Hạnh Phúc Không Ngừng

Hạnh Phúc Không Ngừng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324564

Bình chọn: 10.00/10/456 lượt.

cười, nếu loại trừ nguyên nhân Ngô Dạ Lai không thể cử động ra, thì người ngoài chỉ có thể nhìn thấy sự thân mật ngọt ngào giữa họ.

"Là ở đây phải không?"

"..Ừ", Ngô Dạ Lai không nói nhiều từ, nhưng chỉ riêng một từ này thôi cũng đã để lộ ra rất nhiều cảm nhận của anh, đấy chính là sự thỏa mãn. Anh chưa bao giờ thấy mình thỏa mãn như lúc này. Mặc dù không thể cử động, nhưng phần lưng vẫn còn cảm giác, có thể cảm nhận được những ngón tay của cô đang lướt nhẹ trên lưng mình, nhảy nhót trên lưng mình.

Thẩm Quân Phi đứng ở cửa nhìn thấy cảnh đó, đột nhiên cảm thấy vô cùng hoang đường nực cười. Anh im lặng, không phải anh không có gì muốn nói. Chỉ là anh tôn trọng họ, đồng thời muốn tự thuyết phục mình trong sự tôn trọng ấy rằng, anh và Ẩn Trúc vẫn còn cả một quãng đường dài bên nhau. Nhưng, rõ ràng sự tình phát triển không liên quan gì đến những hy vọng và cảm nhận của anh. Sự tôn trọng của anh, đối với họ mà nói, có cũng được mà không cũng chẳng sao, thậm chí nó còn trở thành một thứ đồ thừa thãi. Vậy thì anh cũng không cần phải giả bộ làm người quân tử nữa, có những việc vẫn nên tỏ thái độ ra mặt thì hơn.

Thẩm Quân Phi hạ quyết tâm, nhưng không hành xử hồ đồ. Anh chọn một buổi sáng, nhân lúc Ẩn Trúc không có mặt ở đấy, đến thẳng phòng bệnh tìm Ngô Dạ Lai.

"Tôi sớm đã nhận ra tâm địa xấu xa của cậu, không ngờ, ngay cả khi không thể cử động được nữa cậu vẫn định giở trò với tôi", anh đã phải mở miệng ra thì sẽ không thể nói được những lời êm tai, mặc dù biết có mắng mỏ cậu ta cho hả giận cũng không thể giải quyết được vấn đề, nhưng thực sự không thể không nói, sự ấm ức này đã dồn nén trong lòng quá lâu rồi.

Ngô Dạ Lai không nói gì, Tiểu Hồ Vy cảm thấy bất bình thay anh, "Anh nói năng kiểu gì vậy?".

Giọng Thẩm Quân Phi không quá lớn, "Không phải việc của cô, tôi đang nói với cậu ta, nói xong tôi sẽ đi, cô có thể tránh đi một lát được không?", khi anh nói, ánh mắt nhìn Ngô Dạ Lai chăm chăm, không hề nhìn Hồ Vy dù chỉ một chút.

Ngô Dạ Lai khẽ gật đầu, "Cô ra ngoài đi, chúng tôi muốn nói vài câu".

Ngô Dạ Lai thấy tiểu Hồ Vy đã đi khỏi, hai tay anh đặt trên thân trên định ngồi dậy, anh không muốn nằm để nói chuyện với Thẩm Quân Phi. Mặc dù hai chi trên của anh phục hồi rất tốt, nhưng lại không có được sự phối hợp của hai chi dưới, thậm chí không có được sự phối hợp của lực ở eo, động tác này rõ ràng khá khó khăn đối với anh.

Thẩm Quân Phi ngồi bên cạnh nhưng không có ý định đỡ Ngô Dạ Lai. Những lời anh vừa nói, rõ ràng đã chạm tới lòng tự trọng của Ngô Dạ Lai, anh không muốn làm thêm điều gì kích động anh ta nữa.

Một lúc sau, cuối cùng Ngô Dạ Lai cũng đã có thể ngồi dậy, "Được rồi cậu nói đi". Mặc dù cũng đã nói được từ mấy ngày nay, nhưng giọng anh vẫn khàn khàn như đã lâu rồi không phát âm vậy, nghe có vẻ rất yếu ớt, bất lực.

"Với Ẩn Trúc, cậu định thế nào? Đừng nói những lời vớ vẩn như thuận theo suy nghĩ của cô ấy hay gì gì đấy, tôi chỉ muốn hỏi cậu, cậu nghĩ thế nào?"

Ngô Dạ Lai ngồi đó, nắm tay lại, rồi lại duỗi ra, đó là hành động mà bác sĩ yêu cầu anh thường xuyên phải thực hành. Buồn cười lắm phải không? Hành động đấy mà cũng được gọi là một cách vận động. Nhưng hiện tại thì đây là hành động đẹp mắt nhất mà anh có thể làm rồi. Làm đi làm lại mấy lần, anh mới nói: "Tôi muốn cô ấy ở bên cạnh tôi".

Thẩm Quân Phi nghe anh nói vậy, ngược lại lại không biết nên nói gì cho phải. Một người tình trạng sức khỏe như thế, bạn có thể nói gì cậu ta, công kích cậu ta chắc? Mắng cậu ta không biết tự lượng sức, mặt dày vô sỉ sao? Ngô Dạ Lai thừa nhận muốn giữ Ẩn Trúc ở bên mình, cũng đã phải lấy hết dũng khí ra để nói rồi. Thẩm Quân Phi không biết, nếu đổi lại là anh, anh có dám làm như thế không

"Dựa vào cái gì chứ?", anh không muốn hỏi, nhưng lại không thể không hỏi. Đúng thế, Ngô Dạ Lai dựa vào cái gì mà lại có thể không biết ngại ngùng như thể, trong tình huống này còn dám nói là muốn cô ở bên cạnh anh ta.

"Dựa vào việc tôi sẽ lại đứng lên được, dựa vào việc tôi sẽ bù đắp cho cô ấy một hạnh phúc trọn vẹn."

Ngô Dạ Lai không cảm thấy anh dùng tình cảnh hiện nay của mình để níu kéo Ẩn Trúc thì có gì là bỉ ổi. Khi nằm trên giường ngớ ngớ ngẩn ngẩn nghe thấy Ẩn Trúc nói rằng, "Mọi người đều ở đây", trái tim anh đột nhiên bình yên trở lại.

Anh không muốn phân tích tâm trạng của mình, không muốn lý giải lời nói và hành động của mình. Anh chỉ biết, sau cơn mưa trời lại sáng, anh rất vui khi có Ẩn Trúc cùng đồng hành. Anh thích nghe thấy giọng cô khe khẽ cằn nhằn, dặn dò anh phải chú ý cái gì, nhất định phải làm gì, không được làm gì.

Anh thích được cô bón cho ăn. Mỗi khi cô xúc cho anh một thìa cơm, chắc mẩm sau khi anh đã nhai được một lúc rồi mới lại bón tiếp một thìa nữa, lúc đó cũng là lúc anh vừa nuốt miếng cơm kia xuống, không nhanh không chậm dù chỉ một giây. Anh cũng thích Ẩn Trúc lau người cho anh, trên thực tế thì vẫn luôn là cô lau người cho anh. Cô sẽ dùng một chiếc khăn mặt rất ấm, khéo léo mà nhẹ nhàng lau lướt qua miệng các vết thương của anh, lần nào cũng khiến anh dễ chịu vô cùng. Nhưng Ng


pacman, rainbows, and roller s