Hạnh Liên Quân

Hạnh Liên Quân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323214

Bình chọn: 7.5.00/10/321 lượt.

y đầu về phía nàng, dùng ánh mắt khiến người ta phát rét nhìn nàng.

Linh Đan bị vẻ mặt lãnh khốc cùng ánh mắt dị thường của Lưu Chức Vân làm kinh sợ, thanh âm gào thét lập tức biến mất, không dám phát ra thanh âm gì, hoảng sợ nhìn ả.

Lưu Chức Vân hăm dọa Linh Đan, cũng không mở miệng, lại lần nữa chăm chú nhìn vào cửa phòng, ánh mắt nóng rực khác thường, còn lộ ra chờ mong.

Lưu Tĩnh Minh ở trong phòng, bất luận nàng dùng sức vặn vẹo giãy dụa như thế nào, vẫn bị cường lực kìm hãm ở trên giường, hai nha đầu một trái một phải dè chặt bả vai cùng chân của nàng, đặt nàng nằm ngang trên giường.

Nàng kinh hãi nghe thấy lão phụ nhân kia nói ra lời đáng sợ ──

“Cởi tiết khố nàng ra!” Thanh âm bà mụ già nua khàn khàn, kinh khủng như ác quỷ.

Nghe vậy, tâm Lưu Tĩnh Minh như bị người dùng lực đè ép, đau đớn làm nàng cơ hồ không thở nổi. Nàng sợ hãi đến không phát ra thanh âm nào, dùng sức đá hai chân, muốn tránh khỏi tay của hai nha đầu kia.

Bởi vì nàng giãy dụa, làm cho nha đầu kia không thể dễ dàng cởi tiết khố nàng ra, vì thế hai nha đầu khác dùng bàn tay đang trống, chế trụ hai chân Lưu Tĩnh Minh không ngừng đá động.

Lưu Tĩnh Minh sợ hãi cảm giác được hạ thân xích lõa phơi bày trong không khí lạnh lẽo, nàng nghe được bà mụ khàn khàn nói, “Kéo chân ra!”

Nàng toàn thân đổ đầy mồ hôi lạnh, run rẩy không ngừng, cố gắng nặn ra thanh âm cầu khẩn, “Xin các ngươi thả ta, đừng đôi với ta như vậy…… Van cầu ngươi……”

Không ai hưởng ứng lời cầu xin của nàng, vẫn lãnh nghiêm mặt, tiếp tục động tác.

Nàng tuyệt vọng cảm giác được hai chân của mình bị cường lực mở ra, nàng run rẩy cầu xin thì đột nhiên bị một dị vật đưa vào hạ thể ngăn chặn, phút chốc ngẹn lại ở cổ họng.

Nàng ngừng giãy dụa, nhắm hai mắt lại, mặc cho nước mắt nhục nhã không ngừng chảy ra, mặt của nàng hoàn toàn thấm ướt. Hạ thể bị người ta vô lễ thăm dò, loại cảm giác ghê tởm cùng xấu hổ này, khiến nàng khóc nức nở.

Lát sau, bà mụ kiểm tra xong, kìm hãm trên người nàng cũng buông lỏng, nàng tựa như búp bê vải rách nằm ở trên giường.

Bà mụ chờ bọn nha đầu mặc quần áo chỉnh tề cho Lưu Tĩnh Minh xong, liền dẫn các nàng đi ra cửa phòng.

Mụ đi đến bên cạnh Lưu Chức Vân, ghé sát vào tai nàng nói nhiều, tiếp theo nhìn thấy Lưu Chức Vân vì lời bà mụ nói mà cười híp mắt.

“Xảo Xảo, lấy thêm ít bạc thưởng cho Ngô bà bà. Ngươi thay ta đưa bà ra ngoài.” Tâm tình nàng vô cùng tốt, phân phó cho Xảo Xảo.

Sau đó nàng nói với hai nha đầu còn lại, “Vào đuổi nữ nhân không biết xấu hổ đó ra ngoài, nhốt ả xuống phòng chứa củi! Từ giờ trở đi, không cho phép ả ăn uống bất cứ thứ gì, nghe không?”

Nhìn nha đầu theo chỉ thị nàng đi vào phòng, Lưu Chức Vân ha ha cười rồi xoay người rời đi.

Lúc này, Linh Đan được gã sai vặt buông ra, vội vàng chạy vào trong phòng.

Nàng hoàn toàn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể nóng vội kích động nhìn tiểu thư mình bị đưa đến phòng chứa củi……

Sau ngày đó, Tạ Chấn Thanh tái mặt ly khai Lưu gia, trở lại Tạ phủ, từ lần đó, hắn không hề trở lại Lưu gia.

Lưu Tĩnh Minh cuộn tròn thân thể vào một góc trong phòng chứa củi, nằm sát vào đống rơm rạ cùng tạp vật chất đống trên mặt đất, muốn tránh khỏi hàn khí lạnh thấu xương thổi vào.

Nàng đã hai ngày chưa được ăn gì, uống gì, thân thể suy yếu khiến nàng nâng tay lên cũng phải mất một phần khí lực, cho nên nàng lẳng lặng nằm, giữ gìn khí lực còn sót lại.

“Tiểu thư……”

Lưu Tĩnh Minh đang lúc mơ mơ màng màng, tựa hồ nghe thấy Linh Đan gọi, nàng không khỏi lo lắng đứng lên ── bỗng nhiên đã xảy ra việc này, khẳng định Linh Đan nhát gan kia sẽ luống cuống không biết như thế nào …………..

Nghĩ đi nghĩ lại, nàng lại nghe thấy Linh Đan gọi, lúc này càng rõ hơn, hơn nữa thanh âm cũng sốt ruột hơn.

“Tiểu thư, cô làm sao vậy? Tiểu thư, em là Linh Đan! Tiểu thư……”

Thanh âm gần gũi kia dường như ở bên người, vì thế Lưu Tĩnh Minh động đậy thân thể mềm nhũn, ngẩng đầu nhìn về phía tiếng gọi truyền đến.

“Linh……” Nàng cao hứng nhìn khuôn mặt Linh Đan qua cửa sổ ở phòng chứa củi, muốn đáp lại lời gọi của nàng, nhưng cổ họng khô khốc không phát ra được tiếng nào.

Linh Đan nhìn Lưu Tĩnh Minh, khóc nói, “Tiểu thư, làm sao bây giờ? Phòng chứa củi bị khóa, em vào không được…… Cô đói bụng không? Em lấy thức ăn đến đây……”

Nhưng nàng lại chỉ có thể đứng ở ngoài cửa, lo lắng nhìn tiểu thư ăn mặc đói rách…… Có ăn thì như thế nào? Nàng không vào được!

Linh Đan sốt ruột lại ở ngoài giậm chân khóc thút thít.

“Linh…… Linh Đan……” Lưu Tĩnh Minh cố gắng phát ra tiếng yếu ớt, tiếng nói khàn khàn như cát mài.

“Tiểu thư……” Linh Đan nghe thấy Lưu Tĩnh Minh đáp lại, tay đặt lên cửa sổ, cố gắng muốn nghe rõ lời tiểu thư nói.

“Trở về phòng đi……” Nàng còn chưa nói xong, đã bị Linh Đan cắt đứt.

“Không được! Tiểu thư, em không muốn về phòng! Người ta muốn cứu tiểu thư ra! Ô……” Nước mắt nước mũi nàng chảy ra, vô cùng nhếch nhác.

Lưu Tĩnh Minh vô lực nhắm mắt. Nàng thật sự là hết cách với kẻ dở hơi này, cũng chưa nghe nàng nói xong…… Phải biết rằng nàng không còn bao nhiêu khí lực để lãng phí.

“Im miệng!” Nàng cố gắn


pacman, rainbows, and roller s