rút xuống không ngừng, khiến cô cảm
thấy hơi lạnh thấm sâu vào xương cốt. Ánh đèn trong phòng họp như vỡ vụn chiếu
trên người anh, bộ âu phục được cắt may khéo léo, làm tôn lên vẻ ngoài điển
trai. Vô cùng quen thuộc, lại quá đỗi lạ lẫm. Quả thực cô chưa từng nghĩ đến
việc anh từng trải qua những áp lực đó. Những gì xảy ra trong quá khứ, cô vẫn
đang nỗ lực quên đi, không ngờ nó lại chợt ùa về, hủy hoại tất cả những thứ của
ngày hôm nay. Còn cô chỉ có thể im lặng mãi mãi, như muốn tất cả quá khứ chìm
trong câm lặng.
Cuối
cùng cô nói: “Quá khứ đã qua rồi, không còn quan trọng nữa".
Anh
nói: “Hiểu Tô, mong em tha thứ".
Cô vẫn
lặng lẽ: “Anh không làm sai gì cả, cũng không cần tôi tha thứ", sau cùng
hỏi: “Tôi có thể đi chưa?".
"Anh
đưa em về".
"Không
cần". Cô đẩy cửa phòng họp, ngoài hành lang có gió lướt qua, khiến cô càng
thêm lạnh.
Trên
đường về nhà, Đỗ Hiểu Tô cố gắng lấy lại tinh thần nhìn ngắm cảnh bên ngoài cửa
sổ. Thành phố nhộn nhịp, xe giăng mắc cửi, phồn hoa như thể mọi việc chưa từng
xảy ra. Giống một giấc mộng, nếu như có thể tỉnh lại thì tất cả đều chưa từng
xảy ra.
Nhưng
cô mãi mãi không thể tỉnh lại từ trong cơn ác mộng này.
Về
đến nhà lại phát hiện túi xách bị mất, không biết là rơi trên xe điện ngầm hay
trên taxi.
Quá mệt
mỏi, cô không muốn nghĩ nữa.
Cô
dựa lưng vào cửa, từ từ ngồi xuống, tay ôm lấy đầu gối giống như một đứa trẻ,
như vậy là an toàn nhất, là tốt nhất, nếu có thể không cần suy nghĩ bất cứ điều
gì thì tốt biết bao.
Chìa
khóa, ví tiền, còn cả điện thoại nằm trong túi xách.
Cô không
vào nhà được, nhưng chẳng sao, dù gì cô cũng không muốn vào.
Thế
giới này đã có một phần đã vĩnh viễn chết đi, không thể nào hồi sinh. Cô vùi
đầu vào giữa hai cánh tay, nếu có thể, cô cũng muốn cứ thế này mà chết đi,
không muốn sống nữa.
Cô từng
tưởng mình đã thực sự quên đi khá khứ đầy xấu xa đó. Chỉ bởi sự ngu muội và hẹp
hòi của tuổi trẻ, chỉ vì sự bồng bột khi thất tình mà buông thả, sau đêm đó
hoảng hốt phát hiện ra mình đang nằm bên một người đàn ông xa lạ, giữa lúc
hoảng loạn cô buộc mình phải quên đi. Quên tất cả, quên đi mãi mãi, vĩnh viễn
cả đời này ko nhớ lại, giống như cầm một cây kéo, cắt bỏ phần rối ở giữa, không
để lại bất cứ dấu vết nào. Ngay cả cô cũng tự giác xóa sạch phần kí ức đó,
không còn chút gì. Nhưng cuối cùng, bởi cô đã phạm phải tội tày trời, nên bây
giờ phải nhận báo ứng. Cô tưởng đó chỉ là một lần lạc lối, được giáo dục hai
mươi năm, cô chưa từng làm một chuyện to gan đến vậy, chỉ là uống say ko thể
kiềm chế được mình, không ngờ hôm nay đã có báo ứng, thì ra đây chính là báo
ứng. Cô sai rồi, sai nghiêm trọng, cô không thể nghĩ đến, không thể ngờ, người
đàn ông đó lại xuất hiện trước mặt mình lần nữa, hơn nữa còn là anh hai của
Thiệu Chấn Vinh. Đây chính là báo ứng, chỉ cần nghĩ đến thôi trái tim đã đau
thắt, như thể cô đã chìm xuống địa ngục, chịu đựng hình phạt tàn khốc, vĩnh
viễn không thể siêu sinh.
Tối
hôm đó, đã rất muộn rồi cô mới nhớ phải gọi điện cho Trâu Tư Kỳ, vì chía khóa
dự phòng của cô để ở chỗ Trâu Tư Kỳ. Cô lại đợi rất lâu, cuối cùng mới thấy
thang máy dừng lại, tiếng bước chân vọng đến, có người đi về phía cô, nhưng
người mang chìa khóa đến không phải Trâu Tư Kỳ, cũng không phải hàng xóm, mà là
Thiệu Chấn Vinh.
Cô
yếu ớt mệt mỏi ngồi trước cửa, khi nhìn thấy anh, cả người cô thoáng sững sờ,
cô muốn bỏ chạy, nhưng phía sau lại là cánh cửa bị khóa chặt, không có đường
lui.
Anh
nhìn cô bình thản, trong tay anh là túi xách của cô. Cô hoang mang nhìn anh,
anh đưa túi xách cho cô, thấp giọng nói: “Em bỏ quên trên taxi, tài xế mở danh
bạ điện thoại, sau đó gọi điện cho anh".
Cô
không dám nói chuyện, không dám cử động giống như một con cá mắc cạn, chỉ sợ
khẽ vẫy đuôi sẽ đánh động người khác, sẽ không còn lối thoát.
"Hiểu
Tô", cuối cùng anh cất tiếng gọi tên cô, dường như cái tên này mang theo
đau đớn, giọng anh rất nhẹ, vẫn dịu dàng như ngày nào, anh nói: “Em tự chăm sóc
mình cẩn thận, đừng quên trước quên sau thế này nữa ".
Cô
không cử động, anh giơ túi xách lên trước mặt cô rất lâu, cô vẫn không cử động,
cũng không đưa tay nhận lấy.
Sau
cùng anh đành đặt túi xách xuống đất rồi quay người rời đi.
Mãi đến
lúc cửa thang máy khép lại, một tiếng "tinh" vang lên, cô mới giật
mình ngẩng đầu lên.
Khi
ấy cô không quan tâm gì nữa, chỉ biết lao đến trước thang máy, con số đang thay
đổi, đang giảm dần. Trái tim đang đập trong tuyệt vọng, cô ra sức ấn nút, không
được, anh đã đi rồi, không được. Cô vẫn cố gắng nhấn nút, đau xót nhìn những
con số giảm dần, anh thật sự đã đi rồi. Cô quay người chạy xuống cầu thang
thoát hiểm, từng tầng từng tầng, đen tối, không có đèn, không có người, vô số
những bậc thang không bao giờ hết, chuyển hướng, đi về phía dưới.... cô chỉ
nghe thấy tiếng bước chân mình, theo sau là tiếng tim đập gấp gáp, "thình
thịch thình thịch" như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, thật gấp, thật nhanh,
ngay cả thở cũng khó khăn, chỉ là, không kịp, biết rõ là không kịp...
Cô chạy