thành như vậy? Không phải là liên quan đến việc phong ấn cho Thiên Đầu
Phật ở đây chứ?”
Dạ Ly gật đâu, đang muốn nói điều gì đó thì Lục Vi đã hốt hoảng hét lên. Anh ta vội quay đầu lại, liền trông thấy Tùng
Dung toàn thân đỏ rực đang cầm đèn lồng đỏ đi tới.
Trước đó, Tùng Dung cố ý thay một bộ váy liền bó sát màu đỏ thẫm, vốn là để chúc mừng vì sắp thoát khỏi đại ma vương, nhưng không ngờ lúc này,
giữa làn gió đêm hiu hắt, chân váy của cô ta khẽ đong đưa, phối hợp với
chiếc đèn lồng đỏ cháy leo lét trên tay, khiến từ người cô ta toát lên
vẻ quỷ dị đến hãi hùng.
Điều hoàn toàn khác với những người dân ở thị trấn nhỏ này là đôi mắt của con tê giác cái thành tinh đó không
nhắm lại mà mở to, vô hồn nhìn về phía trước, mái tóc đen của cô ta
buông xõa tung bay trong gió. Mặc dù trước đó mấy tiếng, hai người còn ở chung một phòng, nhưng nhìn thấy dáng vẻ này của Tùng Dung, Lục Vi vẫn
cảm thấy vô cùng sợ hãi, vô thức lùi về phía sau mấy bước.
Nhưng
hiển nhiên, con tê giác cái thành tinh kia đã hoàn toàn mất ý thức, lướt qua hai người rồi tiếp tục đi thẳng về phía trước. Lục Vi kinh ngạc
nói: “Cô ta… Đây là… Bọn họ muốn đi đâu vậy?” Những người mộng du cứ đi
đi lại lại trên đường cho đến lúc trời sáng sao? Hay là họ còn có mục
đích khác?
Dạ Ly nhếch môi cười gian trá. “Xem ra, người đứng
đằng sau khống chế không có mục đích cụ thể gì, đại khái… hắn đang trong giai đoạn thử nghiệm.” Nói xong, ánh mắt Dạ họa đảo một hồi, đột nhiên
“a” lên một tiếng. Vi Vi nhìn theo ánh mắt anh ta, vừa xoay người lại
liền thấy Nam Huyền đang chậm rãi đi tới.
Tiểu Long ngốc nghếch
trông thấy hai người thì bất giác sững sờ, rảo bước thật nhanh đến bên
cạnh Lục Vi, thấy sắc mặt cô vẫn bình thường mới thở phào một tiếng.
Dạ Ly khoanh tay trước ngực, trêu chọc: “Nếu lo lắng cho cô ấy thì đừng có chạy lung tung trong đêm như thế, ngộ nhỡ tôi cũng bị mộng du, hoặc là
ngủ say như chết thì ai sẽ bảo vệ cho Tiểu Vi Vi nhà cậu đây?”
Nam Huyền vội vàng giải thích: “Vừa rồi tôi thấy Tùng Dung bị yêu lực khống chế nên đi theo cô ta, truy tìm tung tích của tên chủ mưu. Nhưng tiếc
là cô ta chỉ đi lung tung mà không có mục đích nào hết.”
Dạ Ly
xoa cằm, do dự. “Những người bị khống chế đều như thế, nếu không ở nhà
rửa bàn, cho cá ăn thì cũng ra đường đi lung tung, xem ra những người
này vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm.”
Lục Vi nghĩ đến tiếng
giày cao gót vọng đến từ phòng của Tương Ảnh, đoán là cô ta cũng bị ảnh
hưởng bởi năng lực ma quỷ này, liền nói: “Nói như vậy là, chỉ cần ở
trong thị trấn này thì đều có khả năng bị nó khống chế sao? Rốt cuộc đây là yêu quái gì? Vừa rồi Dạ đại họa nói núi Bất Thanh trở nên như thế
này là có liên quan đến Thiên Đầu Phật, rốt cuộc mọi chuyện là như thế
nào?”
Nam Huyền chớp chớp mắt, nói: “Thiên Đầu Phật bị giam giữ ở đây cả nghìn năm, các loài tiểu yêu ở những vùng lân cận đều vô cùng nể sợ năng lực của nó, không kẻ nào dám lỗ mãng. Nhưng bây giờ Thiên Đầu
Phật đã trốn thoát rồi, bọn tiểu yêu cũng được dịp giải phóng mà tự do
tác oai tác quái.”
Dạ Ly gật đầu, nói: “Bọn yêu ma này đều là
loại chuyên đi hiếp đáp người lương thiện, mặc dù năm đó Thiên Đầu Phật
bị phong ấn ở đây nhưng thực ra nó cũng có tác dụng trấn áp ma quỷ, vì
dù gì nó cũng được hình thành bằng xương thịt của người nhà Phật. Hừm,
bây giờ Thiên Đầu Phật đã được phóng xuất, trấn Bất Thanh được lên phim
truyền hình, người dân ở đây lại mắc chứng mộng du. Hừ, cũng may mà nơi
này vẫn chưa phát đạt như thành phố, nếu không thì hệ thống truyền hình
và công nghệ thông tin đã bị bọn chúng giám sát và điều khiển, hừm, nếu
như vậy thì chuyện này còn gây chấn động thế nào nữa đây?”
Vi Vi
nghe thấy thế thì càng lo lắng. Chẳng phải Nhạc Linh đã từng nói, trên
thế giới này có rất ít yêu quái sao? Hơn nữa, đại đa số yêu quái không
khác biệt lắm so với loài người, chúng chỉ muốn sống yên ổn qua ngày, ăn những cái con người vứt bỏ, mọi thứ về thế giới của chúng đều là do
phim truyền hình, điện ảnh bịa đặt, gán ghép cho chúng cái tên yêu quái
mà thôi.
Tại sao… trấn Bất Thanh nhỏ bé như vậy mà lại có nhiều
yêu ma, quỷ quái đến thế? Chúng còn mặc sức càn quấy, phá rối. Khi Lục
Vi bày tỏ những nghi vấn này, Dạ Ly và “thú cưng” ngốc nghếch chẳng ai
bảo ai cùng im lặng. Một lát sau, Dạ đại họa mới nhướng mày đầy ẩn ý, dò xét thái độ của Nam Huyền, kìm nén những tiếng cười khúc khích.
Vi Vi ngạc nhiên nhìn Tiểu Long ngốc nghếch, từ lúc đặt chân lên núi Bất
Thanh, dường như anh ta luôn có tâm sự. Vừa rồi Dạ đại họa còn nói,
trước kia anh ta đã từng đến đây, rốt cuộc đó là khi nào? Chẳng phải
Tiểu Long ngốc nghếch đã ngủ say suốt một nghìn năm sao? Lẽ nào một
nghìn năm trước…
“Nam Huyền, tôi…”
Lục Vi chưa kịp mở lời, Tiểu Long ngốc nghếch đã mạnh mẽ nắm chặt tay cô, lắc đầu nói: “Cả một
buổi tối mệt mỏi rồi, tôi đưa cô về trước. Mặc dù chiếc vòng tay này có
thể bảo vệ cô nhưng cô ra ngoài lâu như thế cũng không tốt.”
Khi
nói những lời này, Tùng Dung đã vòng qua vòng lại trước mặt ba người đến ba lần. L