ám lừa bọn ta rằng tối qua đã ở cùng một chàng trai trẻ ngắm sao, tâm
sự ư? Hóa ra chỉ có một mình ngươi giở trò mà thôi! Một mình ngươi tự
làm tự chịu đúng không?”
Tương Ảnh mặc dù đã thay đổi diện mạo
nhưng độ kiêu căng chỉ tăng chứ không giảm, cậu ta thò cái cổ trắng nõn
ra ngoài, nghiêng đầu nói: “Chỉ có loại phụ nữ ngốc nghếch như ngươi mới dễ dàng mắc mưu đến vậy. Ngươi bị ta yểm bùa cũng đáng lắm, ai bảo ánh
mắt háo sắc của bà cô già cứ sáng rực lên nhìn trộm ta cơ?”
Tương Ảnh vừa dứt lời, mọi người đang có mặt ở đó liền giả bộ nhìn trời nhìn
mây rồi đếm kiến, trong lòng ai cũng nghĩ đến một chuyện. Quả nhiên sự
háo sắc của cô nàng tê giác chưa bao giờ thay đổi. Tùng Dung quay đầu
nhìn, thấy mọi người đều lảng đi chỗ khác thì lửa giận bốc lên tận đỉnh
đầu. Định tiếp tục la mắng nhưng Dạ Ly đã ngắt lời: “Được rồi, ân oán
giữa các ngươi để xuống dưới đó rồi tính tiếp. Bây giờ cậu nói rõ cho
chúng tôi nghe, cậu đưa chúng tôi vào ảo cảnh này là có mục đích gì?”
Vi Vi gật đầu, đây cũng là điều mà bây giờ cô muốn biết nhất. Cho dù Tương Ảnh muốn hại bọn họ, khiến bọn họ lạc vào ảo cảnh thì cũng không cần
thiết phải đi cùng chứ?
Tương Ảnh trầm lặng, đảo mắt nhìn mọi
người một lượt rồi mới rầu rĩ nói: “Không có các người thì tôi cũng
chẳng vào đây làm gì, phải vào ảo cảnh này với các người thì tôi mới có
thể giải đáp được một bí mật…”
“Bí mật?”
Tương Ảnh nhìn
Lục Vi gật đầu, dịu giọng nói: “Gia thế dòng họ Tương chúng tôi đều là
những thuật sĩ danh tiếng lẫy lừng, nhưng một là không luyện đan, hai là không chiêm tinh, bói toán. Học thuật bí truyền của Tương gia chính là
tạo ra ảo cảnh và kết giới.”
Vi Vi nghe vậy thì kinh ngạc thốt lên: “Tạo ra ảo cảnh và tạo ra giấc mộng trong Kẻ cắp giấc mơ[1'> có giống nhau không?”
[1'> Một bộ phim điện ảnh thuộc thể loại hành động, viễn tưởng của Mỹ.
Dạ Ly trầm ngâm giây lát. “Tất nhiên là không giống nhau lắm, nhưng hiệu
lực thì khác một trời một vực. Hừ, người tạo ra ảo cảnh trong thế giới
yêu ma thường được gọi tắt là giam giữ, bình thường người ta tạo ra ảnh
ảo là để giam giữ hoặc phong ấn ma quỷ.” Nói đến đây, Dạ Ly ngừng lại
một lát, sau khi nhìn xung quanh khắp lượt mới tiếp tục nói: “Nếu tôi
đoán không nhầm, ảo ảnh này tạo ra là để giam giữ Thiên Đầu Phật, đúng
không?”
Tương Ảnh gật đầu. “Chúng tôi vẫn luôn tuân thủ bổn phận của mình khi tạo ra ảo cảnh này, từ trước đến nay chưa bao giờ vi phạm. Nhưng sau khi gia tộc chúng tôi giúp Lạc đại nhân phong ấn Thiên Đầu
Phật, không hiểu tại sao lại bị nguyền rủa. Cho nên người trong Tương
gia đều không thể sống quá hai mươi lăm tuổi, bất luận là nam hay nữ,
chỉ cần sang đến ngày sinh nhật thứ hai mươi lăm một khắc, nhất định sẽ
yên giấc ngàn thu…”
Nói đến đây, Tương Ảnh như một con chuột nhỏ với hàng mi dày, rậm khẽ chớp liền mấy cái, sau đó mới nói tiếp: “Tôi
và cô cô ngụy trang thành người bình thường, trà trộn vào làng giải trí, vốn tưởng rằng thông qua con đường này có thể nhanh chóng tìm ra biện
pháp giải quyết, nhưng bất luận chúng tôi có cố gắng thế nào cũng đều vô ích, thậm chí, ngay cả căn nguyên của lời nguyền đó cũng không điều tra ra được… Nhưng tôi biết, nhất định nó có liên quan đến ảo cảnh phong ấn Thiên Đầu Phật!
Sau ngày phong ấn Thiên Đầu Phật, cả gia tộc
tôi mới xảy ra chuyện, cho nên lần này, biết Thiên Đầu Phật đã trốn
thoát, tôi và cô cô mới lấy thân phận là diễn viên đi đến núi Bất Thanh. Thấy nơi này tràn ngập yêu khí, chúng tôi định một mặt dùng mùi hương
Mạn Đà La tẩy trần thị trấn nhỏ này, một mặt tiếp tục nghĩ cách, nhưng
không ngờ các người lại…”
Ngừng lại một chút, Tương Ảnh ngẩng
đầu nhìn Tùng Dung. Tùng Dung chống nạnh, nói: “Nhìn gì mà nhìn. Có muốn ta khoét cái mắt mèo của nhà ngươi đi không hả!!”
Tương Ảnh
không thèm để ý đến cô nàng tê giác đanh đá, thở một hơi xả giận rồi
chậm rãi nói tiếp: “Các người không bị ảnh hưởng bởi mùi hương của Mạn
Đà La, tuyệt đối không phải người bình thường, vì thế cô tôi mới cố tình đem túi quần áo rách này chạy trốn để gây sự chú ý với các người. Thật
ra, mấy bộ quần áo rách nát này là một loại bùa chú, dựa vào cái này để
làm rõ thân phận thật của các người. Sau đó, cô cô nói với tôi, có lẽ
phải mượn năng lượng của các người để tiến vào ảo cảnh phong ấn Thiên
Đầu Phật, chỉ cần vào được ảo cảnh đó là có thể điều tra ra nguyên nhân
thực sự khiến gia tộc tôi vướng phải lời nguyền nên tôi mới đi theo, dụ
mấy người nhập cuộc.”
Lục Vi càng nghe càng choáng váng, líu lưỡi nói: “Mượn năng lượng của chúng tôi? Như vậy là có ý gì?”
Nam Huyền nói: “Thuật sĩ tạo ra ảo cảnh phần lớn đều vì con người, tuy họ
có đạo hạnh nhưng không làm cách nào để tự cởi bỏ được ảo cảnh hoặc kết
giới, chứ đừng nói là tiến vào. Nhưng theo truyền thuyết ngũ hành trận,
họ có thể mượn năng lượng của các thế lực khác để vào trong.”
“Cho nên…” Dạ đại họa đặt mạnh cốc trà xuống mặt bàn, đánh “cạch” một tiếng. “Văn Trinh, cô của cậu mới ở bên ngoài, còn cậu ở trong này diễn vở
kịch hay này với chúng tôi, dụ dỗ chúng tôi tiến vào
