anh vẫn phiền não vấn đề bố trí làm sao cho ổn thỏa
cô tiểu thư này đây, thì Trần Nghi Già đã nhanh nhảu: “Đưa em đến biệt thự cao
cấp, em đặt phòng bên đó rồi. Bạn em còn đang đợi để đi lượn phố nữa, anh cứ lo
việc mình đi, không cần bận tâm đến em.”
Bất
giác anh thở phào: “Vậy tối mai anh tiếp đãi em sau.”
Cô đồng
ý rất thẳng thừng: “Thế nhé! Nhưng mà em không ăn đồ Tây đâu đấy!”
Anh
chuyển lời cho thư ký hay, Thiệu Uyển
Đình tận tâm tận lực đặt chỗ ở một nhà hàng chuyên các món đặc sản. Vậy mà vừa
vào cửa, anh đã thấy ngay Thượng Quan Bác Nghiêu. Trần Nghi Già cũng để ý: “Kia
chẳng phải Thượng Quan sao? Ồ, anh ấy đưa bạn gái đi ăn à? Kinh chưa, còn dẫn
đến cả hai em!”
Thượng
Quan Bác Nghiêu xem chừng đang kể chuyện khôi hài nào đó, chọc cô gái ngồi đối
diện phì cười, còn cô bên cạnh vẫn cúi đầu nhấp trà. Trần Nghi Già qua đằng
đấy, vỗ vai cậu ta: “Này Thượng Quan!”
Thượng
Quan Bạc Nghiêu quay đầu nhìn thấy cô ấy thì vui mừng xen lẫn kinh ngạc: “Là em
à? Về từ bao giờ đấy?”
“Về
được nửa tháng rồi, cả ngày ở nhà quấn đuôi bố mẹ, cuối cùng mẹ mới chịu thả em
ra ngoài vui chơi.” Nói đến đó liền hạ giọng: “Nhưng lại phái người đến giám
sát em.”
“Giám
sát á?”
Trần
Nghi Già giảo mồm nói thế, Thượng Quan liền ngoảnh mặt, ngó thấy Lôi Vũ Tranh,
tức thì phá ra cười: “Lôi Nhị à, bây giờ cậu càng ngày càng khá đấy.”
Lôi Vũ
Tranh cười trừ, song không lên tiếng. Trong khi Trần Nghi Già nổi tính hiếu kỳ
hỏi người con gái đi cùng Thượng Quan: “Đây là…”
“Bạn
anh, Đỗ Hiểu Tô, Trâu Tư Kỳ.” Đoạn ngoảnh lại, giới thiệu với Đỗ Hiểu Tô và
Trâu Tư Kỳ: “Đây là Trần Nghi Già, em này học dưới anh.”
Trần
Nghi Già nở nụ cười đáng yêu, chào hỏi bọn họ, rồi bảo Lôi Vũ Tranh: “Hay chúng
ta ngồi chung bàn với Thượng Quan và mấy chị ấy luôn nhé.”
Thượng
Quan mừng rơn, bảo: “Nào nào, ngồi cùng cho vui. Ăn xong cả bọn đi đánh mạt
chược, ai thua phải khao bữa đêm.”
Trần
Nghi Già hào hứng: “Hay quá! Từ hồi được bạn cùng phòng dạy trò mạt chược đến
giờ, em chưa chơi một trận nào đã đời nào cả, lúc chuyển nhà khó lắm mới có bà
hàng xóm biết chơi, tiếc bà ấy lại là người Nhật Bản, chỉ biết đánh mạt chược
theo kiểu Nhật thôi. Cơ mà thế này thì không ổn rồi, ba người còn thiếu một
chân, trời ơi, chán chết đi được.” đoạn vừa nói, vừa gọi bồi bàn: “Đem menu lại
đây nhé, mau gọi món đi, ăn xong chúng ta đánh bài vậy.”
Bấy giờ
Lôi Vũ Tranh mới lên tiếng: “Đánh bài cái nỗi gì.”
Trần
Nghi Già đảo quanh bảo: “Vậy đi hát nhé, em là chúa hay hát, chỉ sợ anh chị
không đọ được em thôi.”
Chung
quy, sau bữa ăn đó mọi người cùng đi hát Karaoke, Thượng Quan là khách quen ở
mấy quán hoạt động về đêm, nên địa điểm tùy cậu ta chọn. Vừa đặt chân vào cửa,
toàn bộ quầy tiếp tân đều nhẵn mặt cậu ta, nom hãnh diện vô cùng, dọc đường,
còn có vô số nhân viên phục vụ đánh tiếng chào hỏi: “Hôm nay anh đến hát ạ?”
Vậy nên
lúc vào phòng hát, Trần Nghi Già liền hỏi: “Này Thượng Quan, chúng mình quen
nhau nhiều năm rồi, sao em không biết anh ở giang hồ cũng có tiếng nhỉ?”
Thượng
Quan rầu rầu: “Nhắc đến làm gì, anh có biết đâu.”
“Trông
cái dáng vẻ đã biết anh là cậu ấm con nhà giàu rồi!” Trần Nghi Già cười tươi
rói: “Tiếng Quảng Đông nhà anh nói thế nào ấy nhỉ?” đoạn cố rặn giọng Quảng
Đông: “Quan Tử Cốt Cốt.” (anh
đẹp trai hào hoa)
Thượng
Quan đang nhấc ly, suýt nữa thì chết sặc nước lạnh: “Em còn biết cả câu này cơ
á?”
“Bạn
cùng phòng với em là người Hồng Kông, nó dạy em đấy.” Trần Nghi Già đùa: “Chốc
nữa cả nhà mình đừng chọn mấy bài tiếng Quảng nhé, kẻo có thiếu gia đất Lĩnh Nam ở đây,
hát không hay anh ta lại cười cho thối mũi.”
Đỗ Hiểu
Tô hơi bất ngờ, đánh bạn với Thượng Quan bấy lâu nay, ngày thường quen nghe anh
nói giọng Bắc Kinh, giờ mới biết anh gốc Quảng Đông. Thượng Quan đoán biết cô
không tin, mà trong phòng ồn ào quá, anh phải nghiêng mình giải thích với cô:
“Mẹ anh là người Bắc Kinh.” Lúc ấy lại bị Trần Nghi Già bắt quả tang: “Này! Cấm
chỉ xầm xì nhé!” đoạn cô bé nháy mắt với Thượng Quan.
Thượng
Quan cốc đầu con bé một cái, bảo: “Chỉ được cái tinh ranh.”
Trần
Nghi Già xoa chỗ vừa bị cốc rõ đau, vội kề tai Lôi Vũ Tranh thì thào: “Em thấy
chị Đỗ nhất định là bạn gái Thượng Quan rồi, anh chàng quan tâm chị ấy thế cơ
mà.”
Lôi Vũ
Tranh không nói gì, song Thượng Quan đã réo: “Này này! Cấm chỉ xầm xì nhé!”
Trần
Nghi Già nhe răng nheo mắt trêu cậu ta: “Quan châu đốt đèn cấm dân đen nổi
lửa!” Lôi Vũ Tranh dúi chiếc míc vào tay cô, bảo: “Hát đi.” Quả nhiên Trần Nghi
Già là trùm sò karaoke, chiếc mic truyền qua truyền lại từ tay cô sang tay Trâu
Tư Kỳ, hai người đàn ông bị chầu rìa. Thượng Quan là người không thích ngồi yên
một chỗ, liền kéo Lôi Vũ Tranh ra ngoài hóng gió. Đi dần về cuối hành lang là
một vườn hoa trên không rất to, có hồ bơi lộ thiên và ghế nằm, bên hông tay vịn
kê chiếc ghế mây nhìn thẳng ra màn đêm phồn hoa. Cái không khí ồn áo, huyên náo
của phố xá đang cận kề bên tai, mà cảm như nghe lòng mình tĩnh lặng lạ. Hai
người tựa hờ bên lan can, châm điếu