quái kia dọa cho sợ hãi nhưng chung quy so với việc bị động đón nhận tất cả thì việc trực tiếp nhìn thấy chẳng phải là tốt hơn sao?”
Dạ Ly đang trầm mặc, đột nhiên cất tiếng cười điên dại. Sau khi bước đến
trước mặt Lục Vi, tên Dạ yêu nghiệt này không biết lấy từ đâu ra một
chiếc vòng tay có màu sắc sặc sỡ, nịnh nọt: “Cưng, tôi với tư cách là
chủ cửa hàng xin trịnh trọng giới thiệu với cô một món đồ trang sức mới: chiếc vòng tay cầu vồng. Chiếc vòng tay này không những kế thừa được
công năng của sợi dây đỏ kia, là vào thời khắc quyết định nó có thể giúp cô chống lại yêu ma, mà điều quan trọng nhất chính là nó khiến tất cả
loài yêu ma quỷ dị mà cô trông thấy đều biến thành phiên bản Q[1'> vô
cùng đáng yêu. Sao? Có phải sản phẩm này đã được cải tiến rất thực tế
đúng không? Nào, lấy một cái đi, chỉ cần 8888 đồng là đã có thể sở hữu
một chiếc.”
[1'> Phiên bản Q: hình vẽ Chibi đáng yêu.
Lục Vi: “…” Anh ta đúng là một tên gian thương, lúc nào cũng nghĩ ra được
những chiêu trò để mở rộng thị trường tiêu thụ cho mình!!
_ _ _ _ _Tôi là đoạn phân cách gian thương_ _ _ _ _
Cuối cùng, với sự đảm bảo chắc chắn của Nhạc Lăng rằng chiếc vòng này không
có bất cứ chất độc hại cũng như tác dụng phụ nào, Lục Vi mới lấy “thứ đồ dùng thử” đó đeo vào tay.
22 giờ 22 phút tối, trong tòa nhà
thương vụ, chốc chốc Lục Vi lại nhìn vào “chiếc vòng bảy sắc cầu vồng”
đeo trên cổ tay, nghi ngờ chiếc vòng này có khác nào những chiếc vòng
đeo tay màu sắc sặc sỡ bình thường khác? Cái thứ này chỉ cần có tiền thì bất cứ ai cũng có thể mua được ư? Chẳng biết nó có hiệu quả như những
gì tên Dạ gian thương đó nói hay không?
Vi Vi hắng giọng hỏi: “Chiếc vòng này thực sự có thể biến quái vật thành phiên bản Q đáng yêu thật sao?”
Dạ Ly nghe vậy thì không thèm ngẩng lên, vừa chơi điện tử vừa thuận miệng
trả lời: “Yên tâm đi, bảo bối bé nhỏ! Mọi vật phẩm ở cửa hàng thú cưng
chúng tôi đều rất đảm bảo, rất chất lượng…”
“Dừng lại! Nói đúng vào trọng tâm!”
Dạ Ly nghiêm mặt nói: “Tất cả mọi thứ đều sinh ra từ tâm, khi nhìn thấy
yêu ma, cô càng sợ hãi bao nhiêu thì dáng vẻ của chúng càng đáng sợ bấy
nhiêu. Ngược lại, chỉ cần tâm linh của cô trong sáng, lũ yêu ma ở trước
mặt cô tự nhiên cũng sẽ trở nên hòa nhã, dễ gần. Công năng của chiếc
vòng tay này chính là giúp cô thanh lọc tâm linh.”
Lục Vi im
lặng, đây chính là một cách để tên Dạ đốn mạt nhà anh có cớ mắng mỏ tôi
phải không? Nghĩ đến những điều anh ta vừa nói, Lục Vi bất giác cười
lạnh. Những lời anh ta nói không khỏi khiến người ta nghi ngờ. Nửa giây
sau, trong phòng làm việc truyền đến một tiếng hét kinh thiên động địa:
“A a a…”
Nhìn màn hình chợt tối om, Dạ Ly đập tay xuống mặt bàn, trừng mắt nhìn Lục Vi. “Cô đã phá hỏng thành quả của tôi rồi! Chỉ một
chút nữa thôi là tôi sẽ thắng!!”
Vi Vi thản nhiên ném phích cắm
điện lên mặt bàn, vừa vỗ tay vừa nói: “Dạ tiên sinh, tôi buộc lòng phải
nhắc nhở anh điều này, chúng ta đến công ty muộn như thế này không phải
để chơi mà là để theo dõi.”
Lúc chiều ở nhà, họ đã bàn bạc kĩ
lưỡng và đưa ra quyết định, để sớm tìm ra chân tướng sự việc, tối nay họ sẽ đến công ty một chuyến. Nam Huyền có nhiệm vụ tìm ra thủ phạm và đưa đến trước mọi người để đối chất, Nhạc Lăng trấn thủ ở cửa hàng thú cưng trực chờ tin tức. Sau khi đến công ty, Nam Huyền liền đi thẳng đến khu
nhà vệ sinh, còn tên Dạ đại họa thì điềm nhiên, thảnh thơi ngồi trong
phòng làm việc chơi trò Pikachu.
Vi Vi sốt ruột nói: “Tên “thú
cưng” ngốc nghếch kia đã đi lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thấy quay lại,
có phải là đã gặp nguy hiểm gì rồi không?”
“Hai người tự đi đàm
phán đi, hừ hừ, loại tiểu yêu như con Âm Âm này sợ nhất là người lạ,
muốn nó đến gặp chúng ta thì cần phải cho nó chút dũng khí.” Dạ đại họa
vừa nói vừa cắm đầu dây vào ổ điện, khởi động lại máy tính, làm ra vẻ
bình an vô sự liếc mắt nhìn người bên cạnh. “Cho nên, yên tâm ngồi ở đây chơi điện tử vẫn là biện pháp tốt nhất.”
“Âm Âm?” Lục Vi sờ
cằm, nói: “Anh đã biết ai là kẻ quấy rối rồi phải không? Chẳng lẽ tên Âm Âm đó chính là kẻ ngày nào cũng mang tóc đến dọa chúng ta sao? Âm… Tại
sao cái tên đó lại kỳ quái vậy nhỉ?”
Dạ Ly chống tay lên cằm,
nháy mắt nói: “Ư hừm, tôi lại phải phổ cập kiến thức khoa học cho cô
rồi. Lại đây, Tiểu Vi Vi, tôi nói cho cô biết, Âm Âm, loại tiểu yêu này
không có khả năng tấn công ngươi khác, lại lười nhác và đần độn, phép
thuật cũng không đáng kể, độ nhát gan còn trên tài cô, nhưng có hai điểm mà trong tam giới không có người nào vượt qua được nó, thứ nhất chính
là thuật ẩn thân, thứ hai là khả năng chạy trốn. Tối hôm trước, lúc cô
đụng phải tôi trong công ty, đó chính là lúc tôi đang giăng bẫy để bắt
nó nhưng tiếc là lại để nó chạy mất.”
Vi Vi nhớ lại tối hôm đó
còn nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết, lúc này mới chợt hiểu ra: “Tiếng kêu đó chính là của Âm Âm phải không?”
“Ừ!”
Vi Vi hỏi: “Theo như lời anh nói thì nó giỏi nhất là thuật ẩn thân và chạy trốn, vậy Nam Huyền làm thế nào mà tìm được nó?”
Nghe xong những lời này, Dạ Ly nhanh chóng nói: