xem xong đột nhiên quay sang nói
một câu với Lôi Vũ Tranh.
Nói
tiếng Anh rất nhanh, Đỗ Hiểu Tô không kịp nghe rõ là nói gì. Lôi Vũ Tranh
thoáng giật mình, sau đó nói với cô: "Tôi nói chuyện với bác sĩ, sẽ quay
lại ngay".
Bác sĩ
và anh vào văn phòng, y tá ở ngoài rót nước mời cô. Trong lòng cảm thấy bất an
như dự cảm được điều gì đó chẳng lành. Không ngoài dự đoán, vài phút sau Lôi Vũ
Tranh đi ra khỏi phòng bác sĩ liền kéo cô ra ngoài.
Cô vùng
ra theo bản năng: "Làm gì vậy?".
Giọng
anh lạnh nhạt đến đáng sợ: "Về nhà".
"Tại
sao?", cô ra sức giằng ra khỏi tay anh, "Tại sao không phẫu
thuật?".
"Về
nhà"
"Tôi
không đi! Anh là đồ lừa đảo! Nói không giữ lời!" Anh ra sức kéo cô đi,
phẫn nộ trước hành động này của anh, cô nắm lấy cánh cửa. Anh lại gỡ tay cô ra,
cô phản kháng điên loạn, còn cố đánh cả anh. Cuối cùng cô vẫn không thắng được
sức mạnh của anh. Trong lúc rối loạn cô dùng túi xách trong tay đánh vào đầu
anh, túi xách bằng da, trên đó có khóa kim loại dùng để trang trí, cô lại ra
tay không nhẹ. Hừ nhẹ một tiếng, theo bản năng anh đưa tay ra giữ đầu, máu chảy
ra từ giữa những ngón tay. Thì ra cô đã đập trúng vết thương trên đầu anh, vết
sẹo bị rách, mặc dù không cảm thấy đau nhưng tầm nhìn lại bắt đầu mơ hồ. Anh
vẫn cố gắng kéo Đỗ Hiểu Tô đi. Cô nhìn thấy máu thì ngơ ngác, anh cố nén cảm
giác chóng mặt: "Đi với tôi".
"Tôi
không đi!", cô gần như tuyệt vọng, "Anh đã hứa với tôi".
Cuối
cùng tay anh cũng buông, cô nhìn thấy cơ thể anh bắt đầu lảo đảo, sau cùng ngã
xuống.
Cô lặng
người nhìn anh ngã trên mặt đất, không cử động.
Bác sĩ
thấy vậy liền phản ứng rất nhanh, lao đến ấn mạch máu trên cổ, đếm nhịp đập,
sau đó nói vài câu tiếng Nhật với y tá. Không lâu sau có nhiều người chạy vào
hơn, người đi đầu rõ ràng là bác sĩ khoa ngoại, xử lý đơn giản mà rất chuyên
nghiệp, rồi cùng nâng anh lên băng ca.
Sau đó
là kiểm tra các mục, Đỗ Hiểu Tô nhìn người đi qua đi lại, nhìn các loại máy móc
được đẩy tới đẩy lui như đèn kéo quân. Sau cùng có người kiên nhẫn hỏi cô:
"Cô Lôi, Lôi tiên sinh trước đây bị ngoại thương phần đầu, có thể cho
chúng tôi biết đã chữa trị ở bệnh viện nào không? Chúng tôi cần mượn báo cáo
chẩn đoán và bệnh án của anh ấy".
Cô
ngẩng đầu lên nhìn thấy một người nước ngoài lớn tuổi, rất hòa nhã, thì thầm
hỏi: "Anh ta sẽ chết sao?".
"Không
đâu", ông an ủi, "Có lẽ là do di chứng để lại từ lần bị thương trước,
nếu không có sự cố nào, anh ấy sẽ lập tức tỉnh lại", dừng một lát rồi hỏi,
"Sắc mặt cô không tốt, có cần thông báo cho người nhà không? Chúng tôi có
thể cho cô mượn điện thoại".
Dường
như ứng nghiệm lời của bác sĩ, y tá nhanh chóng tiến lại gần nói: "Anh ấy
đã tỉnh rồi".
Anh vẫn
phải đeo ống dưỡng khí, cho nên nhìn khí sắc có vẻ rất tệ. Bác sĩ nói để anh ở
lại theo dõi vài giờ, nên không thể đi ngay được.
Cô hỏi:
"Tại sao lại nuốt lời?".
Anh rất
mệt, nhưng vẫn trả lời cô: "Tôi muốn suy nghĩ lại".
"Đây
là việc của tôi, tôi tự biết làm thế nào. "
Anh
không để ý đến cô, chỉ nói: "Cô mang nhóm máu RH-".
"Tôi
biết."
"Bác
sĩ nói, nếu bỏ đứa trẻ này, sau này nếu có thai nữa hai mẹ con sẽ không hợp
nhóm máu, tỷ lệ đứa bé mới sinh bị bệnh huyết tán rất cao, cũng có thể sẽ không
còn cơ hội sinh con nữa."
Cô
không biểu hiện gì: "Tôi biết, sau này tôi cũng không định sinh con".
Những
lời bình lặng như nước đó lại như con dao đâm thẳng vào anh. Trong đời anh chưa
bao giờ có giọng điệu thảm hại đến thế: "Sau này cô cũng sẽ...".
"Sau
này tôi sẽ không kết hôn, cũng không sinh con", cô yên lặng nhìn anh,
"Cả đời tôi, sẽ thế này".
"Tôi
đưa cô ra nước ngoài, Wellesley, Mount Holyoke, Columbia University...Tùy cô
chọn, sau đó sinh đứa con này..."
Cô để
lộ nét cười: "Lôi tiên sinh, những lời này anh đã từng nói với tôi rồi,
anh không nhớ sao?".
Lúc đó
là vì Triệu Chấn Vinh, ở trong văn phòng anh, anh từng hỏi cô có chịu rời bỏ
Triệu Chấn Vinh không? Để đổi lại, anh có thể cho cô ra nước ngoài học.
Khi đó
anh và cô, vẫn chưa đến mức nhìn nhau mà căm hận như hôm nay. Chỉ trong vài
tháng ngắn ngủi nhưng lại mệt mỏi như đã qua nửa đời người, không còn sức lực
để chống chọi.
"Tôi
không ra nước ngoài", cô nói, "Cũng không sinh đứa con này".
"Tôi
cho cô tiền, cô ra giá đi".
Nhớ đến
nỗi nhục nhã của hai ngàn tệ trước đó, cô liền nổi giận: "Tiền? Lôi tiên
sinh, vậy anh cho rằng việc này đáng bao nhiêu tiền? Dù anh mang hết núi vàng
núi bạc trên đời này đến trước mặt tôi, tôi cũng không thèm nhìn đến, tôi sẽ
không sinh đứa con này, bởi vì nó là đồ nghiệp chủng không hơn không
kém!".
Những
lời khó nghe đó, rõ ràng là anh không vui nhưng lại không chút biểu cảm:
"Chỉ cần cô dám hại nó, tôi sẽ cho cha mẹ cô cùng chết theo".
Giọng
nói của anh không mang cảm xúc: "Tôi đưa cô ra nước ngoài, cô sinh con
xong, nếu không muốn nuôi thì giao cho tôi. Từ đó về sau cô không cần nhìn đến,
xem như chưa từng sinh ra nó. Còn nếu cô đồng ý nuôi, mỗi tháng tôi sẽ gửi cho
cô và con sinh hoạt phí, bảo đảm cuộc sống của hai mẹ con. Nếu tôi