e giọng cô ấy là lại đau cả đầu, đến kỳ thi cấp bằng tiếng phổ thông A1, may
cũng qua được vòng nguy hiểm.
Thỉnh
thoảng tức lên, Quan Hạ lại chọc cô ấy: “Tiếng anh của cậu phát âm còn chuẩn
hơn cả tiếng phổ thông đấy, hay nhân lúc còn sớm thì chuyển sang học chuyên
ngành phát thanh tiếng anh đi”
Thư Hi
Viên ngờ nghệch đáp: “Tớ cũng muốn chứ, nhưng trường có cho chuyển chuyên ngành
đâu.”
Cuối
cùng, bác tài cũng thôi đôi co với chủ chiếc BMW, ngồi vào đến ghế lái, khởi
động xe rồi, mà miệng còn nói cạnh khóe, trong khi Quan Hạ vẫn chăm chăm ra sức
ấn nút nguồn mở điện thoại, nhưng nó trơ lì không tí nhúc nhích. Vừa ngước đầu
đã trông ngay chiếc BMW tà tà lướt qua cửa sổ, cửa kính chưa kéo hết, vừa đủ
nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, trang điểm tinh tế, cùng nụ cười lộ má lúm
đồng tiền sâu hoắm, đang nghiêng mặt nói chuyện với người đàn ông lái xe. Tim
Quan Hạ chợt nảy lên, chiếc BMW đã phóng tít xa, Quan Hạ đứng đờ đẫn suốt cả
tuyến đường, trên chiếc xe bus chòng chành.
Về
trường lúc trời đã sụp tối, trong phòng im phăng phắc, quả nhiên chỉ có mình
Thư Hi Viên đang ngủ ở giường trên. Quan Hạ buộc phải vỗ vào giường: “Này Thư
Hi Viên, mấy giờ rồi mà còn ngủ, cậu là lợn đấy à.”
Thư Hi
Viên kéo cao cái chăn, ừ ờ mấy tiếng, Quan Hạ bảo: “Điện thoại của tớ rơi hỏng
rồi, đưa cái của cậu cho tớ mượn để tớ xem tin nhắn cái nào. Cậu mau dậy đi,
không dậy luôn là thế nào cũng ngủ đến sáng mai đấy.”
Thư Hi
Viên mò điện thoại dưới gối đưa Quan Hạ, rồi mới dậy mặc áo, đoạn lèo nhèo:
“Sao điện thoại lại rơi à.”
“Biết
thế nào được, dạo này cái số tớ nó tốt thế đấy.” Quan Hạ vừa thay sim vừa nói:
“Còn có người tốt số lắm nhé, hôm nay tớ thấy bạn trai mới của Hàm Thu rồi.”
Thư Hi
Viên hỏi: “Đẹp trai không?”
Quan Hạ
nói: “Không nhìn rõ, nhưng nhìn được xe, BMW 7 series nhé.”
Thư Hi
Viên bảo: “Chẳng trách, giàu thế cơ mà.”
Quan Hạ
không kìm được cái cười khảy: “Đấy cậu xem, bạn trai của Hàm Thu nhất định
không phải loại vừa đâu, chứ dựa vào sức cô ta mà cũng vào được đài truyền hình
thực tập ấy à?”
Thư Hi
Viên vỗ vai cô: “Thôi Quan Hạ ơi, chỉ sợ sau này chúng mình cũng có một anh
giám đốc, lái BMW, ở biệt thự, lúc ấy đài truyền hình trung ương có mời chúng
mình cũng không thèm.”
Quan Hạ
cúi đầu xem tin nhắn, không bận tâm đến lời bạn nói. Thư Hi Viên lấy sữa rửa
mặt đi rửa mặt mũi, từ trước đến nay lúc nào cô cũng lề mề, xong xuôi quay trở
về thì Quan Hạ đã bật máy tính ngồi mạng, Quan Hạ không ngoái lại, chỉ bảo: “Có
việc đấy, cậu làm không?”
Thư Hi
Viên buột miệng hỏi: “Lương lậu thế nào?”
“Sao
lần nào cậu cũng hỏi câu này thế, sáng tạo tý đi.”
“Vấn đề
cốt lõi mà lại, không hỏi cái này thì hỏi cái gì?”
“Làm
quảng cáo cho công ty bất động sản Vũ Thiên, công ty này ấy à, trả chắc sộp
đấy.”
Thư Hi
Viên cười rạng rỡ: “Cưng ơi, tớ yêu cậu, tớ yêu cậu trọn đời.”
“Hừm,
cậu đừng có mơ, tớ không yêu cậu đâu.” Quan Hạ nhéo một cái vào bên má trắng
mịn hồng hào như trái đào của Thư Hi Viên: “Lấy lương rồi nhớ khao tớ đấy.”
Bốn
mươi hai giây ngắn cỏn con mà phải qua đến năm cửa ải chém sáu tướng, không
những cần công ty quảng cáo kiểm định, mà còn phải tới Thiên Vũ, lấy xác nhận
từ các phòng ban liên quan.
Với Thư
Hi Viên thì chẳng thành vấn đề, sẵn tiện đi tham quan văn phòng cao cấp luôn
thể, Quan Hạ từng bảo Thư Hi Viên có bệnh “nghiện nhà”, không cần biết là nhà
ở, chung cư, hay văn phòng, thậm chí cả khách sạn, cái gì cô cũng có hứng thú,
cứ nói đến khu biệt thự nổi tiếng trong thành phố là rành rọt đâu ra đấy. Mơ
ước của Thư Hi Viên là trúng xổ số tầm tám trăm vạn, rồi mua hết những căn nhà
mình thích…
Tiếc
thay giá địa ốc ngày một tăng, giờ có trúng tám trăm vạn, ước chừng cũng chẳng
mua được mấy căn.
Công ty
bất động sản Thiên Vũ tọa lạc ngay khu vực vàng, tòa văn phòng trí tuệ và năng
lực hóa, đứng trước vách kính ngoài hành lang, ngó xuống xe cộ nhỏ xíu rít rịt
như đàn kiến đổ hướng ngược xuôi xuyên suốt đại lộ phía Đông - Trường An, tại
nơi cao vời vợi và xa tít tắp ấy, vạn dặm hồng trần chỉ là cát bụi nhỏ nhoi,
tựa như một giấc mơ về cõi phồn hoa.
Thư Hi
Viên ngẩn người lơ đễnh, tận khi thang máy báo tiếng “đing” nhẹ tênh, cô mới
ngoảnh mặt nhìn.
Một
người đàn ông với phong thái đĩnh đạc bước ra khỏi thang máy, nhiều người kính
cẩn vây lấy anh, khi đi lướt qua nhau, bước chân chững lại, anh ngoảnh mặt,
nhìn cô một lượt.
Cặp mắt
ấy thăm thẳm như lòng đại dương giữa đêm tối, lúc ngoái đầu trông, dường như
tròng đen có lấp lánh ánh sao. Tự dưng Thư Hi Viên muốn huýt gió, ở trường cô,
sinh viên nam nom bảnh trai cũng không phải ít, thậm chí, cô có bạn ở học viện
điện ảnh Bắc Kinh và học viện hí kịch Trung Ương, trai đẹp hai trường ấy cô
nhìn chán rồi. Có điều con người ta hơn nhau ở khí thế, đám người quanh đấy tỏ
vẻ khúm na khúm núm cũng dừng theo anh, vừa ngó đã biết địa vị người đàn ông
này không hề tầm thường. Mà dáng dấp anh còn rắn rỏi cao to, gợi cô hình dung
đến một câu nói: hạc đứng giữa đàn gà.
Trong
khi anh hơi nheo
