ tìm một cái cớ… cô muốn gọi anh, nhưng tên
anh vừa đến môi đã biến thành câm lặng.
Thời
gian cứ chầ