dác bất định kia đã hoàn toàn phản bội
anh rồi.
Có… một con mèo… dơ bẩn… Hôm sau đi làm, không biết rốt cuộc Dạ Ly đã nói với Trình Tổng những gì mà ông ta trước nay vẫn nổi tiếng keo kiệt giờ không những không bắt
Lục Vi phải đền bù thiệt hại cho cánh cửa kính bị vỡ, lại còn trưng vẻ
mặt đồng cảm, bước đến an ủi cô: “Cô cứ yên tâm làm việc cho tốt, những
gì đã thấy tối qua cô hãy quên hết đi.”
Sau khi Trình Tổng đi khỏi, Lục Vi liếc nhìn sang phía Dạ Ly, dò hỏi: “Rốt cuộc anh đã nói gì với ông ta vậy?”
“Ờ…” Dạ Ly sờ cằm, vờ như đang suy nghĩ. “Tôi chỉ kể cho ông ta nghe một câu chuyện liên qua đến công ty…”
“Dừng, dừng, dừng!” Sớm đã lĩnh hội đủ những câu chuyện ma tà quỷ quái của tên Dạ đại họa này, lại nhớ đến khuôn mặt tái mét của Trình Tổng ban nãy,
Lục Vi lập tức ngăn anh ta lại. “Anh không cần nói nữa.”
Dạ đại
họa cười ngượng. “Cũng đúng, so với việc kể chuyện ma quỷ thì lúc này
chẳng phải cô nên lo lắng cho Nam Huyền ở nhà một mình sao? Ai da, đứa
trẻ này đã lớn khôn, đôi cánh cũng đã cứng cáp, lại còn biết nói dối nữa chứ!”
Nghe những lời khích bác này, Lục Vi cũng chẳng thèm
tranh cãi với Dạ Ly, chỉ trầm tư suy nghĩ. Kỳ thực tối hôm qua cô cũng
đã khéo léo gặng hỏi Nam Huyền có phải anh ta có điều gì đó khó nói hay
không. Nhưng vừa nghe thấy cô hỏi như vậy, Nam Huyền liền ôm chặt con
vịt bông vào lòng, cúi đầu không đáp.
Vi Vi kiên nhẫn, nhẹ nhàng nói: “Nam Huyền, anh phải nói thật cho tôi biết, có phải tối qua trong
khu nhà vệ sinh, anh đã trông thấy cái gì phải không. Anh cứ nói với
tôi, tôi sẽ không nói lại cho Dạ Ly biết đâu.”
Tên “thú cưng”
ngốc nghếch quay đầu, cuộn con vịt bông thành một vòng tròn, im lặng hồi lâu rồi mới thấp giọng nói: “Vi Vi không nên hỏi, tôi đã đồng ý với nó
là giữ bí mật rồi.”
Vi Vi: “…”
Cho nên mới nói, “thú
cưng” ngốc nghếch nhà mình vẫn là người hồn nhiên, ngây thơ và chất phác nhất. Những lời này so với việc thừa nhận đã gặp thứ gì đó có gì khác
nhau đâu? Nghĩ đến đây, Vi Vi đảo mắt một vòng, cầm tay Nam Huyền, nói:
“Có chuyện gì mà ngay cả tôi anh cũng không thể nói ra vậy?”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch khẽ run lên, hai vành tai bất giác đỏ ửng, im lặng không đáp.
“Nam Huyền, lẽ nào tôi phải lấy tư cách là chủ nhân ra lệnh thì anh mới chịu nói hay sao?”
Nghe Lục Vi nói vậy, Nam Huyền bỗng giống như một chú mèo nhỏ, đột nhiên xù
lông, co rúm người lại, sau đó ngẩng đầu nhìn Lục Vi chăm chú, trong
lòng tràn đầy tâm sự nhưng không sao thốt nên lời, do dự hồi lâu mới lên tiếng, giọng nói có vẻ không tự nhiên: “Chính cô đã nói chúng ta là
người nhà, là bạn bè, nhưng lúc cần đến tôi thì lại biến tôi thành sủng
vật sao? Các người… các người đều giống nhau!”
Trong lòng Lục Vi vang lên tiếng “lộp bộp”, thoáng chốc cũng đờ đẫn, không nói nên lời.
Đây là lần đầu tiên cô thấy Nam Huyền tức giận, lần đầu tiên… anh ta
nhìn cô bằng ánh mắt giận hờn như vậy.Vì những lời nói của cô đã làm tổn thương anh ta sao? Vi Vi líu lưỡi, lắc đầu nói: “Nam Huyền, không phải
thế, tôi chỉ muốn nói…”
“Các người đều giống nhau… giống nhau!”
Không đợi Lục Vi nói hết câu, tên “thú cưng” ngốc nghếch đã vùng thoát
khỏi bàn tay cô, vùi đầu cuộn tròn trong chăn, nhất định không chịu ra.
Cho đến tận sáng nay, khi Vi Vi chuẩn bị đi làm, anh ta vẫn bó mình
trong chăn không thèm quan tâm đến ai. Bất luận Lục Vi nói thế nào, co
kéo thế nào, anh ta cũng nhất định không chịu thò đầu ra ngoài. Nhưng
khi Lục Vi quay đi, anh ta lại như một con ốc sên từ từ thò đầu ra, đôi
mắt dáo dác nhìn bốn phía thăm dò. Lúc Vi Vi quay lại nhìn, anh ta lại
thụt vào trong chăn, cứ như vậy lặp đi lặp lại…
Sau khi nhớ lại tất cả những chuyện này, Vi Vi chỉ biết thở dài, im lặng không nói.
Dạ Ly thấy thế thì nghiêng đầu dò xét: “Sao? Sắc mặt kém như vậy, xem ra tối qua cô lại tâm sự cả đêm không ngủ hả?”
Vi Vi lườm anh ta một cái, nói: “Chuyện của tôi không cần anh phải bận
tâm, việc anh nên quan tâm nhất lúc này là nhanh chóng tìm cách bắt cho
bằng được con quái vật vứt tóc khắp nơi kia ra đây.”
“Yên tâm, yên tâm, tôi đã điều tra được đến tám, chín phần mười rồi. Mấy ngày nữa mọi chuyện tự nhiên sẽ minh bạch thôi.”
Nhưng qua mấy ngày nữa mà vẫn chưa bắt được kẻ chủ mưu trong câu chuyện quái
quỷ về mớ tóc đen đó thì không biết còn xuất hiện những chuyện khủng
khiếp gì nữa đây? Lục Vi nhát gan không thể chịu đựng được nữa, cuối
cùng cô cũng quyết định đáp ứng yêu cầu của Dạ Ly, đến cửa hàng thú cưng làm việc không công. Nhưng với điều kiện là phải tháo sợi dây đỏ trên
tay cô ra ngay lập tức!!
Khụ khụ, về nguyên nhân tại sao thì vẫn phải kể tiếp câu chuyện cách đây một ngày.
Một ngày trước, Lục Vi và Điền Hân ra ngoài tặng tạp chí cho khách hàng,
hai người vừa đi vừa nói cười hi hi ha ha một hồi. Mọi chuyện đều diễn
ra hết sức bình thường, cho đến khi… họ tình cờ gặp Quý Vân dưới tòa nhà thương vụ. Sau sự việc tự lừa mình dối người lần trước, Lục Vi đã cố ý
né tránh Quý Vân. Tòa nhà thương vụ nói to không to, nói nhỏ cũng không
nhỏ, chỉ cần bạn cố ý không quan tâm t
