pacman, rainbows, and roller s
Hải Thượng Phồn Hoa

Hải Thượng Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323114

Bình chọn: 7.5.00/10/311 lượt.

à luống cuống.

“Đúng

lúc tôi tạt qua, nên tiện đường ghé đón em, em không phiền chứ?”

Hỏi một

đằng cô lại trả lời một nẻo: “Anh đang ở đâu thế?”

“Trước

cổng chính trường em.”

Cô thay

đồ, rồi cuống cuồng chải tóc, vớ lấy túi là lao ra cửa, song vẫn lộn lại, soi

gương bôi vội một lớp son, xong mới lộc cộc chạy xuống lầu.

Chạy ra

đến cổng chính mới cảm thấy tim đập hụt hơi, có lẽ cuống chân chạy, nên cả người

toát mồ hôi, bụng bảo dạ trách mình chẳng dè dặt gì cả, mà Quan Hạ lúc nào cũng

dạy cô rằng, “sốt ruột là không ăn được đậu phụ nóng đâu, vả lại đàn ông càng

có tiền lại càng thích cậu kích thích lòng ham muốn của anh ta”, thế mà trán cô

nóng bừng lên, choáng váng chẳng nhớ được gì.

Xa xa

đã trông thấy chiếc xe thể thao màu đen, nét thuôn cong dưới ánh chiều tà,

khiến tốp năm tốp ba sinh viên phải ngoái đầu nhìn, trước cổng trường cô luôn

có xe hạng sang đứng chờ, trước đây Thư Hi Viên cũng từng gặp Mercedes, BMW đợi

đầu cổng, chẳng ngờ hôm nay mình lại trở thành đối tượng được đợi. Lòng thấp

thoáng thứ cảm giác bồng bột xốc nổi, nhiệt độ trong xe vừa vặn, mà bữa nay,

anh vận trên mình chiếc áo phông nhạt màu nom có phần trẻ trung, thêm chiếc

kính đen, nên cô không thấy gì trong đôi mắt ấy, hình như thoáng đó cô đã bình

tĩnh trở lại.

“Em

thích ăn gì?”

“Tùy

ạ.”

Khóe

môi anh cong lên, có lẽ đang cười: “Sao cứ hỏi phái đẹp câu này, là cô nào cũng

trả lời y chang nhau thế nhỉ?”

Cô hiểu

đằng sau câu nói ấy có ẩn ý, người đàn ông này hẳn số bạn gái của anh ta phải

nhiều như sao trên dải ngân hà, việc anh ta hẹn cô, dễ chừng chỉ là nổi hứng

nhất thời, hoặc, đã ngắm chán các loại hoa rồi, nay đổi món xem sao.

Bọn họ

đi ăn đồ Ý, cử chỉ của anh tao nhã không chỗ nào bắt bẻ được, anh giảng cho cô

nghe cách chọn rượu, giữa ánh nến và hoa tươi, anh thầm thì kể về các vùng sản

xuất rượu lâu đời trứ danh trên thế giới, người đàn ông này quả thực thượng

hạng.

Về đến

ký túc mà dường như vẫn chếnh choáng, Quan Hạ đang chơi điện tử, liền lườm cô:

“Ngất ngây trở về rồi đấy à? Đừng quên nhắc đại gia ấy giúp cậu sắp xếp việc

làm nhé, thực tập xong cũng là lúc phải đi tìm việc đấy.”

Gò má

Thư Hi Viên nóng bừng, có thể là do men rượu, hoặc tiết đêm quá oi ả, cô vươn vai:

“Sao cậu biết anh ấy là đại gia?”

“Cô lớn

nhà tôi ơi, tôi đứng ngoài cổng thấy cậu lên chiếc Spyker ấy rồi, cậu không đi

nghe ngóng xem dòng xe đấy giá bao nhiêu tiền à.” Quan Hạ chỉ tiếc rèn sắt

không thành thép: “Giữ cho chắc lão đại gia ấy vào, cậu làm ơn động não hộ tớ

cái, xấu hổ cho thân cậu cả ngày gào thét muốn câu rùa vàng.”

Lần thứ

hai anh hẹn cô, trong lúc nhất thời, tính hiếu kỳ khiến cô bật ra một câu hỏi

hết sức thành thật: “Chiếc xe này của anh bao nhiêu tiền?”

Anh

lườm, bảo: “Kiểu xe này không thích hợp cho phụ nữ lái, nếu em thích, tôi tặng

em một chiếc MINI, em thích màu gì?”

Thư Hi

Viên ngẩn ngơ ngay tức thì, thời gian trôi bao lâu, cô mới hiểu lời anh nói,

bụng dạ thoáng chút nao nao, là đau, hay chăng là thứ cảm xúc nào khác.

Anh

bảo: “Em đừng từ chối tôi, đáng lẽ tôi cũng định làm theo lẽ thường tình, ví

dụ, mười ngày nửa tháng thì tặng hoa trước đã, sau đó hẹn em ăn cơm, chơi thể

thao, nghe nhạc, từ từ rồi mới bàn đến chuyện này, nhưng giờ tôi lại thấy, cứ

thẳng thắn một chút cũng chẳng sao cả, tôi không còn hứng thú làm những việc

trên nữa—công ty có một tòa nhà mới khai trương ở phía Tây thành phố, nếu em

đồng ý, tôi chọn cho em một căn.”

Lòng

rối như tơ, thứ cảm giác nao nao kia càng thêm phần mãnh liệt, dường như có thứ

gì đó đang cháy, nó thiêu rụi tất cả một cách dễ như trở bàn tay, cô hỏi: “Vì

sao?”

Khi anh

nhích miệng, vành môi hiện ra rõ nét: “Không sao cả, chẳng qua tôi muốn có em.”

Dường

như giọng của anh chứa đựng sự nôn nóng, mà lại thoáng nét uể oải, rõ ràng

chẳng phải câu tỏ tình, mà từng câu từng chữ vẫn làm bỏng rát trái tim cô, cô

nghe thấy mình lên tiếng, như thể giọng nói ấy vọng từ xa xăm, nhưng vẫn cố

chấp hỏi: “Vì sao ạ?”

Anh

không nói nhiều, bất ngờ nghiêng người, hôn cô.

Bờ môi

ấy thoảng hương mát lành, kỹ thuật hôn của anh rõ là không thể chê vào đâu

dược, đây chẳng phải nụ hôn đầu đời, nhưng lúc đó Thư Hi Viên sực hiểu ra vì

sao tiểu thuyết tình yêu lại dùng cụm từ “có luồng điện chạy qua” để miêu tả,

cảm giác mềm mềm, mà tê tê, râm ran như thể có dòng điện thực sự đang luồn

lách, khiến cả cơ thể cứ đắm chìm bải hoải.

Chỉ

riêng có lần ấy, từ đó về sau, anh không hôn cô như thế nữa.

Kể cả

những lúc thân mật, đến vô cùng thân mật, nụ hôn của anh đã không còn được như

lần đầu

Giữa họ

ít khi có những cuộc gặp gỡ thường xuyên, anh rất bận, công việc chỉ là một

phần, bên cạnh đó anh không chỉ có mình cô là bạn gái, song cũng chẳng hề giấu

giếm điều này. Thỉnh thoảng có lần anh nghe điện trước mặt cô, hầu như chỉ ậm ờ

mấy tiếng, nghe giọng điệu có đôi chút uể oải nôn nóng, thậm chí anh còn hời

hợt chiếu lệ, bao gồm cả cô. Những lúc không vui, anh thường từ chối nhận điện

thoại, mười ngày nửa tháng không gặp cũng là chuyện