ọng thế nào, bởi
hôm trước khi cô về đến nhà liền lăn ra ngủ ngay, không xem ti vi cũng chẳng
lên mạng. Trên MSN xuất hiện thông tin khiến mọi người đều hoảng sợ, các trang
mạng liên tục đưa tin về tình hình động đất, nhiều người không kìm được nước
mắt. Công việc trong công ty tạm ngưng lại, các đồng nghiệp đều chủ động quyên
góp, Đỗ Hiểu Tô cũng quyên một tháng lương, sau đó đến lúc nghỉ trưa thì cùng
đồng nghiệp đi hiến máu. Cách lần trước hiến chưa đến nửa năm, nhưng cô biết rõ
nhóm máu của mình hiếm gặp, trong suy nghĩ của cô cũng chỉ muốn cứu thêm nhiều
người, dù là thêm một người cũng được.
Không
tìm thấy xe hiến máu, đột nhiên lúc đó Thiệu Chấn Vinh gọi điện thoại đến, lúc
này có lẽ là khi anh trực ca sáng.
“Hiểu
Tô”, giọng anh vô cùng gấp gáp, “Bệnh viện của anh nhận được lệnh phải tổ chức
đội cứu hộ đến Tứ Xuyên. Lúc nãy anh đăng kí rồi, bây giờ có thông báo bọn anh
trưa nay xuất phát”, dừng một lát anh nói tiếp, “Đợi anh quay lại, chúng ta nói
chuyện tiếp, được không?”.
Trái
tim cô bỗng trĩu nặng, nghe nỗi dư chấn sẽ kéo dài, vội vã nói: “Anh chú ý an
toàn”.
“Anh
biết”, trong ống nghe lẫn nhiều tạp âm, có lẽ là đang ở trong hội trường, cũng
có thể ở ngoài, “Anh biết”, anh dừng một lát rồi nói, “Tạm biệt”.
Điện
thoại cúp máy, vang lên tiếng tút tút báo bận, cô đứng đó, trái tim chua xót
khẽ rung động. Cô sẽ dợi, đợi anh trở về, rồi sẽ nói thật với anh. Cô làm sai,
cô sẽ can đảm để đối diện, không cần biết anh sẽ chán ghét hay rời bỏ cô, cô sẽ
đợi đến lúc ấy, đợi anh trở lại.
Sau khi
Thiệu Chấn Vinh đi rồi thì không còn tin tức gì nữa, vì mạng điện thoại nơi xảy
ra động đất liên lạc khó khăn, ngành viễn thông cũng kêu gọi cộng đồng hạn chế
gọi điện đến vùng gặp nạn, để bảo đảm giữ liên lạc cho những thông tin khẩn cấp
và quan trọng. Trên truyền hình tường thuật trực tiếp 24/24 tin tức cứu nạn, cả
thế giới như đang chìm vào đau đớn và nước mắt, hàng ngàn hàng vạn người chết
đi. Tất cả những ai thấy cảnh đó đều rơi lệ, đồng nghiệp của cô bật khóc vì
những tấm ảnh mà báo chí đưa tin, vì những đứa trẻ mãi mãi ngủ yên, vì những
hình ảnh đau đớn khi mất đi người thân.
Đỗ Hiểu
Tô cũng cảm thấy bất lực, đứng trước thiên tai, sức lực của mỗi cá nhân đều
thật nhỏ bé gần như tuyệt vọng. Cô cố thuyết phục bản thân trấn tĩnh, làm những
việc mà cô có thể làm được. Ngân hàng máu tạm đủ, nhưng cô vẫn tiếp tục đăng ký
dự phòng, nếu thiếu máu cũng có thể nhanh chóng hiến ngay. Vài đồng nghiệp của
cô lập thành nhóm, quyên tiền mua vật dụng, nước khoáng, lều bạt, thuốc men gửi
đến vùng bị nạn, Đỗ Hiểu Tô cũng tham gia. Bưu điện luôn trong tình trạng bận
tối mắt tối mũi, rất nhiều người gửi quần áo chăn màn đến vùng gặp nạn, có bảng
thông báo vừa được dựng lên, viết rằng tất cả hàng gửi đến vùng gặp nạn đều
miễn phí. Nhân viên bưu điện bận dán nhãn cho những thùng quần áo lớn, có người
gần như bật khóc ở ngay đại sảnh, bên cạnh cũng có người nhẹ nhàng an ủi, không
biết có phải là lo cho bạn bè người thân ở nơi gặp nạn, hay chỉ đơn giản là
khóc cho sự bất lực của mình.
Cô mệt
mỏi, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Đỗ Hiểu
Tô ngủ quên trên chuyến xe điện về nhà, cô mơ thấy bố mẹ, mơ thấy Thiệu Chấn
Vinh, mơ thấy chính mình. Tuyết rơi rất dày, tuyết trắng xóa một màu chôn vùi
tất cả, một mình cô bước trên tuyết trắng, đi rất lâu rất lâu, vừa đói vừa
lạnh, nhưng không tìm thấy ai.
Xe điện
ngầm rung một cái rồi dừng lại, bắt đầu thông báo thì cô mới giật mình tỉnh
dậy, phát hiện mình đã ngồi quá trạm, đành đi xuống rồi chuyển sang chiếc xe đối
diện đi ngược lại. Trong khoang xe có một người mẹ trẻ dẫn theo đứa con, cô bé
vô cùng đáng yêu, có lẽ chỉ mới một hai tuổi, đôi mắt đen lay láy nhìn cô,
cười.
Vào
thời khắc tất cả như đang bị nước mắt nhấn chìm, vào thời khắc cả đất nước đều
cảm thấy đau đớn nhất, khi người dẫn chương trình trên đài truyền hình cũng nức
nở không thành tiếng, chỉ có trẻ nhỏ mới mỉm cười như thế, đôi mắt ngây thơ vô
tội, mang lại cho mọi người hy vọng, cho mọi người tương lai, cho mọi người
thấy hạnh phúc.
Khi về
nhà cô rất bất ngờ khi nhận được tin nhắn đầu tiên của Thiệu Chấn Vinh từ khi
anh đi: “Hiểu Tô, hôm nay điện thoại có thể gửi tin nhắn được rồi, nhưng vẫn
không thể gọi được. Tình hình ở đây rất tệ, đến bây giờ đường vẫn chưa thông
đến vùng quê, ngày mai nhớm cứu hộ của bọn anh phải theo bộ đội vào trong núi,
lúc ấy điện thoại sẽ lại mất tín hiệu”.
Cô cầm
điện thoại bấm một đoạn tin rất dài xóa rồi viết thêm, viết thêm rồi xóa, sửa
đến cuối cùng chỉ còn lại mấy chữ: “Hy vọng mọi thứ bình an, em đợi anh về”.
Gửi tin
nhắn rất lâu sau mãi vẫn không thành công, điện thoại cứ báo thất bại. Cô không
bỏ cuộc, thử hết lần này đến lần khác, ngồi cuộn lại trên sofa, nhìn tin nhắn
nhỏ xíu đang không ngừng chuyển động. Gửi tin thất bại, thử lần nữa, vẫn thất
bại, thử lần nữa… cuối cùng đến khi nhận được thông báo “tin nhắn gửi thành
công”, cô mới ngầng đầu phát hiện cổ mình đã tê mỏi.
Anh
không hồi âm lại cho cô, có thể do tín
