mắt đã thấy ngay cô ấy.
Đỗ Hiểu
Tô ngồi trên một chiếc ghế dựa dưới tán hoa quế, cô ngả đầu trò chuyện cùng
Trâu Tư Kỳ. Nhìn từ đằng xa, gương mặt nghiêng nghiêng trông có phần thoải mái,
song đầu mày khóe mắt vẫn đượm nét buồn bã. Chẳng hiểu tại sao, lồng ngực anh
có cảm giác yên bình đến là lạ, dường như việc nhìn thấy cô đã khiến anh an
lòng.
Dẫu
thật gần nhưng cũng rất xa xôi.
Nắng
rực rỡ xuyên qua lớp tường kính, rọi vào phòng chờ sân bay, trong phòng bật
điều hòa nên không ít người xung quanh đã thiu thiu gà gật.
Tớ lại
rất tỉnh táo, mấy khi mới được cầm PSP chơi cho đã ghiền, chợt nghe có tiếng
bước chân đang tiến lại gần, rồi người đó ngồi xuống chỗ trống bên cạnh.
Tớ
chẳng buồn ngước lên, mà cũng không lấy làm lạ vì sự xuất hiện của bác ấy.
Mẹ tiễn
tớ đến cửa kiểm tra an ninh là quay về luôn, lúc chia tay còn rưng rưng, như
thể không yên tâm để tớ ngồi máy bay một mình, mà tớ cũng ngại bóc mẽ cơ. Thực
ra mẹ tớ dã man lắm, hồi tớ 3 tuổi mẹ đã quẳng tớ lên máy bay, một thân một
mình từ Mỹ về Trung Quốc, tuy mẹ nói sẽ có người đón tớ ở sân bay, nhưng cả
hành trình dài đến mười mấy tiếng đồng hồ, tớ muốn đi vệ sinh cũng phải nhờ mấy
chị tiếp viên hàng không xinh đẹp giúp, kì thực chuyện đó khiến tâm hồn trẻ thơ
của tớ bị tổn thương kinh khủng.
Đứng
trước các chị ấy, các cậu có tè được không hả? Tuy lúc đó tớ mới chỉ 3 tuổi
thôi, nhưng tớ cũng là đàn ông chứ bộ!
SO, tớ
phải cố lờ chị ấy đi vậy.
“Đừng
suốt ngày chơi điện tử nữa.”
Tớ chỉ
muốn lườm cho bác ấy một cái, dễ gì mẹ tớ vừa đi, đã có ngay người khác đến cằn
nhằn.
Ở
phương diện này, 2 người quả thực là một đôi trời sinh.
Bác lại
với tay xoa đầu tớ, như thường ngày tớ vẫn làm với Hate ở nhà. Nhưng Hate là
cún, tớ không phải cún. Mẹ tớ ghét chó lắm, nhưng cuối cùng vẫn không cấm được
tớ nhận nuôi Hate, mà cái tên này là do mẹ tớ đặt, mẹ tớ nói chó đáng ghét, chỉ
có mèo mới đáng yêu thôi, trong khi tớ chả thích mèo.
“Cao
thêm rồi nhỉ.” Bác ấy ngày càng táo tợn, vò tóc tớ sắp rối hết rồi này. Đành
rằng tóc tớ có ngắn thật, nhưng cũng có phong cách cả đấy nhé?
Cuối
cùng, tớ gườm: “Bác lại đến Boston họp à?”
“À, đến
bàn chuyện làm ăn.” Bác thảnh thơi ngả lưng vào thành ghế, dáng dấp khanh khảnh
đầy phóng khoáng, mang nét đẹp điển hình của người đàn ông Châu Á, tuy tớ chưa
tiếp xúc nhiều với người Châu Á, nhưng dù sao tớ cũng từng sống ở Bắc Kinh mấy
tháng, tớ biết số đàn ông đẹp trai như ông bác đây quả không nhiều. Tuy tớ vẫn
chưa hiểu rốt cuộc mẹ và bác là thế nào với nhau, song từ lúc biết chuyện đến
nay, dường như lúc nào bác ấy cũng xuất quỷ nhập thần, hiện ra như một kỳ tích
vào đúng lúc mẹ bỏ lại tớ một mình.
Lần đầu
tiên, hình như năm đó tớ 2 tuổi, nếu trí nhớ của tớ chưa đến nỗi nhầm lẫn, thì
khi ấy đang đánh nhau với thằng cha Eamon cao to hơn hẳn ở nhà kế bên, đúng lúc
cô bảo mẫu vào bếp thì nó cầm hòn đá chọi đầu tớ, thế là mình tớ đứng đấy khóc
tu tu, rồi chẳng hiểu bác ấy từ đâu nhảy ra, ôm đứa bị vỡ đầu là tớ, lao xe như
bay đến bệnh viện gần nhất.
Lúc
khâu ở bệnh viện, tớ khóc không ngừng, bác ấy làm dở đủ trò dỗ dành, cuối cùng
đồng ý đưa tớ đi ăn kem. Sau đó không chỉ dẫn tớ đi ăn kem, mà bác còn đưa tớ
đi xem hải âu, kết quả tớ ngủ quên trên xe, lúc mở mắt ra, đã thấy mình nằm
trên chiếc giường con ở nhà.
Tớ chưa
từng nói với mẹ về chuyện này, lúc đó tớ cảm giác như thể bác ấy là do mình
tưởng tượng ra, hoặc chỉ là mơ. Nên cả một quãng thời gian dài, tớ đã gọi bác
ấy là Aladdin, cũng bởi tớ cảm thấy bác ấy chính là nhân vật trong cổ tích, xoa
xoa cây đèn thần là lập tức sẽ xuất hiện, rồi có thể đáp ứng mọi điều ước của
tớ, miễn là những điều ước ấy đừng xa vời quá.
Điều
ước xa vời thực tế nhất mà tớ từng thổ lộ với bác ấy là vào trước đêm Giáng
Sinh năm ngoái, bác hỏi tớ thích quà giáng sinh gì, cả năm rồi tớ cứ ao ước có
một con ngựa nhỏ cho riêng mình, thế là tớ nói tớ thích ngựa con.
“À, quà
này thì to quá nhỉ, ông già Noel không nhét vừa chiếc tất của cháu đâu.” Bác ấy
tủm tỉm bảo trêu thế, tớ biết vậy là không được ngựa rồi, lần nào mẹ không muốn
mua gì cho tớ, mẹ luôn giả lả với y chang.
Sau đó
bác nghĩ cách đút lót cô bảo mẫu, nhân lúc mẹ vắng nhà, bác lén dẫn tớ tới
trường đua ngựa chơi nửa ngày, tớ vui lắm, vui vô cùng. Tớ thích con ngựa nhỏ
màu nâu đến độ lên rồi không muốn xuống nữa, tớ biết mỗi lần tớ nũng nịu, là
bác sẽ chịu ngay, quả nhiên bác nói: “Thôi được rồi, con ngựa này là của cháu,
nhưng mà tạm thời đành gởi nuôi ở đây, cháu có thể đặt cho nó cái tên.”
Tớ vừa
mừng vừa ngạc nhiên, song cũng phần bán tín bán nghi, đến phút chót, bác vẫn
không quên dặn dò: “Về đừng kể với mẹ nhé.”
Đương
nhiên rồi, quyết không để mẹ biết.
Aladdin
chỉ là của riêng tớ.
“Mẹ cho
cháu về thăm ông nội và bác cả.” Tớ nhe răng lè lưỡi trêu bác ấy: “Cả ông bà
ngoại nữa.”
Ông bà
ngoại đã thương tớ nhất rồi, mà ông nội còn chiều tớ hơn, tuy tớ suốt ngày trêu
chị Nguyên Nguyên, tớ bắt sâu róm dọa chị ấy, làm chết cá vàng ông nội nuôi,
rung táo