àng còn có thể nuốt được sao?
Nhìn tên hôn quân này, nàng một chút muốn ăn cũng
không có.
Nhìn Tiểu Thiên bộ dạng như rất không muốn lưu hắn
lại, trong lòng Hoàng Phủ Tấn không khỏi nổi giận.
Nữ nhân này đáng chết, cho dù không thích hắn
nàng cũng không cần bày ra vẻ mặt không muốn lưu lại hắn rõ ràng như thế chứ.
Khóe miệng lạnh lùng, hắn nhìn về phía Vũ Lạc Thủy
đáp: “Không, trẫm sẽ ở lại chỗ này dùng bữa!”
“Ngươi ở nơi này ăn cái gì? Nơi này không có nhiều cơm
cho ngươi ăn đâu!” Lời của Tiểu Thiên bật thốt lên, tên này không biết xấu
hổ lưu manh hôn quân, hắn làm như Vũ Phượng Cung giống như nhà hắn vậy,
muốn ở chỗ này ăn thì ở chỗ này ăn. Nàng là chủ nhân nơi này còn chưa đồng ý
nha.
Không. . . . . . nhưng, dường như. . . . . . Vũ Phượng
Cung này thật sự là nhà của hắn.
Ánh mắt Tiểu Thiên lóe lên chớp chớp cặp mắt, nhìn Vũ
Phượng Cung này cảm khái nói.
“Vậy ngươi ăn ít lại một chút!” Hoàng Phủ Tấn tức giận
trợn mắt nhìn nàng, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nàng.
“Ngươi ngồi ở đây làm gì?” Tiểu Thiên trừng mắt liếc
hắn, chưa từng thấy qua hoàng đế nào vô lại như vậy, cũng không muốn mời hắn
tới ăn, hắn ngược lại ngồi được bình thản như vậy.
Vốn tưởng rằng Hoàng Phủ Tấn sẽ đen mặt lại nhìn chằm
chằm nàng, sau đó toát ra một câu “Đây là Hoàng cung của trẫm, trẫm ngồi ở chỗ
nầy còn cần nguyên nhân sao?” …, cũng không hề nghĩ đến, Hoàng Phủ Tấn chẳng
qua là khẽ nhếch khóe miệng lên, trong mắt mang theo một nụ cười làm cho da đầu
Tiểu Thiên tê dại, cảm thấy hôn quân hôm nay đến đây để trêu chọc nàng.
“Trẫm ngồi ở chỗ này, đương nhiên là bồi Hoàng hậu
nương nương ăn cơm.” Vừa dứt lời, tay của hắn liền vòng qua eo nhỏ nhắn của
Tiểu Thiên, đem nàng đặt lên trên ghế, nhìn Tiểu Thiên khẽ nâng khóe miệng lên,
“Hoàng hậu nương nương, ngoan ngoãno dùng bữa trưa của ngài!”
“Ngươi. . . . . .”
Tên vô lại này, tên lưu manh này, tên hôn quân này,
tên cẩu hoàng đế này! ! !
Tiểu Thiên nhìn chằm chằm Hoàng Phủ Tấn, ở trong lòng
đem tất cả những ý nghĩ nguyền rủa xấu xa nhất đổ lên đầu của Hoàng Phủ Tấn.
Ngoài miệng, miễn cưỡng cố nặn ra vẻ tươi cười, “Hi hi
~~ Cám ơn hoàng thượng đã nâng đỡ như thế, người có địa vị cao nhất lại đầu
hàng nhân nhượng trước người có địa vị thấp bồi nô tì dùng bữa, nô tì thật sự
không dám nhận, hoàng thượng ngài ăn nhiều một chút, hi hi ~~~ Hi hi ~~~”
“Hoàng hậu cũng ăn đi.”
Trên mặt của hai người luôn mang theo nụ cười, ai có
thể cũng nhìn ra được mùi thuốc súng trong mắt hai người, đậm đặc và lúc nào
cũng sẽ xảy ra huyết án.
“Hoàng thượng, hoàng hậu, xin dùng bữa đi.” Nhìn thấy
mùi thuốc súng trong mắt hai người, Vũ Lạc Thủy liên tục không
ngừng chen vào, nếu để hai người cứ tiếp tục như vậy, lát nữa sẽ lật bàn
mất.
“Ừ, Lạc Thủy, ngươi cũng ăn đi.” Tiểu Thiên đưa tay
kéo qua Vũ Lạc Thủy, ngồi vào của mình bên cạnh.
“Vâng.”
Bữa cơm này, ba người cũng đều có tâm sự , Tiểu
Thiên phát hiện, mình đời này ăn cơm cũng không từng trải qua thống khổ như hôm
nay.
Vì yếu thế ở trước mặt hoàng đế, nàng chỉ có thể gắp món ăn trước mắt, chứ
không dám lên tiếng gọi Vũ Lạc Thủy giúp nàng gắp món ăn xa hơn một chút đứng
lên, vừa nặng lòng không yên.
Đáng chết này hôn quân, hắn tại sao còn chưa đi,
ăn cơm lại ăn chậm như vậy.
Tiểu Thiên khó chịu ở trong lòng tăng thêm mấy
câu.
Nhìn miếng đùi gà ở đằng xa kia làm cho nàng chảy
nước, ánh mắt Tiểu Thiên tràn đầy khát vọng.
Hu ~~~ Nguyệt nhi hôm nay làm sao vậy, sao lại đem đùi gà để xa như thế.
Trước mắt đều là những món ăn mà nàng không thích.
Ánh sáng lấp lánh trong đôi mắt đó của Tiểu Thiên là
Hoàng Phủ Tấn cũng chú ý tới, thấy nàng nhìn chằm chằm dĩa đùi gà đằng kia mà
nhăn nhó mặt mày, khóe miệng Hoàng Phủ Tấn khẽ nhếch thành nụ cười nhẹ.
Nhìn nàng xới chén cơm, cặp mắt nhìn chằm chằm
mấy chiếc đùi gà kia, chảy nước miếng, đoán chừng là muốn ăn, lại không đứng
nổi gắp.
Mang theo vài phần bất đắc dĩ, Hoàng Phủ Tấn lắc đầu
một cái, đưa tay gắp một cái đùi gà thả vào trong chén Tiểu Thiên.
Giọng nói mang theo vài phần cứng rắn, “Ăn đi.” Hắn
chưa từng nghĩ qua, vì sao một người có địa vị cao như hắn lại nhân nhượng
trước người có địa vị thấp như thế.
Mà động tác của hắn khiến cho Vũ Lạc Thủy ngồi bên
cạnh Tiểu Thiên phải cụp mi mắt xuống.
Hoàng thượng chưa từng tự mình gắp món ăn đối với vị
phi tử nào, cho dù phi tử hắn sủng ái nhất là Lan Phi cũng không hề có đãi
ngộ tốt như vậy.
“Cho. . . . . . Cho ta sao?” Cũng không cảm thấy có
cái gì không ổn, Tiểu Thiên đã sớm cao hứng chỉ thiếu nhảy lên ôm hôn quân một
chút.
Đùi gà, đùi gà, rốt cục đã tới tay.
Nàng gắp đùi gà lên, đang chuẩn bị cắn xuống, lại nghe
thanh âm của Hoàng Phủ Tấn mang theo vài phần châm chọc vang lên ở bên tai
nàng, “Kiếp sau nếu có đầu thai, xin tay chân dài dài một chút, tiết kiệm người
phục vụ ngươi!”
Con bà nó, hôn quân này đang cười nhạo nàng, cười nhạo tay nàng ngắn! Vậy mà
vừa rồi nàng mới vừa còn cảm kích hắn nha.
Để đũa xuống, nàng nhìn chằm chằm vào Hoàng Phủ Tấn,
“Ngươi chê tay ta ngắn?
