Ring ring
Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323752

Bình chọn: 9.00/10/375 lượt.

ưng trấn Bất Thanh

này lại không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy sự tồn tại của con người.”

“Ý của anh là…”

Tiểu Long ngốc nghếch nhìn thẳng vào mắt Lục Vi, gật đầu đáp: “Đây chính là ảo cảnh được tạo ra.”

Lục Vi cảm thấy bàng hoàng. “Anh chắc chứ?”

“Tôi khẳng định.” Nam Huyền gật đầu. “Vì tiểu rùa đen cũng không thấy đâu nữa.”

Vi Vi nghe thấy vậy, đang muốn nói tiếp bỗng nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng đánh nhau. Cô cùng Nam Huyền nhìn xuống dưới thăm dò, liền thấy

Dạ đại họa, Tùng Dung và Tương Ảnh đã trở về. Chỉ là, Tương Ảnh lúc này

đang ngồi trên đất, toàn thân được bao phủ bởi ánh hồng quang kỳ quái.

Hai tay cô ta ôm ngực, hít thở một cách khó khăn. Mặc dù trên người

không bị thương nhưng dường như cô ta vô cùng đau đớn, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi.

Còn Dạ Ly đang đứng đút hai tay vào túi áo,

cười mỉa mai, rõ ràng anh ta chính là tên đầu sỏ gây ra những chuyện

này. Tùng Dung đứng bên cạnh cũng đồng lõa với Dạ Ly, cô ta cầm dây trói thần – bảo vật gia truyền của nhà mình, quăng vào người Tương Ảnh, trói chặt lại.

Lục Vi kinh hãi kêu lên. “Họ đang giở trò gì vậy?”

Nam Huyền trầm ngâm một lát, nói rõ từng từ: “Tương Ảnh chính là người đã tạo ra ảo cảnh này.” Tại khoảng sân khu tứ hợp viện, mọi người vẫn ngồi quây quần bên chiếc

bàn gỗ liễu, chỉ khác là lần này, người bị thẩm vấn đã chuyển từ Dạ Ly

sang Tương Ảnh. Vào giờ phút này, Lotita Tương Ảnh đã không còn dáng vẻ

rạng rỡ như khi ở trên tivi, hai tay cô ta bị trói ra phía sau, đầu tóc

bù xù, khuôn mặt nhỏ nhắn ướt đẫm mồ hôi, chiếc váy tơ lụa mềm mại cũng

rách tả tơi, thoạt nhìn có cảm giác thật nhếch nhác.

Vi Vi nhìn

Dạ đại họa đang ngồi ở vị trí chủ tọa nhàn nhã, ung dung thưởng thức

trà, lên tiếng: “Thực ra… có nhất thiết phải dùng đến loại dây trói này

không? Dạ đại vương đã ngồi đây rồi thì còn sợ gì nữa chứ? Nhiều người

như vậy mà lại đi ức hiếp một cô gái, thật là…”

Không đợi Lục Vi nói hết câu, Dạ đại họa đã thở ra một luồng khí lạnh, ám muội nói:

“Tiểu Vi Vi, sau khi trải qua những chuyện của Tùng Dung và Nhạc Lăng,

cô thực sự không nhớ gì nữa sao?”

Lục Vi không hiểu câu nói thâm thúy ấy của Dạ Ly, đưa ánh mắt nghi hoặc sang phía Tùng Dung. Cô nàng

tê giác thấy thế liền nói: “Ầy ầy, đừng có đánh đồng bản tiểu thư với

loại người này được không? Cứ cho là lúc đầu tôi gây sự với các người

trước, nhưng cũng làm một cách quang minh chính đại. Lòng dạ tôi trước

sau ngay thẳng, không bao giờ quanh co, luồn lách như cô ta.”

Dạ đại họa chép miệng. “Đúng vậy, rõ ràng là yêu ma nhưng lại biến hóa

thành nhân viên văn phòng xinh đẹp để lừa gạt người khác, quả thực là

quang minh chính đại quá!”

Tùng Dung nhất thời uất nghẹn, ngồi

thu mình trong góc không dám nói thêm lời nào. Trong lòng Lục Vi chợt

cảm thấy bồn chồn, lo lắng. Dạ đại hoa vừa nói “sau khi trải qua những

chuyện của Tùng Dung và Nhạc Lăng”… mà hai người đó đều có vẻ ngoài hoàn toàn khác so với hình hài thật. Lẽ nào Tương Ảnh cũng…

Nghĩ đến đây, Lục Vi trợn mắt há miệng, đăm đăm nhìn cô nàng Lolita đang ngồi

trên mặt đất: vô cùng yếu đuối, mỏng manh như nhánh hoa lê giữa trời mưa gió, rõ ràng vẫn là dáng vẻ yêu kiều, xinh xắn say đắm lòng người,

nhưng nhìn thế nào, Lục Vi cũng cảm thấy có chút gì đó kỳ lạ. Không thể

khéo như vậy chứ, chẳng lẽ Tương Ảnh cũng do một vị đại thúc đáng khinh, già nua, xấu xí biến thành? Sở thích của lũ yêu ma này thật là…

Dạ Ly đứng dậy, đặt tay lên bả vai Lục Vi, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Vi Vi, cô

hãy nhìn cho kĩ đi, đây không phải là một cô gái. Có thể đem chúng ta ra đùa giỡn, còn cố ý tạo ra ảo cảnh, đốt đèn lồng khống chế người dân

trong cơn mộng du chết tiệt đó, liệu có thể là một Lolita bình thường

được không?”

“Đốt đèn khống chế người dân sao?” Tùng Dung chậm

rãi đứng dậy, kinh ngạc dò xét Tương Ảnh một hồi, sau đó mới che miệng,

hãi hùng thốt lên: “Lẽ nào, cô là…”

“Hừ, không sai, chính là

người mà cô muốn ngầm cảm mến tối hôm qua, người thiếu niên yếu ớt nhưng lại đẹp đến mê hoặc lòng người. Không tin thì bà cô già hãy mở to mắt

mà nhìn cho kĩ đi!” Nói xong, Dạ Ly liền nhíu mày, ý bảo Tùng Dung ra

tay. Tùng Dung tiến liên đến trước mặt Tương Ảnh, chăm chú nhìn đối

phương, rất lâu, lâu đến mức Lục Vi còn tưởng rằng Tùng Dung đã hóa đá.

Một lúc sau, cô ta mới từ từ ngồi xuống, đưa hai tay xoa khắp mặt Tương

Ảnh rồi hất chiếc mũ trên đầu Tương Ảnh xuống. Trong nháy mắt, chân

tướng đã hiện ra.

Sau khi trút bỏ lớp son phấn và đôi lông mi

giả cong vút, cô nàng Lolita xinh đẹp say đắm lòng người bỗng biến thành một cậu thiếu niên tuấn tú và kiêu ngạo. Lúc này, giọng nói của cậu ta

cũng trở nên trầm thấp, mê hoặc: “Bỏ bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra,

không được phép động vào ta!”

Vi Vi đờ đẫn, đối diện với một

Tương Ảnh bằng xương bằng thịt bỗng thay đổi hình hài, nhất thời chịu

không nổi, ngây ngốc đứng im. Lúc này, cô nàng tê giác cũng rơi vào tình trạng rối rắm. Tùng Dung bừng bừng tức giận, nện mạnh gót giày tám phân xuống nền đất, cáu gắt: “Đồ khốn kiếp, quả nhiên là ngươi! Ngươi còn

d