o? Lục Vi càng nghĩ càng cảm thấy bất an. Cô không thể ngồi một chỗ chờ chết, không thể bị động chờ đối phương
xuất đầu lộ diện được, phải nghĩ ra cách nào đó để làm sáng tỏ nội tình
và mục đích của đối phương…
Đã nhắc đến là phải làm ngay, Vi Vi chợt nhớ mình còn có một tên “thú cưng” ngốc nghếch đang ngủ mê mệt ở nhà – Nam Huyền.
_ _ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách ngủ mê mệt_ _ _ _ _ _
Một mái tóc đen cố tình làm rối, chiếc áo thun đen cổ chữ V bó sát để lộ
chiếc quai xanh gợi cảm, chiếc quần bò suông cùng đôi giày da bóng lộn,
dưới tòa nhà thương vụ, Nam Huyền đút hai tay vào túi quần, ánh mặt trời rạng rỡ chiếu lên khuôn mặt điển trai làm lộ rõ những nét ngây thơ,
đáng yêu như trẻ con. Nam Huyền cúi đầu, lặng lẽ chăm chú nhìn vào những viên đá thạch anh, im lặng không nói, trái tim không ngừng đập loạn.
Anh ta đang đợi một người, đợi chủ nhân của mình, Vi Vi.
Tự đáy lòng anh ta đã âm thầm gọi tên cô biết bao nhiêu lần, mỗi lần nhắc
đến là một lần trái tim như muốn nổ tung trong lồng ngực, cả cơ thể
không sao kiềm chế đươc bỗng mềm nhũn ra. Đây là lần đầu tiên Vi Vi chủ
động cần đến anh ta…
Thực ra trong khoảng thời gian nhàn nhã tu
dưỡng ở nhà, tên “thú cưng” ngốc nghếch này ngoài việc ngủ nghỉ ra thì
dưới sự quản thúc của chủ nhân, anh ta cũng đã học được không ít những
kỹ năng cần thiết, ví dụ như mở cửa, đóng cửa, nhận điện thoại, chơi
điện tử, bắt xe buýt công cộng… Nhưng xem ra anh ta vô cùng lười biếng,
sau khi học xong kỹ năng “ra ngoài một mình” thì vẫn chưa thực hành lần
nào. Đúng lúc anh ta đang cảm thấy chán nản, cho rằng mình sẽ chẳng bao
giờ có cơ hội được Lục Vi khen ngợi thì cô đã gọi điện bảo tự đi đến tòa nhà của công ty cô.
Sau khi Lục Vi cúp máy, Nam Huyền cố gắng
kiềm chế không để tiếng gầm rú vì sung sướng của mình vang xa nghìn dặm
làm rung chuyển đất trời. Xúc động-ing[1'>, đây là lần đầu tiên sau giấc
ngủ nghìn năm chủ nhân chủ động truyền lệnh cho mình! A a…!
[1'> Đây là một cách biểu thị trạng thái phổ biến trên mạng của giới trẻ, diễn đạt một trạng thái nào đó đang diễn ra.
Vì quá hưng phấn nên tên “thú cưng” ngốc nghếch nhanh chóng khóa cửa nhà,
ngoan ngoãn đứng đợi xe buýt, ngoan ngoãn lên xe và ngoan ngoãn đứng đợi dưới tòa nhà thương vụ…
Nhìn thời gian hiển thị trên màn hình
di động, Nam Huyền vì quá hưng phấn mà đôi tai ửng hồng bỗng nhiên giật
giật, sung sướng nghĩ: Đợi lúc nữa Vi Vi xuống đây, nhất định cô ấy sẽ
khen ngợi mình, mình đã đến sớm hơn dự tính những mấy phút!
“Hi, anh chàng đẹp trai!” Nam Huyền đang chìm đắm trong thế giới hạnh phúc
của riêng mình thì một giọng nói bất ngờ vang lên bên tai. Nghiêng đầu
nhìn chằm chằm sinh vật bên cạnh mình, tên “thú cưng” ngốc nghếch thầm
phán đoán: là giống cái, vô hại. Vì thế, anh ta quay mặt sang hướng
khác, không thèm nhìn nữa.
Đứng phía đối diện, cô gái tóc xoăn
thấy Nam Huyền im lặng không nói gì, đành lấy hết dũng khí lên tiếng lần nữa: “Anh cũng làm việc tại tòa nhà này à? Hay là… đang đợi bạn tan
ca?”
“…” Nam Huyền chăm chú nhìn cô gái tóc xoăn đó nhưng thần
trí đã sớm du ngoạn lên chín tầng mây rồi. Vi Vi gọi mình đến vì gần đây trong văn phòng của cô ấy xuất hiện một nắm tóc kỳ lạ sao? Vì chuyện
này mà mấy đêm liền cô ấy không được ngon giấc, thậm chí còn gặp ác
mộng, anh ta không có cách nào khác, đành thức trắng đêm ngồi bên
giường, canh cho chủ nhân ngủ. Nếu để anh ta bắt được cái thứ quỷ quái
làm hại Vi Vi kia thì…
Nghĩ đến đó, đôi mắt Nam Huyền bỗng nhiên cau lại. Cô gái kia thấy thế thì tưởng rằng anh ta đã ngầm thừa nhận sự tồn tại của mình, liền che miệng cười tủm tỉm, nói: “Ồ, là như thế này. Đồng nghiệp của tôi vừa rồi thấy anh đứng đây thì muốn được làm quen
với anh. Anh xem, cô ấy đứng đằng kia…”
Cô gái tóc xoăn chỉ tay
về phía cửa chính của tòa nhà thương vụ, quả nhiên ở đó có một cô gái
với mái tóc thẳng mượt, dung mạo kiều diễm, đáng yêu đang bị mấy đứa trẻ vây quanh. Khuôn mặt cô ấy đỏ ửng, xem ra có chút ngượng ngùng.
Nam Huyền vẫn im lặng không nói, phóng tầm mắt nhìn theo hướng ngón tay của cô gái tóc xoăn. Mấy cô gái trong tòa nhà thấy thế bỗng xì xào bàn tán, tiếng tranh cãi mỗi lúc một ầm ĩ hơn.
“Nhìn xem, anh ta đang nhìn về phía này kìa!”
“Ha ha, nhìn từ xa trông anh ta thật đẹp trai, không biết nhìn gần thì như thế nào nhỉ?”
“Ai da, mấy người đừng ồn ào, đừng ồn ào nữa nào!”
…
Nam Huyền chăm chú nhìn về phía cửa chính của tòa nhà thương vụ, thần sắc
dần tươi tỉnh hẳn lên. Trong không khí bắt đầu lan tỏa một mùi hương
quen thuộc. Năm giây, bốn giây, ba giây… Quả nhiên từ trong tòa nhà
thương vụ xuất hiện một thân hình nhỏ nhắn, ngập tràn sắc đỏ. Sau khi
nhìn thấy Nam Huyền, Vi Vi sững sờ giây lát rồi không chút do dự chạy
thẳng đến chỗ anh ta.
Trong nháy mắt, Lục Vi bổ nhào vào người
Nam Huyền. Trên khuôn mặt rạng ngời của tên “thú cưng” ngốc nghếch cuối
cùng cũng nở một nụ cười mê hoặc. Anh ta vừa vỗ vỗ vào lưng Lục Vi đang
thở hổn hển vừa nghiêng đầu, nhếch miệng cười rạng rỡ.
Lục Vi
vịn vào người Nam Huyền, sau khi điều chỉn
