nuôi đứa bé,
tôi sẽ không cho nó biết mẹ nó là ai, còn nếu cô giữ nó, cô cũng có quyền không
cho nó biết, cha nó là ai".
"Anh
dừng có mơ! Tôi sẽ không sinh con cho anh."
Sau
phút im lặng ngắn ngủi, anh nói: "Cô nói với nó cha nó chết lâu rồi, nó
chỉ có mình cô, tôi đảm bảo sẽ không đến thăm nó".
Cô bật
cười như châm biếm: "Tại sao anh nhất định phải giữ đứa con riêng này? Tại
sao?".
"Bởi
vì tôi muốn", anh kiên quyết, "Cô từng nói, tôi có tiền, tôi có địa
vị, cái gì tôi cũng có, cho nên thứ tôi muốn tôi nhất định sẽ đạt được. Tôi
muốn đứa con này, cho nên cô nhất định phải sinh nó ra. Nếu cô muốn thử, tôi có
thể không từ thủ đoạn, đến lúc đó cô và những người xung quanh cô, đều sẽ chết
thảm".
Cô
không kìm được: "Lôi Vũ Tranh, sẽ có ngày tôi giết anh!".
"Chờ
khi cô có khả năng đó rồi nói."
Hai
người hung hăng trừng mắt nhìn đối phương như muốn đẩy người kia vào chỗ chết,
hơi thở càng trở nên nặng nề.
Anh đột
nhiên ngửa đầu ra sau dựa vào đầu giường, nói: "Nếu cô chịu ra nước ngoài
sinh đứa bé, tôi sẽ không làm phiền đến cuộc sống của cô nữa, vĩnh viễn".
Hai chữ
"vĩnh viễn" làm cô động lòng, vốn dĩ đã là đường cùng, không còn thấy
ánh sáng mặt trời. Cô vốn tưởng rằng tương lai sẽ không bao giờ thoát khỏi tay
anh nhưng trong lời hứa của anh có một tia hy vọng. Cô nửa tin nửa ngờ nhìn
anh, nhưng vẫn nói: "Tôi sẽ không tin anh".
Anh
nói: "Đứa bé có thể mang họ Thiệu".
Cô hiểu
ý anh, nhìn anh kinh ngạc.
Anh nói
tiếp: "Chỉ cần cô muốn, tôi có thể trở thành bác của nó, cũng có thể làm
người xa lạ. Tôi từng nói, từ nay về sau tôi sẽ không làm phiền cô nữa, vĩnh
viễn không bao giờ".
Cô có
chút mềm lòng, nhưng vẫn cố chấp: "Tôi sẽ không tin anh nữa".
"Cô
nói sẽ không yêu ai nữa, cũng sẽ không kết hôn, nếu có con có lẽ sẽ tốt
hơn", anh chậm rãi nói, "Cô sẽ quên tôi rất nhanh, sau này tôi cũng
sẽ kết hôn, chuyện này sẽ không ai biết đến, đứa trẻ cũng sẽ không bao giờ biết
đến. Nó có thể sinh ra ở nước ngoài, cô có thể sống những tháng ngày yên bình
với nó, sẽ không có ai đến làm phiền hai người", anh gần như kiệt sức,
"Nếu cô đồng ý, tôi sẽ lập tức sắp xếp cho cô đi".
Khí
lạnh từ vùng cao áp trên Mông Cổ thổi xuống, gió lạnh buốt và cuốn theo những
hạt mưa nhỏ như kim lướt qua mặt biển, hơi lạnh thấu xương len qua cổ áo. Trên
thuyền vang lên những tiếng vun vút, người lái thuyền nói: "Tuyết rơi
rồi".
Đúng là
tuyết rơi rồi, trận tuyết đầu đông, từng đóa hoa tuyết lấp lánh rơi xuống từ
khoảng không vô định. Chỉ có thể nhìn thấy khung cảnh này trên biển, trời và
biển bị ngăn cách bởi một tầng trắng mông lung như được phủ một lớp lụa mỏng.
Từ xa nhìn lại những hòn đảo nhỏ như những đỉnh núi nhấp nhô giữa tuyết trắng
và gió đêm trên biển. Con thuyền phải đi hơn nửa giờ đồng hồ nữa mới đến bờ.
Khi con thuyền cập bến, trên bến không một bóng người, người lái thuyền đặt một
tấm ván.
Anh lấy
tiền ra để trả nhưng người lái thuyền sống chết không chịu nhận, nói với anh:
"Bác sĩ Thiệu, nếu sáng mai anh muốn về, tôi sẽ cho thuyền ra đón, không
lấy tiền của anh", anh ngạc nhiên ngẩng đầu, người lái thuyền cười thành
thật: "Thằng con thứ hai của tôi học trên đảo này, từ lâu đã cho tôi xem
hình của anh và cô Đỗ", lại hỏi, "Cô Đỗ sao lại không đến?".
"Cô
ấy ra nước ngoài học rồi."
Thuyền
trưởng ngẩn người, lại cười nói tiếp: "Học là tốt, bác sĩ Thiệu, anh không
đi cùng cô ấy sao?".
Anh
không đáp, chỉ xách ba lô leo núi lên, bên trong toàn là dụng cụ học tập và sách
cho bọn trẻ, quay người lại vẫy thuyền trưởng: "Làm phiền anh đợi ở đây
một chút, tôi đi thăm bọn trẻ rồi sẽ về ngay trong ngày".
"A,
được!"
Đường
lên đảo chỉ có một nên không thể bị lạc được. Trèo lên lưng chừng núi đã nghe
thấy tiếng đọc bài rất lớn, tiếng lũ trẻ trong trẻo. Anh ngẩng đầu lên mình,
trên mái hiên phòng học có lá cờ đỏ nổi bật giữa những bông tuyết đang bay
lượn.
Thầy
Tôn nhìn thấy anh thì vô cùng kinh ngạc, còn bọn trẻ thì vui mừng khôn xiết,
vây lấy anh ồn ào ríu rít nói không ngừng. Bọn trẻ nghe nói chị Hiểu Tô không
đến thì đều thất vọng. Anh lấy đồ dùng học tập và sách ra, bọn chúng mới vui
trở lại. Sao đó kéo anh đi xem tranh, một bức rất to được dán ngay trong phòng
ngủ. Bức tranh vẽ bạn trẻ cùng thầy Tôn đang vây quanh anh và Đỗ Hiểu Tô.
"Chú
Tiểu Thiệu, có giống chú không?"
"Giống!",
anh khen, "Rất giống".
"Là
cháu vẽ đó!"
"Cháu
cũng vẽ!"
"Cháu
vẽ tóc chị Hiểu Tô!"
"Cháu
vẽ mắt chị Hiểu Tô!"
...
Bọn trẻ
tranh nhau nói, anh đứng giữa những âm thanh non nớt nhìn bức tranh. Bọn trẻ vẽ
anh và Đỗ Hiểu Tô nắm tay nhau, vai kề vai mỉm cười, giống như không gì có thể
chia cắt họ.
"Bức
tranh này có thể cho chú Tiểu Thiệu không?"
"Đương
nhiên là được!"
"Vốn
là định tăng cho chị Hiểu Tô!"
Bọn trẻ
hăm hở mang nước đến sau đó chầm chậm gỡ bức tranh trên tường. Thầy Tôn cũng
đến giúp gỡ tranh xuống rồi giao cho anh. Anh cẩn thận cuộn tròn, thầy Tôn tìm
mấy tờ báo và giúp anh gói lại.
Có thứ
gì đó đầy lông lá chợt chạy vụt qua chân. Anh cúi đầu x