Disneyland 1972 Love the old s
Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323393

Bình chọn: 7.00/10/339 lượt.

rong túi áo ngực ra một bản hợp

đồng lao động, nhíu mày nói: “Đợi một lúc nữa, ngươi hãy theo ta về cửa

hàng thú cưng. Nào, bây giờ hãy ấn dấu vân tay của ngươi vào đây, sau đó ngươi sẽ được ở cùng rất nhiều đại ca ca, đại tỷ tỷ…”

“Dừng

lại!” Đúng lúc Dạ gian thương chìa bản hợp đồng ra trước mặt Khuyên

Khuyên, Vi Vi dang tay chắn ngang trước bàn làm việc. Tên “thú cưng”

ngốc nghếch kia và Dạ Ly nhìn nhau kinh ngạc.

Dạ đại họa ôm ngực, nói: “Tiểu Vi Vi, cô đang làm cái trò gì vậy?”

Lục Vi không thèm để ý đến anh ta, quay đầu nói với Khuyên Khuyên: “Khuyên

Khuyên, cô về ở cùng tôi nhé!” Lời nói vừa dứt, ánh mắt Nam Huyền bỗng

trở nên u ám. Điều khiến anh ta sợ hãi nhất chính là Vi Vi sẽ nhận nuôi

một thú cưng khác, anh ta lo sợ là mình sẽ bị thất sủng, mà Vi Vi cũng

đã từng nhắc đi nhắc lại là cô ấy sẽ không nuôi thêm bất cứ thú cưng nào khác, thế mà bây giờ… Cô ấy có ý gì kia chứ?

Lục Vi mỉm cười,

liếc mắt nhìn Nam Huyền một cái rồi quay sang, chân thành nói với Khuyên Khuyên: “Cô không được tin tên Dạ đốn mạt kia, hắn là một tên gian

thương. Trong cửa hàng thú cưng của hắn toàn là những tiểu yêu bị lừa

gạt giống như cô. Chúng đều bị nhốt trong một chiếc lồng, ăn không đủ,

ngủ không yên, rất đáng thương.”

Khuyên Khuyên nghe thấy những

lời này thì hai tai run lên bần bật, sợ hãi lùi lại hai bước. Dạ Ly nhíu mày khuyên giải: “Tiểu Vi Vi, cô không phải tỏ ra quá phúc hậu như vậy, giờ cô lại muốn tranh giành buôn bán với tôi sao? Còn nữa, ai nói với

với cô là bọn chúng đều bị lừa gạt, có một số là bị bắt…”

“Đấy,

cô xem!” Lục Vi giả bộ đáng sợ trước mặt Âm Âm tiểu quỷ. Khuyên Khuyên

quả nhiên bị dọa cho hoảng sợ đến độ mặt mũi xám ngoét. Thừa dịp này,

Lục Vi chép miệng, chuyển sang chủ đề khác, mềm mỏng nói: “Nhưng trong

nhà tôi thì hoàn toàn không giống như vậy. Cô xem, Nam Huyền nhà tôi là

Tiêu đồ, con trai thứ chín của Thần Long, rất lợi hại, rất dũng mãnh,

anh ta thừa sức bảo vệ chúng ta. Hơn nữa, anh ta cũng không phải người

xấu, đúng không? Cô biết rồi đấy, lần đầu tiên anh ta bắt được cô, nghe

cô nói không làm chuyện gì xấu, chỉ là đang ở đây đợi chủ nhân về, anh

ta đã thả cô ra ngay còn gì.”

Lục Vi vừa dứt lời, tên “thú cưng” ngốc nghếch bất giác sững sờ tại chỗ. Khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc, nhìn

Vi Vi chằm chằm, lẩm bẩm: “Tại sao cô biết…” Rõ ràng Nam Huyền chưa từng nói cho ai biết chuyện bắt được Khuyên Khuyên, lúc đó vì nghe thấy đối

phương khóc than gọi chủ nhân nên mới mủi lòng tha cho nó. Nhưng tại sao Vi Vi lại biết?

Vi Vi liếc mắt, nắm lấy tay Nam Huyền, nhẹ

nhàng nói: “Tôi đoán vậy!” Với tính cách của Nam Huyền, cũng chỉ có khả

năng đó mới khiến anh ta cảm động mà buông tha cho đối phương.

Khuyên Khuyên nghe Nam Huyền và Vi Vi nói chuyện cũng khẽ ngẩng lên lẩm bẩm:

“Tiêu đồ đại nhân là người tốt, chủ nhân của anh nhất định cũng là người tốt… Vậy… vậy tôi cùng cô trở về, cô mời tôi ăn khoai tây sấy được

không?”

Lục Vi hoảng hốt, nhất thời không hiểu được ý tứ trong

câu nói của con chuột nhỏ bé kia. Khuyên Khuyên ngượng ngùng gãi gãi

vành tai rụt rè giải thích: “Tôi rất thích món khoai tây sấy mà cô

thường mua.”

Nghĩ ngợi một lát, Lục Vi phì cười. Chẳng trách

những gói khoai tây sấy cô hay mua đến công ty đều hết rất nhanh, lúc đó còn tưởng Tiểu Hân Tử ăn vụng, không ngờ trong công ty còn có tên trộm

tàng hình chuyên ăn cắp vặt kia.

“Cô muốn gì cũng được, cùng

chúng tôi về nhà thôi, Khuyên Khuyên.” Lục Vi chìa tay đến trước bàn làm việc. Khuyên Khuyên ngoe ngẩy cái đuôi nhìn Dạ đại vương âm khí nặng nề rồi lại nhìn sang vẻ ôn nhu, thân thiện của Lục Vi, thật quá dễ dàng để lựa chọn cho mình chủ nhân tốt nhất.

Khuyên Khuyên không chút

do dự bò vào lòng bàn tay của Lục Vi. Vi Vi nâng con chuột bé nhỏ lên,

đắc ý nhìn sang Dạ gian thương, chớp chớp mắt. “Nam Huyền, chúng ta về

nhà thôi!”

Tên “thú cưng” ngốc nghếch vò vò đầu, khóe miệng bất

giác nhếch lên. Vừa rồi Vi Vi đã nói: “Cùng chúng tôi về nhà thôi,

Khuyên Khuyên.”

Chúng… tôi…

Có nghĩa là anh ta và Vi Vi cũng sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa. Sau khi Khuyên Khuyên cùng Lục Vi về nhà, việc đầu tiên nó làm là… ăn

những món ăn đặc biệt. Những tháng ngày ẩn dật trong tòa nhà thương vụ,

nó phải ăn vụng cơm thừa canh cặn của người ta, thật là cực khổ. Lúc

này, bữa ăn đã được cải thiện, nào là khoai tây sấy, thịt bò khô,

Coca-Cola… Biết bao đồ ăn vặt bày la liệt trước mắt, Khuyên Khuyên sung

sướng tận hưởng thế giới hạnh phúc của mình.

Vỗ vỗ vào cái bụng

nhỏ đang căng phồng vì no nê, Khuyên Khuyên nằm dài trên bàn máy vi

tính, vừa “ợ” một tiếng vừa lim dim mắt một cách thoải mái. Điệu bộ đáng yêu đến nực cười của Khuyên Khuyên khiến Vi Vi không nhịn được cười.

Ngược lại, tên “thú cưng” ngốc nghếch đang nằm dài trên sofa kia lại

nhìn con chuột nhỏ bé đó với ánh mắt không chút cảm tình. Anh ta mơ hồ

nhìn sang phía Vi Vi, mấy lần muốn nói điều gì đó nhưng ngập ngừng mãi

rồi lại thôi, cúi đầu vờ như không thèm quan tâm đến.

Tất cả

những điều này Lục Vi đều trông thấy hết, vốn định đợi