Hạo ôn hòa thúc giục.
Hoàng đế tôn quý bỏ đi hình ảnh mà dụ dỗ nàng, nếu nàng không mở miệng, thì thật không thức thởi.
“Hoàng huynh.” Thanh âm nho nhỏ, Lưu Tĩnh Minh cúi đầu gọi một tiếng.
“Ngoan! Ngày mai trẫm sẽ chính thức sắc phong nàng là Hợp Trinh công chúa, trước khi xuất giá nàng hãy đến ở trong cung đi!”
Ứng Hạo cười cười với Ứng Vanh, xem ra đường đệ lãng tử bất cần đời này của hắn, thật sự sẽ vì Lưu Tĩnh Minh mà hồi tâm, không còn lưu luyến bụi hoa, khắp nơi lưu tình nữa.
“Đa tạ hoàng huynh!” Ứng Vanh hiếm khi ở trước mặt Ứng Hạo mà bày ra thần sắc nghiêm trang, vì hắn giúp một tay mà trong lòng cảm kích.
“Xin ngươi vứt cái bộ mặt ghê tởm đó xuống…… Mặc dù thời gian dùng vãn thiện (bữa tối) đã qua từ lâu không phun ra được, bất quá trẫm không muốn hôm nay ngay cả tảo thiện (ăn sáng) cũng nuốt không trôi.”
Ứng Vanh chỉ cười, không có tiếp lời.
“Được rồi, náo loạn một buổi tối, các ngươi trước hãy ở trong cung nghỉ ngơi một chút, có chuyện gì chờ trời sáng rồi hãy nói.” Ứng Hạo nói xong còn đánh một cái ngáp thật to, tỏ vẻ hắn cũng rất mệt mỏi.
“Đi thôi!” Ứng Vanh kéo Lưu Tĩnh Minh, ôn nhu ôm nàng, đưa nàng ra phía cửa.
“Chờ một chút, ngươi thật sự là không lễ phép……” Lưu Tĩnh Minh nho nhỏ quở trách, sau đó hướng Ứng Hạo phúc thân, “Hoàng huynh, Tĩnh Minh cáo lui trước.”
Nhìn hành động của nàng, Ứng Vanh không khỏi mở to mắt, bất quá cũng mặc kệ. Dù sao chờ chung sống lâu dài, nàng sẽ hiểu được, đường huynh hoàng đế của hắn không thích như này.
“Nghỉ ngơi thật tốt nha!” Ứng Hạo nháy mắt nhìn Ứng Vanh, ý muốn hắn kìm chế một chút, đừng làm cho Lưu Tĩnh Minh mệt quá.
Ứng Vanh không để ý tới Ứng Hạo nháy mắt ra hiệu, kéo Lưu Tĩnh Minh rời đi.
Kiểm tra trên người Lưu Tĩnh Minh, xác nhận vết thương trên người nàng đã hoàn toàn khỏi hẳn, Ứng Vanh mới ôm vào trong lòng, an tâm nằm xuống.
“Sớm biết sẽ phát sinh chuyện này, lúc trước ta nên ép nàng chuyển đến căn nhà ta đã chuẩn bị…… Nàng cũng lạ, nếu nàng không phản đối, cũng sẽ không bị những đau đớn da thịt này làm kinh sợ.” Hắn yêu thương hôn lên gò má nàng, “Cho nên ta mới nói nàng là tiểu yêu tinh…… Thật biết giày vò mình để cho ta khổ sở.”
“Ngươi trở về khi nào?” Nàng không nghĩ tới Linh Đan thật có thể tìm được hắn. Nàng cho là hắn còn ở Đông Hải Thành cơ!
“Chuyện vừa xong xuôi, ta cũng vừa thúc ngựa trở về. Vừa mới tới cửa, liền nhìn thấy nha đầu của nàng khóc thê thảm vô cùng, làm ta sợ đến tim đập không ngừng, ngựa cũng chưa xuống, vội vàng chạy đi tìm nàng.”
Hắn bình tĩnh trả lời của nàng câu hỏi, ánh mắt đột nhiên chuyển u tối sắc bén, khẩu khí lạnh lẽo, “Những người thương tổn nàng, ta muốn bọn chúng nềm thử thống khổ gấp bội so với nàng!”
“Không!” Lưu Tĩnh Minh vội vàng ngăn cản hắn, “Ngươi không được thương tổn các nàng……”
“Đó là báo ứng của bọn chúng! Sao nàng còn nói giúp cho chúng?” Hắn nheo mắt lại, bất mãn ngăn cản của nàng, đem thân thể của nàng kéo xuống, để nàng nằm sấp trên ngực hắn.
“Đại nương từ sau khi gả cho cha ta, chưa bao giờ lấy được chút cảm tình nào của ông. Ta là nữ nhân, ta có thể hiểu được đau khổ của nàng.” Ngón tay nàng nhẹ vuốt lồng ngực hắn, đầu gối lên vai hắn, nhẹ giọng giải thích với hắn. “Giả sử ngươi cưới ta cũng không yêu ta, ta đây sẽ không sống nổi ……”
Ứng Vanh nắm lấy tay nàng, đặt ở bên môi hôn một cái, “Ta không nói qua ta yêu nàng?” Hắn lập tức nói ra lời yêu, hướng nàng cam đoan hắn thật lòng.
Nàng nở nụ cười xinh đẹp, ngẩng đầu lên, tay chống trên ngực hắn, nhìn mặt hắn nói, “Ngươi chưa nói qua……” Mặt nàng tiến gần, dùng đôi môi mềm mại hạ xuống khóe miệng hắn. “Nhưng ta cảm nhận được…… Cho nên ta rất may mắn nha! Tương lai ta sẽ có một trượng phu yêu ta, không phải sao?”
Thấy hắn muốn mở miệng, Lưu Tĩnh Minh đặt tay lên môi hắn ngăn hắn nói chuyện, sau đó tiếp tục nói, “Nghe Chức Vân nói, ta mới biết được ta thật sự hạnh phúc. Tuy rằng cha mẹ ta mất sớm, nhưng ta lại có được toàn bộ yêu thương của bọn họ.”
Ánh mắt của nàng bắt đầu mênh mông, “Cha ta bởi vì yêu mẹ ta, cho nên mới đem tất cả tình thương của cha cho ta…… Đối với Chức Vân cái này vô cùng không công bằng, nàng cũng là nữ nhi của cha nha! Đơn giản là mẫu thân của nàng không phải nữ nhân phụ thân yêu, cho nên phụ thân chưa tùng có một tia tình cảm với nàng…… Ngươi bảo làm sao nàng không oán giận, làm sao không đau khổ?
“Ngay từ khi còn nhỏ, nàng đã bị phụ thân cự tuyệt, mà ta lại lấy hết thứ thuộc về nàng……” Nghĩ đến muội muội đau xót, Lưu Tĩnh Minh nhịn không được rơi lệ, ngay cả nói cũng chưa nói xong.
Ứng Vanh nắm tay nàng, lau nước mắt của nàng. “Đừng khóc, đó không nằm trong khả năng của nàng, đó không phải lỗi của nàng……”
Tầm mắt của nàng bị hàng nước mắt làm mơ hồ, nhưng nàng có thể cảm nhận được ánh nhìn của hắn thâm tình bao nhiêu, ôn nhu bao nhiêu.
“Ta biết không phải là lỗi của ta…… Nhưng, lòng ta đau cho đại nương ta, đau lòng cho muội muội ta!” Nàng lớn tiếng khóc, mặt vùi vào trong cổ hắn, nước mắt chảy ra không ngừng.
Ứng Vanh biết nếu không cho nàng phát tiết đau đớn trong lòng, chuyện này sẽ vĩn