n xuống đất: "Dì Triệu, con mệt".
Dì
Triệu không hỏi thêm câu nào, chỉ nói: "Con sang phòng phía đông ngủ, dì
đi trải giường cho con", nói rồi kéo tay anh đi như khi anh còn nhỏ. Có
lần anh theo anh cả đi chơi, nhưng chẳng may bị lạc mất anh, một mình chạy lung
tung trong khu vườn rộng lớn như mê cung, không tìm thấy đường về nhà. Tâm
trạng của một đứa trẻ khi ấy vô cùng lo sợ, sợ rằng sẽ không bao giờ được gặp
bố mẹ nữa. Anh khóc rồi lại khóc, cuối cùng dì Triệu tìm được, ôm anh về nhà.
Anh sức
cùng lực kiệt ngã xuống giường, biết dì Triệu đang giúp mình cởi giày, nghe
tiếng dì nói: "Sao thế này? Con xem con kìa, hệt như vừa bị bệnh nặng
lắm", bà nhẹ nhàng sờ trán anh, "Không phải sốt rồi chứ?".
Thật ra
khi còn nhỏ vẫn là dì Triệu chăm sóc anh. Từ trong thẳm sâu lòng anh, đây mới
là người mẹ thật sự. Anh trở về nhà khi khốn đốn nhất, về bên mẹ, nói mà anh
cảm thấy hạnh phúc và thư thái vô cùng. Anh mơ màng nói: "Mẹ, con không
sao".
"Haizzz, thằng bé này cứ làm người ta lo
lắng", tiếng dì Triệu xa dần rồi im lặng, không còn nghe thấy bất kỳ âm
thanh gì nữa, "Mấy ngày trước còn hùng hổ chạy về đòi lấy nhẫn, dì còn
tưởng con sắp dẫn cô nào về cho dì xem mặt...". Bà vuốt gọn mớ tóc lòa xòa
trên trán anh, để anh ngủ thoải mái hơn một chút, nhìn bộ dáng anh khi ngủ rồi
bất giác thở dài nói: "Ngủ dậy là tốt thôi".
Ngủ dậy sẽ tốt thôi, cũng như khi còn nhỏ mỗi lần sốt,
chỉ cần đi ngủ, ngủ dậy bệnh sẽ khỏi.
Anh ngủ thiếp đi. Rồi anh mơ thấy vô số hoa tuyết rơi
xuống mặt biển, những bông hoa tuyết trắng muốt lững lờ trôi trên mặt biển.
Thật ra đó không phải là hoa mà đó là những mảnh giấy mà anh đã viết trong suốt
hơn hai mươi năm qua.
Anh vốn tưởng rằng sẽ có một người đến, cùng anh chia
sẻ quãng thời gian hai mươi năm đó, chia sẻ những ký ức của hai mươi năm, chia
sẻ hạnh phúc trong hơn hai mươi năm ấy.
Anh đợi rồi lại đợi, nhưng vẫn không tìm thấy.
Cũng giống như một giấc mộng có vô số hoa tuyết nhẹ
nhàng bay rồi lặng lẽ biến mất trên mặt biển. Tát cả chẳng qua là một giấc
mộng, cũng như chiếc nhẫn ấy, nhẹ nhàng rơi xuống, sau cùng chìm vào đáy nước.
Đời này kiếp này, không ngày gặp lại.
Quan Hạ
cảm giác chưa bao giờ mình đen như ngày hôm nay, thoạt đầu thì trời mưa, mưa
rấm rức trọn ngày, đến sẩm tối vẫn chưa ngớt. Dịp cuối tuần, đúng giờ tan tầm
cao điểm, xe bus chẳng khác nào cái hộp cá mòi, trên tay mỗi người là một chiếc
ô sũng nước, giơ lên không được mà đặt xuống cũng chẳng xong. Kế bên cô là một
phụ nữ trạc tuổi trung niên xách túi to túi nhỏ đựng thức ăn tươi sống mua ở
siêu thị, cây rau diếp xanh mơn mơn quệt vào quần Quan Hạ, khủy tay tựa ngay
chỗ thịt đông buốt cả da, lại thêm cái ô vừa lạnh vừa ướt dán trên lưng cô.
Lúc
tiếng chuông tin nhắn điện thoại vang lên, Quan Hạ đành chật vật co một tay mò
mẫm tìm di động, vừa lật được nắp gấp, bất thình lình nghe “ầm” một tiếng, cả
thân xe đã sững lại, bác tài thắng gấp, toàn bộ hành khách trên xe không hẹn mà
cùng ồ lên thất thanh, rồi đồng loạt ngã dúi dụi về phía trước. Chiếc điện
thoại Quan Hạ đang cầm ngay tức khắc theo quán tính văng khỏi tay, rơi bốp một
tiếng nặng trịch xuống sàn xe.
Suýt
nữa Quan Hạ ngã đè lên người lên người phía trước, vừa đứng vững đã liến thoắng
nói “Xin lỗi”, đoạn lách qua nhặt điện thoại, vậy mà lúc mở máy ra xem thì
không tài nào khởi động được nguồn, còn chưa kịp kiểm tra xem ai vừa gửi tin,
có thể Thư Hi Viên nhắn, mà e là đài phát thanh. Bụng dạ cô nôn nao, có điều
đuôi xe bus bị một chiếc ô tô lấn làn đường ưu tiên đâm vào, bác tài hằm hằm
nhảy xuống, đôi co với chủ nhân chiếc xe kia, trong xe ấm hơn bên ngoài rất
nhiều, hơi nước bám vào những ô cửa kính, tô cho nó một màu bàng bạc, trong màn
mưa giăng giăng xám xịt, Quan Hạ chỉ ngó thấy dáng thuôn sang trọng của một chiếc
xe con màu đen, có vị khách sau lưng cứ liên tục xuýt xoa: “Úi! BMW 7 series
nhé!”
Xe đẹp
thế này mà đâm phải xe bus, cũng chẳng biết ai cáu hơn ai, người quanh đấy đã
mở cửa sổ cốt hóng chuyện bên ngoài, lác đác mấy hạt mưa lạnh buốt ùa vào, vậy
mà nhiều người cứ luồn lỏi ngóng ra ngoài kia, Quan Hạ bị người ta chen chúc
suýt thì dán người vào cửa sổ, đành lách mình nhường lối, để mấy vị hành khách
tò mò sau lưng đủ trông rõ chiếc BMW “hàng khủng”.
Cái từ
“hàng khủng” này là câu cửa miệng của Thư Hi Viên, một khi nàng ta đã thích cái
gì là sẽ làm nũng làm nịu bảo: “Quan Hạ ơi cậu nhìn thấy chưa, kiểu tóc hôm nay
của Trình Mặc hàng khủng quá đi mất!”
Thế là
Quan Hạ sẽ dội ngay cho nàng ta một gáo nước lạnh: “Này cái giọng Hồng Kông,
cẩn thận nói quen mồm, chốc nữa để thầy bắt gặp, bị mắng là cái cái chắc đấy.”
Thư Hi
Viên vẫn điệu đà bảo: “Tớ là người Phúc Kiến, nói chuyện vốn giọng đó rồi đấy
chứ, vùng nhà cậu kì thị khiếp.”
Có câu
đó mà làm Quan Hạ dở khóc dở cười, thực ra trước đây Thư Hi Viên thi chuyên
ngành chẳng ra đâu vào đâu, may mà được cái ngoại hình, tư duy nhanh nhẹn, điểm
văn hóa lại đứng đầu, nên mới được tuyển. Sau này mỗi lần đến giờ phát âm, thầy
ngh