m chậm trôi qua, phải mất thời gian rất lâu thì thuốc mới nhỏ xuống,
nhưng cảm giác lại thật nhanh, nhanh đến mức cô không biết phản ứng ra sao, chỉ
biết ngồi đếm số giọt thuốc trong ống truyền, một giọt, hai giọt, ba giọt..rồi
lại không nhớ đã đếm đến đâu, sau đó lại đếm lại từ đầu… một giọt, hai giọt, ba
giọt… cô ép mình phải tập trung tất cả sự chú ý của mình, không nghĩ đến chuyện
khác. Thuốc nhỏ từng giọt, khiến tay cô cũng có cảm giác dần lạnh đi, lạnh đến
mức trái tim bắt đầu đóng băng.
Tiếng
bước chân của anh rất nhẹ gần như cô không nghe thấy, cho đến khi anh xuất hiện
trước mặt, cô còn cho rằng đây không phải sự thật, chỉ biết trân trân nhìn anh.
“Bánh
bao nhân cua”, anh đưa bánh nóng hổi cho cô, “Vốn định mua cháo cho em, nhưng
hết rồi, chỉ còn lại cái này”.
Bánh
bao rất nóng. Cô cầm trong tay mà cảm giác như toàn bộ cơ thể cũng nóng bừng
theo nó. Anh đưa đũa cho cô: “Em ăn trước đi. Không cần biết có việc gì ăn hết
rồi nói”.
Hơi
nóng bốc lên khiến mũi cay cay, cô cúi đầu, anh nói tiếp: “Anh ra ngoài hút
thuốc”.
Cô nhìn
theo, anh trước đây không hề hút thuốc, thỉnh thoảng có người mời anh đều nói
không biết. Cô ngỡ ngàng nhìn anh, anh đã đi ra đến cửa rồi đột ngột quay đầu
nhìn lại, ánh mắt cô không kịp trốn tránh nên chạm vào ánh mắt anh. Anh nhíu
máy, nói: “Lát nữa anh quay lại”. Lúc này mới quay đầu đi ra.
Thiệu
Chấn Vinh ra ngoài sân, rút bật lửa và thuốc ra, tất cả đều mới mua, khi vừa
rít hơi thuốc đầu tiên, anh bắt đầu ho sặc sụa. anh không biết hút thuốc nhưng
khi nãy mua bánh về đi ngang qua tiệm tạp hóa, không tự chủ được mà mua một
gói. Anh thử hít thêm lần nữa, vẫn bị sặc. Bất chợt anh nhớ lại lúc bốn năm
tuổi, anh và anh hai Vũ Tranh trộm một gói thuốc của ông ngoại, hai người trốn
sau một ngọn giả sơn trong vườn lén châm thuốc hút. Lúc ấy anh dùng hết toàn bộ
sức mình hít một hơi thật dài, không ngờ bị sặc đến bật khóc, nước mắt nước mũi
túa ra không ngừng. Cuối cùng người giúp việc ngửi thấy mùi thuốc mới tìm được,
liền lôi cả hai ra ngoài. Ông ngoại vốn xuất thân quân ngũ, nên đã đánh cho hai
anh em một trận: “Tên nhóc này, thứ hay không học đi học cái này!”.
Anh
không muốn nghĩ nữa, xoa mặt, dập tắt đầu thuốc rồi vứt vào thùng rác.
Khi anh
quay lại phòng, nước cũng sắp truyền hết, còn Đỗ Hiểu Tô đã ngủ say. Khuôn mặt
cô thêm chút sắc hồng, hang mi dài phủ lên mắt hằn lên một cái bóng nhàn nhạt.
Anh đứng đó ngắm hồi lâu, sau đó chỉnh cho tốc độ ống truyền chậm lại, khẽ thở
dài.
Y tá
đến rút kim truyền khiến cô giật mình tỉnh lại, vùng vẫy gượng dậy đi giày,
Thiệu Chấn Vinh nói: “Truyền dịch xong phải nghỉ ngơi vài phút mới được đi”,
ngừng một lát, lại nói, “Anh đưa em về”.
Lúc này
cô mới nhớ ra phải gọi điện cho công ty xin nghỉ, cũng may cấp trên không nói
gì, chỉ dặn dò cô nghỉ ngơi cho khỏe.
Ở bãi
đậu xe, ánh mặt trời sáng rực khiến không gian trở nên mờ ảo. Thành phố sắp đón
hè, trong cơn gió chỉ còn thoảng chút hương vị cuối cùng của mùa xuân. Cô đứng
đó, nhìn anh quay đầu xe, dưới ánh sáng tất cả đều giả tạo, như một giấc mơ.
Trên
đường vắng lặng, cây hai lá bằng gỗ mà cô tặng anh vẫn đặt phía trước tay lái,
rung rung như nở ra, hai chiếc lá lắc lư như muốn vươn mình đón ánh sáng. Đường
đi thông thoáng, hiếm lắm mới không kẹt xe, anh đưa cô về đến dưới lầu, nhưng
xe không tắt máy.
Cô nhỏ
giọng nói: “Cám ơn”.
Anh
không đáp.
Cô lấy
hết can đảm ngẩng mặt lên, anh không nhìn cô, chỉ nắm chặt tay lái nhìn về phía
trước.
“Thiệu
Chấn Vinh…”, cô lên tiếng một cách khó khăn, “Em đi đây, sau này anh tự chăm
sóc mình. Còn nữa, cám ơn”.
Anh
siết chặt tay lái, vẫn không nói gì.
Cô nhanh
chóng mở của xe, xuống xe liền chạy như muốn bỏ trốn.
Phía
sau có người đang gọi tên cô, tiếng nói từ rất xa, cô biết đó là ảo giác, cho
nên càng chạy càng nhanh. Không quan tâm gì cả, chạy thẳng một mạch đến bậc
thềm, đột nhiên một bàn tay nắm lấy cánh tay cô. Là Thiệu Chấn Vinh, anh đuổi
theo cô, lồng ngực cô khi ấy phập phồng, còn chưa kịp hít thở chút không khí.
Anh
nói: “Đợi anh vài này, xin em, đợi anh vài ngày”.
Cô
không dám cử động, cũng không dám đáp lời, sợ rằng nếu cử động sẽ tỉnh giấc. cô
chưa từng dám ước mong điều gì, đến giây phút này càng không dám mong muốn. Đáy
mắt anh hằn lên những tia máu hình như là thiếu ngủ, anh nói: “Em không thể như
vậy, em phải cho anh hiểu thật ra là vì sao…” anh như kiềm chế những lời phía
sau, cuối cùng chỉ nói, “Xin em, đợi anh vài ngày được không?”.
Sau đó
anh buông tay, im lặng nhìn cô, nhìn đôi mắt cô, nhìn thấy chính mình phản
chiếu trong đó. Trong mắt anh cũng phản chiếu bóng cô, nhưng còn có cả nỗi đau
đớn khó tả thành lời, cô cảm thấy chóng mặt, không muốn cũng không thể nghĩ
thêm.
Rất lâu
sau đó, anh mới quay người rời đi, ánh sáng mặt trời bên ngoài rất rực rỡ, tạo
thành một viền vàng mỏng tang bao quanh cơ thể anh, còn bóng cô phản chiếu trên
nền đá hoa cương trông càng thêm đơn độc.
Ngày
hôm sau Đỗ Hiểu Tô đi làm mới biết tình hình động đất nghiêm tr