sau khi tai nạn xảy ra, khi cô ở bên
anh, khi cô bắt đầu dịu dàng cười với anh, khi cô dùng hai tay mình ôm lấy anh.
Khi cô tuy cự tuyệt nhưng phản kháng. Vậy mà cô không nhắc đến, cô cố tình quên
đi, cô hận anh đã cưỡng bức cô lần đó. Cũng như sau vụ tai nạn, tất cả đều chưa
từng xảy ra, cũng như trước đó cô chỉ thương hại anh - cô chỉ thương hại anh.
Anh đã
đấu tranh tư tưởng rất lâu, dùng cạn sức lực của mình, vậy mà vẫn không giành
được kết quả. Cô ở ngay trước mắt nhưng cách anh quá xa, không thể chạm được.
Anh
không giận, chỉ vì cách cô kháng cự như vậy khiến anh không chịu đựng được thêm
nữa.
Anh
hiểu rõ, cuối cùng vẫn là con đường cùng.
Cô có
vẻ mất kiên nhẫn: "Lôi tiên sinh...".
"Hiểu
Tô", lần đầu tiên anh gọi tên cô, vô cùng thân thiết nhưng lại cách xa
ngàn dặm. Anh hoang mang nhìn cô, nghe thấy tiếng mình thì thầm, "Có thể
sinh đứa con này không?".
"Sinh
ra?", cô như đang chế nhạo, "Anh vẫn còn chưa kết hôn, người như anh,
nhất định sẽ lấy được một tiểu thư khuê các. Còn người như tôi, sao xứng sinh
con cho anh?".
Hai chữ
kết hôn như cứa mạnh vào tim anh, anh từng bất chấp cả cái chết để tranh đấu,
chỉ có mình anh biết. Thực ra anh biết là không thể, nên mới nói ra trước mặt
Lôi Vũ Đào. Anh mượn tay Lôi Vũ Đào giúp mình cắt đứt niềm hy vọng cuối cùng
còn sót lại. Như một người mắc bệnh ung thư đã lâu, cuối cùng chỉ biết gào
khóc, chỉ mong sớm được đầu thai kiếp khác. Anh từng kiên nhẫn, ngay cả khi đầu
đau như sắp nứt ra anh vẫn có thể chịu đựng, nhưng không thể chịu đựng sự tuyệt
vọng này, vẫn ép cô phải nói ra câu đó để anh không còn chìm đắm trong giấc mơ
nữa.
Anh
buông tay, nhìn cô như vừa trút được gánh nặng, cuối cùng cười: "Vậy đổi
bệnh viện khác, bênh viện tư làm phẫu thuật không an toàn".
Cô
không hiểu vì sao anh lại đột nhiên đổi ý, nhưng nét mặt anh rất bình tĩnh:
"Tôi đi sắp xếp, cô yên tâm".
Trong
khoảnh khắc anh rời khỏi phòng, toàn bộ sức lực của cô như bị rút cạn, nằm yên
không động đậy. Gối đầu mềm mại cùng vải lụa mịn màng mang đến cảm giác dịu
dàng khiên cô ngủ thiếp đi.
Mãi đến
khi trời tối hẳn cô mới tỉnh, mở mắt ra khá lâu vẫn không biết mình đang ở đâu.
Có chiếc cửa sổ kính lớn từ trên trần xuống đến đất, trong phòng vừa tối vừa
yên tĩnh, không hề có ai khác ngoài cô.
Cô dần
nhớ lại chuyện vừa xảy ra, ngồi dậy tìm giày của mình. Dưới lầu vắng tanh, cửa
khóa nên cô không ra ngoài được, cô đi xuyên qua phòng khách ra sân sau, nhìn
thấy có người ngồi trong sân.
Màn đêm
buông xuống, từ xa có thể nhìn thấy ánh đèn đường của thành phố tỏa sáng từng
khoảng từng khoảng rộng lớn. Anh không uống rượu nên rất tỉnh táo, cảnh giác
quay đầu lại nhìn cô.
Cuối
cùng anh noi: "Bệnh viện đã sắp xếp xong rồi, ngày mai tôi đưa cô
đi".
Cô nói
giọng như châm biếm: "Cảm ơn".
Anh
không nổi giận, ngược lại bình thản: "Tôi làm sai, tôi sẽ thu dọn tàn
cuộc".
Xa cách
và lạ lẫm, lặp lại những phép tắc giả tạo, cô kìm nén nỗi căm hận trong lòng.
Cô làm sai nhưng lại phải trả giá bằng cuộc đời mình.
Còn
người đàn ông này lại dùng phương thức giống như sự khinh miệt, cứ thế đẩy cô
vào đường cùng.
Nếu cho
cô một con dao, có lẽ cô sẽ lao đến trước, nhưng cô vẫn bình tĩnh đứng đó.
Thoảng mùi hương hoa quế ở đâu đó, phảng phất trong không trung, trôi nổi giữa
màn đêm. Ở đây không nhìn thấy hoa quế, nhưng cơ hồ đang có hàng ngàn hàng vạn
đóa hoa nhỏ bé màu vàng đang nở rộ. Mùi hương ngọt ngào như mật, thấm vào da
thịt rồi lại như mùi máu.
Anh
liên lạc với bệnh viện tư nhân, có điều là ở nước ngoài, quy mô không hề nhỏ.
Tất cả các ca khám bệnh đều phải hẹn trước, nên bệnh viện dù lớn vẫn rất yên
tĩnh, không có tiếng khóc ồn ào, cũng không có ai xếp hàng chen lấn. Tất cả
nhân viên mang nụ cười rất chuyên nghiệp, dẫn họ vào phòng khám riêng.
Người
hẹn gặp là một bác sĩ phụ sản quốc tịch Nhật Bản, nhưng có thể nói tiếng Anh
lưu loát, dù khẩu âm hơi nặng một chút. Đỗ Hiểu Tô nghe được bập bõm nhưng đại
khái vẫn có thể hiểu được. Thật ra cũng chỉ là hỏi ngày tháng, sau đó đi xét
nghiệm máu, rồi siêu âm.
Xét
nghiệm máu chỉ là để dự phòng tai nạn trong phẫu thuật. Y tá giúp cô lấy máu
cũng biết nói mấy câu tiếng Trung đơn giản, có lẽ thấy cô căng thẳng, nên mỉm
cười an ủi: "Phẫu thuật rất an toàn, chị dùng thuốc mê cục bộ, nửa tiếng
là kết thúc".
Siêu âm
xong cô ra ngoài, bước đi nhẹ nhàng để không làm ai chú ý tới mình. Lôi Vũ
Tranh đang ngồi trên sofa, tay vẫn cầm túi xách của cô, hình như đang nghĩ gì
đó. Cô rất ít khi nhìn anh từ góc độ này, khuôn mặt hơi cúi, nhìn không rõ thần
sắc.
Anh
ngẩng đầu lên, cô không kịp thu ánh mắt về nên lập tức quay mặt đi. Bác sĩ xem
qua báo cáo siêu âm, sau đó chậm rãi giải thích với cô những sự cố có thể xảy
ra. Giấy cam kết phẫu thuật cũng bằng tiếng Anh, cô đọc từng mục, sau đó ký
tên. Bác sĩ giới thiệu với cô bác sĩ gây mê và y tá, tất cả đều là những người
có kinh nghiệm và rất chuyên nghiệp. Lúc này báo cáo xét nghiệm mẫu đã có, y tá
trong phòng khám đưa đến cho bác sĩ, bác sĩ