Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Hàng Đã Nhận, Miễn Trả Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323570

Bình chọn: 9.00/10/357 lượt.

đến khi nào chỉ

có một mình tên “thú cưng” ngốc nghếch ấy cô mới nói cho rõ ràng, nhưng

không ngờ đến lúc Khuyên Khuyên đã ngủ say, tên “thú cưng” ngốc nghếch

kia vẫn nằm nguyên chỗ cũ, ánh mắt không ngừng dán chặt vào Khuyên

Khuyên. Khẽ thở dài một tiếng, Lục Vi giơ hai tay đầu hàng, quay lại

nói: “Nam Huyền, anh có chuyện gì muốn nói với tôi phải không?”

Tên “thú cưng” ngốc nghếch ngại ngùng, hồi lâu sau mới lặng lẽ gật đầu: “Vi Vi, vì sao Khuyên Khuyên…”

Không đợi Nam Huyền nói hết câu, Lục Vi liền lấy gói khoai sấy, ngồi xuống

cạnh Nam Huyền, tiện tay nhón một miếng bỏ vào miệng đối phương. Nam

Huyền vốn định mở miệng nói thì lại bị miếng khoai chặn họng, nhất thời

lâm vào thế bí, không biết phải làm thế nào.

Vi Vi thấy vậy thì bật cười thành tiếng, chống nạnh, trừng mắt ra lệnh: “Ăn đi!”

Tên “thú cưng” ngốc nghếch không dám cãi lời, cố gắng cắn một miếng khoai tây sấy trong miệng. Vi Vi hỏi: “Có ngon không?”

Nam Huyền theo bản năng chỉ muốn lắc đầu, là một con rồng thần, anh ta

không nhất thiết phải ăn đồ ăn dưới trần gian, thứ đồ ăn hơi mặn lại hơi ngọt này càng không phải thứ anh ta yêu thích, nhưng không thể kháng cự được ánh mắt háo hức, chờ đợi của đối phương, tên “thú cưng” ngốc

nghếch vẫn làm trái với lương tâm, gục gặc gật đầu.

Lục Vi liếc

mắt mỉm cười. “Khuyên Khuyên cũng thích ăn khoai tây sấy. Anh xem, nếu

chúng ta bỏ nó lại tòa nhà thương vụ, ngay đến khoai tây sấy nó cũng

phải vụng trộm ăn cắp của người ta. Hơn nữa, nó sẽ không có quyền được

lựa chọn, không thể thích ăn khoai tây sấy là có khoai tây sấy để ăn. Để được no bụng, nó phải ăn cơm thừa canh cặn của người ta vứt lại, ngay

cả một cái ổ ấm áp để ngủ nó cũng phải dùng tóc con người để bện…”

Nói đến đây, ánh mắt Lục Vi dần trở nên ảm đạm, thê lương. “Sống mà không

có chỗ ăn, chỗ ở là một điều bất hạnh nhất. Thực ra, ở chỗ Dạ Ly, nó vẫn sẽ được ăn, được ở nhưng đổi lại là hoàn toàn mất tự do, đó là điều

khủng khiếp nhất, phải không? Cho nên, chúng ta cần phải mang nó về đây. Huống chi, Nam Huyền cũng nghĩ như vậy, phải không?”

Nghe Lục

Vi nói như vậy, tên “thú cưng” ngốc nghếch vẫn trầm tư im lặng, khẽ

ngẩng đầu nhìn Lục Vi với ánh mắt kỳ quái. Mười đầu ngón tay đan vào

nhau, Nam Huyền cúi xuống, anh ta thừa nhận, quả thực ngay từ đầu cũng

đã nghĩ đến việc xin Vi Vi đưa Khuyên Khuyên về nhà, vì… Haizz, người

phàm vẫn có câu thành ngữ “đồng bệnh tương lân”, chẳng phải tâm tư của

anh ta lúc này cũng giống như vậy sao?

“Trước đây tôi cũng từng

đợi cô, trong lòng vừa lo lắng vừa khó chịu, muốn tự mình ra ngoài tìm

kiếm nhưng lại sợ khi mình đi rồi, cô lại quay trở về thì biết làm sao.

Dù sao… cảm giác đó cũng rất khó chịu.”

Vi Vi chăm chú nhìn vào

đôi mắt sâu thẳm như chất chứa biết bao buồn tủi của Nam Huyền, nhẹ

nhàng lên tiếng: “Người anh đợi… Ồ, không biết đó có phải là tôi không?”

Tên “thú cưng” ngốc nghếch cúi đầu, thần thái ủ rũ, chán nản không thể diễn tả bằng lời, thở dài một tiếng rồi chậm rãi gật đầu. Vi Vi nghẹn ngào,

suýt thì nghẹn khoai tây sấy, không ngờ mình… cũng thật vô liêm sỉ.

“Chủ nhân của Khuyên Khuyên chí ít còn bảo nó ở nguyên một chỗ chờ đợi,

nhưng lúc đó cô đã vội vàng ra đi, ngay cả một câu nói cũng không để

lại, tôi… Trong lúc tôi bị thương, chìm vào giấc ngủ dài cũng không thấy cô trở về, tôi đã từng nghĩ rằng, nghĩ rằng…” Nam Huyền dụi dụi mắt, bộ dạng oan ức chẳng khác nào một đứa trẻ đang tủi thân. Những đau buồn,

sầu muộn, khó khăn đã qua trong nháy mắt bất chợt ùa về, dường như Lục

Vi cảm nhận được nỗi đau này, tự đáy lòng trào dâng một cảm xúc khó tả,

đầu óc quay cuồng, cả cơ thể trong phút chốc như mất tự chủ, ôm chầm lấy Nam Huyền.

Không gian ngưng tụ, thời gian như ngừng lại, chỉ

trong giây lát mà ngỡ đã bao năm. Tên “thú cưng” ngốc nghếch đờ đẫn mất

nửa giây, sau đó cũng đưa tay ra, chầm chậm ôm lấy đối phương, hít hà

mùi hương êm dịu quen thuộc. Thì ra những điều khó nói hà tất phải nói

thành lời, chỉ cần một ánh mắt, một cái ôm đã là quá đủ.

Nam

Huyền dụi dụi vào vai Lục Vi tìm chút hơi ấm, ngửi mùi hương cỏ thoang

thoảng lẩn quất quanh đây, trong lòng dấy lên một cảm giác bình an không nói nên lời.

“Vi Vi…”

“Xin lỗi, Nam Huyền, trước đây tôi không nên nói những lời như vậy.”

“Là tôi không tốt, đáng lẽ tôi không nên tức giận với Vi Vi.”

Một người một thú lại hòa hảo như lúc ban đầu. Đang ôm chặt nhau thì thầm,

từ phía sau chợt truyền đến một tiếng ho nhẹ: “Hừ hừ, hai người giải

thích cho tôi hiểu về cảm giác bóng điện nhập vào nhau được không?”

Lục Vi và Nam Huyền cùng quay lại, thấy Khuyên Khuyên đang giả vờ giả vịt

đưa ngón tay lên dụi dụi mắt. Vi Vi phì cười: “Nói linh tinh cái gì thế, Nam Huyền là em trai tôi mà.”

Khuyên Khuyên vểnh hai chiếc tai

tròn tròn, xinh xắn lên, ra dáng là một người từng trải, nói: “Tỷ đệ lưu luyến nhau như thế ắt hẳn trong đó cũng phải có chút ít tình yêu. Hai

người không cần xấu hổ, cứ coi như tôi không tồn tại, tôi đi ngủ đây.”

Nói xong, con chuột nhỏ bé kia bò dọc theo chân bàn xuống dưới sàn, lê

c


Insane