nhất định phải…”
“Tôi đồng ý!” Không đợi Nhạc Lăng nói hết câu, Vi Vi liền kiên định gật đầu, chăm chú nhìn sang phía Dạ Ly.” Đến làm ở cửa hàng thú cưng đúng không? Tôi
đồng ý!” Cho dù phải khổ cực, mệt mỏi một chút nhưng vẫn tốt hơn gấp
ngàn vạn lần khi phải bắt chuyện với một con quái vật thân người đuôi
rắn hoặc bị nhốt trong cầu thang máy quỷ dị.
Được rồi, tuy tôi không muốn thừa nhận nhưng Dạ yêu nghiệt anh đã thành công trong vai diễn quái ác này rồi đấy!
Dạ Ly thấy tình thế bất ngờ đảo ngược thì khẽ nhếch mép cười, không hề có
sự vui mừng, hớn hở như trong tưởng tượng của Lục Vi. Sau khi trầm ngâm
một lúc, anh ta mới kín đáo liếc nhìn tên “thú cưng” ngốc nghếch kia,
nói: “Nam Huyền, đến bước này rồi mà cậu còn muốn bảo vệ nó ư?”
Tên “thú cưng” ngốc nghếch nhíu chặt hàng mày anh tú, đưa mắt nhìn khắp người Lục Vi một lượt rồi lại liếc nhìn sang phía Dạ Ly.
Dạ Ly nghiêm nghị nói: “Nhiệm vụ của cậu là bảo vệ chủ nhân, vậy mà thần
ma đã nhiều lần khiến chủ nhân cậu phải chịu tổn thương đến nỗi thường
xuyên mất ăn mất ngủ… Để chủ nhân của mình rơi vào tình cảnh như vậy mà
cậu không cảm thấy mất mặt hay sao?”
Nghe Dạ Ly nói vậy, trong
lòng Vi Vi bỗng dội lên một tiếng nổ rền vang. Mấy ngày trước, tên “thú
cưng” ngốc nghếch kia đã vì cái “quan hệ chủ tớ” đó mà hục hặc với cô
một trận. Trong thời gian ấy, bất luận Lục Vi có dỗ dành, khuyên bảo thế nào, anh ta cũng làm bộ thản nhiên, không quan tâm đến thái độ của cô.
Lúc này nhắc đến chuyện cũ, Nam Huyền có lẽ sẽ lại làm ầm ĩ lên chăng?
Nghĩ vậy, Vi Vi ngước mắt lặng lẽ thăm dò Nam Huyền, đúng lúc đối phương
cũng đang âm thầm quan sát cô. Trong giây phút hai ánh mắt chạm nhau, họ vội vàng ngoảnh mặt đi, không khí nhất thời trở nên căng thẳng khiến cả hai càng thêm xấu hổ, thẹn thùng.
Tên “thú cưng” ngốc nghếch nghiến răng nói: “Nó không thể làm hại Vi Vi. Không thể!”
Dạ Ly cười gian trá. “Làm sao cậu có thể khẳng định chắc chắn như vậy? Nếu không phải nó giả thần giả quỷ thì việc gì cậu phải căng thẳng như thế? Cứ để nó xuất hiện đối chất xem sao! Nói không chừng, nó còn biết ai
đang đùa dai, cố tình chọc ghẹo người khác, có thể cung cấp cho chúng ta một chút manh mối thì sao?”
Đây chắc chắn là một kế sách hay
ho, Vi Vi nhìn tên ““thú cưng” ngốc nghếch” kia, vẻ mặt căng thẳng dần
dãn ra, nhanh chóng chớp thời cơ, xua tay nói: “Vậy cứ quyết định thế
đi! Dạ Ly, anh nhanh nói cho Nam Huyền biết cách niệm thần chú tháo sợi
dây trên tay tôi ra đi. Tôi muốn vứt bỏ sợi dây phiền phức này lắm rồi!”
“Như vậy sao được, ngộ nhỡ tháo sợi dây này ra rồi, cô lại đổi ý thì làm thế nào? Nào nào, Tiểu Vi Vi, trước tiên chúng ta cùng ký vào bản hợp đồng
lao động này đã.”
Nhạc Lăng nghe thấy những lời này thì bất giác hoảng sợ, vẻ mặt xám ngoét, túm chặt lấy Vi Vi, vừa kinh hãi vừa buồn
rầu nói: “Hừm hừm! Vi Vi à, cô phải nghĩ cho kĩ đã, nghĩ thật kĩ rồi hãy ký, bản hợp đồng kia chẳng khác nào một bản giao kèo…”
“Nhạc Lăng!” Dạ đại họa vừa cầm bản hợp đồng vừa híp mắt cười gian trá. Nhạc Lăng thấy vậy liền ngậm miệng không dám nói tiếp.
Vi Vi tỉnh ngộ, nhảy dựng lên, giáng một quyền lên người Dạ Ly, nói: “Đồ
khốn! Không phải ngươi lại định giở trò gì xấu xa đấy chứ? Có phải bản
hợp đồng lao động này chính là bản giao kèo bán thân gì đó không? Ngươi
đúng là một tên vô lại, quá vô lại!”
“Đau, đau! Tiểu Vi Vi, cô
không được nghe Nhạc Lăng nói bừa, đây đơn thuần chỉ là một bản hợp đồng lao động bình thường mà thôi. Đây đây, cô xem, làm việc không lương,
không cần mua bảo hiểm xã hội… Không, không đúng, là…”
“Anh im miệng, im ngay cho tôi!”
Trong lúc hai người đang khoa chân múa tay ầm ĩ thì từ góc tường bỗng nhiên
vọng lại một giọng nói không nặng không nhẹ: “Tôi không đồng ý.” Tiếng
nói vừa dứt, trong phòng nhất thời yên tĩnh trở lại. Lục Vi dừng tay,
không tiếp tục ẩu đả với Dạ Ly nữa, kinh ngạc nhìn về phía tên “thú
cưng” ngốc nghếch, Nam Huyền nghiêm túc lắc đầu, nhắc lại: “Tôi không
đồng ý.”
Khẽ ho khan một tiếng, Nam Huyền ngượng ngùng quay mặt
đi chỗ khác, hai vành tai ửng đỏ vì xấu hổ. “Bất luận lần này là ai đang giở trò ma quỷ thì Vi Vi vẫn phải đeo sợi dây này trên tay, như vậy yêu ma quỷ quái mới không đụng đến cô được. Nếu không có sự bảo hộ của sợi
dây này… ai có thể đảm bảo hôm nay cô không bị làm sao chứ?”
Nghe xong những lời này, Vi Vi bỗng giật mình, đại não bắt đầu hoạt động trở lại, phát hiện ra… tên “thú cưng” này bình thường ngốc nghếch là vậy,
nhưng những lúc quan trọng lại có thể nói ra những lời rất… tuyệt vời!
Những lời nói “uyên bác” như thế chỉ những người đàn ông trưởng thành
mới có thể thốt ra được thôi.
Lục Vi nhìn Nam Huyền đến thất
thần, trong đầu cô là vô vàn những hình ảnh tưởng tượng: tên “thú cưng”
ngốc nghếch, bé dại nhà mình bỗng chốc mang dáng vẻ của một người đàn
ông trưởng thành đầy quyến rũ. Nam Huyền bị cô nhìn đến mức đỏ mặt tía
tai, anh ta dứt khoát quay mặt sang một bên, không thèm để ý đến cô.
Nhạc Lăng vân vê cằm, đăm chiêu nói: “Cũng đúng. Mặc dù Vi Vi bị những thứ
quỷ
