hiên Thiên, ngươi nghe hoàng tổ mẫu nói, Tấn
nhi nó không phải dạng người như vậy đâu.”
“Không phải như vậy? Hoàng tổ mẫu người đừng dọa
con a.” Nghe Thái Hoàng Thái Hậu nói như vậy, Tiểu Thiên cắn bốn đầu ngón tay,
vẻ mặt hoảng sợ nhìn Thái Hoàng Thái Hậu, ” Hôn quân kia như vậy đã đủ dọa
người , nếu hắn còn không phải như vẻ bề ngoài, nhất định phẳi là kẻ lòng dạ vô
cùng hiểm độc, hắn chắc chắn sẽ không tha cho con. Không được, con phải chạy
thoát thân !” Nói xong, liền vội vàng đi ra ngoài.
“Thiên Thiên, nha đầu nhà ngươi nghe Hoàng tổ
mẫu nói xong có được không a?” Thái Hoàng Thái Hậu một phen giữ nàng lại.
“À ~~~ Người nói đi ạ!” Tuy rằng trong lòng
không tình nguyện, Tiểu Thiên vẫn thành thật gật đầu lắng nghe.
Không được, nàng nhất định phải chạy khỏi cung
càng sớm càng tốt, tuy rằng khối huyết ngọc này là bảo mệnh phù, nhưng cũng
không thể khinh thường cẩu hoàng đế kia, ba mươi sáu kế, tẩu vi thượng sách
(chuồn là thượng sách). Tốt hơn hết là nhanh chân một chút cuốn gói về nhà.
Tiểu Thiên nghĩ như vậy , ở trong lòng âm thầm
hạ quyết định.
Chỉ nghe Thái Hoàng Thái Hậu tiếp tục nói: ” Khi
phụ hoàng của Tấn nhi qua đời, Tấn nhi hắn mới mười tuổi, hắn. . . . . . Phụ
hoàng hắn đã tự sát trước mặt hắn.” Thái Hoàng Thái Hậu nói đến đây, mi mắt khẽ
hạ xuống.
“Cái. . . . . . Cái gì?” Tiểu Thiên bị những lời
này của Thái Hoàng Thái Hậu làm cho sửng sốt, tiên hoàng này cũng thật là biến
thái a, tự sát thì cứ tự mình mà tự sát, sao phải trước mặt một tiểu hài tử mới
mười tuổi mà tự sát a.
Ai, quên đi, quên đi, dù sao tiên hoàng cũng đẫ
quy tiên rồi, vẫn là nên dành sự kính trọng cho người đã khuất.
Thì ra hôn quân trở nên khủng bó như vậy, là bởi
vì bóng ma của quá khứ a.
Nhưng mà sao có thể nói thôi là thôi, dù cho hôn
quân có bị ám ảnh bởi chuyện quá khứ, hắn cũng không nên đem nàng kéo xuống
nước a, chỉ cần nghĩ đến những chuyện hắn làm, trong lòng nàng liền không cảm
thấy bất kì dày vò gì.
Chỉ nghe Thái Hoàng Thái Hậu tiếp tục nói: “Mẫu
hậu của Tấn nhi, mẫu hậu của hắn, nàng ta. . . . . .” Thái Hoàng Thái Hậu không
biết nên mở miệng như thế nào.
“Mẫu hậu?” Thái dương Tiểu Thiên hiện lên vài
tia hắc tuyến. Sẽ không bất hạnh như vậy chứ, phụ hoàng làm trò tự sát trước
mặt hắn, mẫu hậu cũng làm trò tự sát trước mặt hắn? Nếu thực sự là như vậy, tâm
lí của tên Hoàng Phủ Tấn hôn quân này trở thành vặn vẹo như vậy cũng có thể
thông cảm a. Lại nói tiếp, vẫn là do bóng ma của quá khứ ám ảnh.
“Mẫu hậu của Tấn nhi tên Nguyệt Khê, năm Tấn nhi
mười tuổi, Nguyệt Khê đem lòng yêu thương quốc vương của Minh Nguyệt quốc đến
cầu thân, cũng. . . . . . Sau khi mọi chuyện đã đi qua xa, phụ hoàng của Tấn
nhi mới biết, vốn định giết bọn họ, nhưng thằng bé này lại yêu Nguyệt Khê quá
sâu, không hạ thủ được, để cho bọn họ ra đi, mấy tháng sau, phụ hoàng hắn vẫn
là không thể chịu đựng được nỗi thống khổ Nguyệt Khê ra đi, cuối cùng qua
thương tâm mà tự sát, năm đó Tấn nhi hắn mới mười tuổi đã bắt đầu lên nắm trọng
trách cai quản quốc gia, đại sự, khi đó hắn chính thức trở thành một thiếu niên
hoàng đế, từ đó tính cách của hắn cũng vì vậy mà trở nên thô bạo như ngày hôm
nay.” Nói đến chuyện này, Thái Hoàng Thái Hậu liếc mắt nhìn Tiểu Thiên một cái.
“Nga. . . . . .” Không hiểu sao, nghe đến đó,
trong lòng Tiểu Thiên đột nhiên cảm thấy khó chịu, nhớ tới ánh mắt đau đớn của
Hoàng Phủ Tấn ở lãnh cung, khó trách khi đó nhìn đến trong lòng nàng đã có một
cảm giác lo lắng khó tả, thì ra là vì quá khứ bi thương như vậy.
Mười tuổi a, năm ấy mười tuổi đã phải gánh trên
vai trọng trách lớn như vậy a, một tiểu hài tử bình thường trong dân gian còn
phải cần cha mẹ chăm sóc, lo lắng, mà hắn, phụ thân ở trước mặt hắn tự sát, mẫu
thân lại cùng nam nhân khác bỏ đi, bên cạnh hắn duy nhất chỉ có Hoàng tổ mẫu,
khó trách khi Hoàng tổ mẫu bệnh nặng, trong mắt hắn xuất hiện sự sợ hãi vốn
không nên xuất hiện ở hắn, bởi vì ở trong mắt hắn, Hoàng tổ mẫu là người thân
duy nhất.
Tiểu Thiên đột nhiên cảm thấy đồng cảm với cuộc
đời của Hoàng Phủ Tấn.
“Thiên Thiên, ngươi có thể thông cảm cho Tấn nhi
được hay không?”
“Sao?” Phục hồi lại tinh thần, Tiểu Thiên gật
đầu, “Hoàng tổ mẫu, Thiên Thiên đã biết, Thiên Thiên cam đoan, về sau Hoàng
Thượng không đến làm phiền ta, ta nhất định sẽ không làm hắn tức giận .”
“Ừm, Thiên Thiên thực ngoan!” Thái Hoàng Thái
Hậu yêu thương vỗ về khuôn mặt Tiểu Thiên, trong mắt mang theo một tia vui
mừng. Ai ~~~ Thật hy vọng Thiên Thiên nha đầu này có thể thay đổi Tấn nhi.
“Hoàng tổ mẫu, người cũng nên nghỉ ngơi đi,
Thiên Thiên đi trước .”
“Ừm, Vũ Phượng Cung Ai Gia đã cho người sửa lại
rồi, hôm nay con có thể đến đó ở.”
“Vũ. . . . . . Vũ Phượng Cung?” Lão thái thái
không phải nghĩ muốn nàng ở lại trong cung chứ?
Sao có thể như vậy được chứ! ! ! Hiện tại nàng
đã biết hôn quân kia là vì mẫu thân hồng hạnh xuất tường kích thích mới biến
thành như vậy, huống chi chủ nhân trước đây của khối thân thể này đã cắm sừng
trên đầu của hắn,càng nhìn nàng hắn lại càng
