XtGem Forum catalog
Hãy Để Anh Ở Bên Em

Hãy Để Anh Ở Bên Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326634

Bình chọn: 9.00/10/663 lượt.

hông thể mang đi đổi được nữa. Cô hi vọng biết bao có thể đổi tim cho anh, cô sẽ tặng trái tim mình cho anh, để anh được sống tiếp. Và rồi từ đó, cô sẽ mãi mãi sống trong trái tim anh, hai người sẽ mãi mãi không bao giờ chia lìa. Ngày hôm sau, Giang Nguyên đã tỉnh lại, Tô Tần đã đặc biệt sắp xếp cho Giang Nguyên một phòng bệnh riêng biệt. Vân Vy vội vàng vào thăm Giang Nguyên. Trước khi bước vào cửa, cô phải điều chỉnh tâm lí cho ổn định rồi mói đẩy cửa bước vào, đến bên giường bệnh của anh, lần lượt nói cho anh biết những thứ mà bạn bè của Giang Nguyên nhờ cô mang vào cho anh. Mãi một lúc lâu sau Vân Vy mới dám nhìn thẳng vào mắt Giang Nguyên. Giang Nguyên ngắm nhìn cô hồi lâu, bàn tay yếu ớt giơ lên chạm vào mặt cô, miệng khẽ mỉm cười: - Sao em gầy thế này? Xấu quá! Vân Vy sụt sịt mũi: - Thật vô lí! Người duy nhất trên đời này không được phép chê em xấu là anh đấy! Anh mắt cong lên. Mấy hôm sau, tinh thần của Giang Nguyên đã khá hơn nhiều, cuối cùng anh cũng đã ăn được những món ăn mềm. Vân Vy liền làm rất nhiều đồ ăn đem đến bệnh viện cho anh. Trước đó cô đã hỏi thăm ý kiến của bác sĩ, thế nên những món cô làm đều là những món mà Giang Nguyên có thể ăn đuợc sau khi phẫu thuật. Mặc dù các loại thực phẩm anh ăn được không nhiều nhưng cô đã cố gắng để làm thành nhiều món ăn khác nhau. Cuối cùng cô xách một lô một lốc đồ ăn đến chất đầy trong cái tủ đầu giườmg của anh. - Mấy ngày nữa anh phải làm phẫu thuật rồi! Bàn tay cô khẽ run lên, suýt chút nữa thì đánh rơi cái bát. - Bác sĩ nói rằng tỉ lệ thành công của ca phẫu thuật này không cao. Chỉ có điều vẫn chưa tìm được quả tim thích hợp, không biết có kịp không nữa? Vân Vy cố nén nước mắt, nở nụ cười gượng gạo: - Chắc chắn là kịp mà, anh đừng quên Tô Tần là ai, cho dù chỉ có một quả tim thích hợp thì anh ấy cũng sẽ tìm giúp chúng ta. Chuyện này anh cứ yên tâm, chỉ cần bồi dưỡng cho khỏe là được! Cô lấy thìa bón từng thìa cháo vào miệng Giang Nguyên: - Ngon không anh? Giang Nguyên mỉm cười: - Ngon lắm! Cô bón thìa nào anh ăn hết thìa nấy. Vân Vy sợ anh không ăn nhiều sẽ không đủ dinh dưỡng, thế nên bảo anh ăn hết cái này đến cái kia. Mãi cho đến khi cô y tá bước vào, nhìn thấy vậy liền giật mình - Cô cho bệnh nhân ăn ngần này đồ ăn à? Lúc này cô mới phát hiện ra những thứ mình mang đến gần như hết nhẵn. - Bệnh nhân không được phép ăn nhiều đồ ăn như vậy sao cô có thể một lúc nhét cho anh ấy ăn hết ngần đó thức ăn cơ chứ? Giang Nguyên vội nói đỡ: - Là tôi muốn ăn đấy chứ! Ai ngờ cô y tá không bị mắc lừa, liền nhíu mày quát: - Anh muốn ăn cũng không được, ăn nhiều lại đầy bụng, khó tiêu hóa, bác sĩ không dặn anh à? Hai người im lặng ngồi yên nghe giáo huấn, ngoan ngoãn như hai đứa trẻ vừa phạm lỗi. Cô y tá nói một thôi một hồi mới chịu đi ra. Vân Vy đỏ bừng mặt: - Anh chẳng chịu nhắc em gì cả, vốn dĩ em chỉ định xem anh thích ăn cái gì thì cho anh ăn cái nấy, ai ngờ... Giang Nguyên mỉm cười: - Không phải lỗi tại em, anh chỉ nghĩ những món này đều do em làm, không đành lòng bỏ không ăn! Sống mũi cô lại thấy cay cay, nước mắt suýt chút nữa thì trào ra. Cô vội vàng sờ vào bụng anh: - Thế dạ dày có khó chịu không? Hồi nhỏ lúc em ăn nhiều, mẹ thường lấy tay xoa xoa bụng cho em, vừa xoa vừa bảo làm vậy cho dễ tiêu hó Tay cô xoa xoa một hồi mới phát hiện Giang Nguyên đang nhướn mày cười cô, ánh mắt anh sáng rực như hai ngọn đuốc thiêu đốt con người cô. Bỗng chốc mặt Vân Vy đỏ bừng lên. Lúc đó cô đã không nghĩ ngợi gì mà lật chăn ra, sờvào bụng anh, dưới lòng bàn tay là làn da ấm áp. Mặc dù ăn rất nhiều nhưng bụng anh vẫn phẳng lì, thân người mặc dù đã gầy nhiều nhưng vẫn rất rắn chắc. Cô vừa nghĩ vừa di chuyển hai tay. Chẳng biết từ lúc nào tay đã dịch xuống phần dưới thắt lưng của anh. Chẳng biết tay đã chạm phái "thứ" gì đó nóng ấm, đột nhiên Vân Vy bừng tỉnh, giật nảy mình như bị ong chích, vội vàng rụt tay lại. Giang Nguyên bật cười trêu Vân Vy, mặt Vân Vy đỏ lựng lên, xấu hổ chỉ muốn chui ngay xuống đất! Thế mà Giang Nguyên còn cố ý muôn trêu chọc cô: - Không sờ nữa à? Cô nghiến chặt răng, mạnh miệng đáp: - Không sờ nữa! Anh vẫn cười như nắc nẻ: - Thế thì đừng có hối hận nhé! Sau này có muốn chưa chắc đã được sờ đâu! Bình thường đây chỉ là một câu nói chọc cười cô thôi, nhưng giờ nói ra những điều này khiến cho cô không kìm được nước mắt. Y tá mang nước nóng vào phòng, Vân Vy vội vàng ngoảnh mặt đi chỗ khác, len lén lau nước mắt, không muốn để người khác nhìn thấy. Đợi cô y tá ra ngoài, Giang Nguyên liền dúi cho cô tờ giấy ăn: - Sao lại khóc rồi? Lắm nước mũi quá đi mất! Cô giơ tay đấm cho anh một cái: - Đều tại anh, cố ý chọc em khóc còn dám nói! Chỉ cần một ngày không nhìn thấy em khóc thì anh không chịu được à? Anh mỉm cười, đợi cô không khóc nữa mới nói tiếp: - Lúc em đến sân bay đón anh, anh tưởng rằng em thật sự yêu anh rồi. Tối hôm nằm chung giường, về sau em ngủ, nằm mơ cứ gọi tên Giang Nhan mãi, vừa gọi vừa khóc, lúc ấy anh mới biết trái tim em chỉ có Giang Nhan, cũng giống như lúc đó em đốt cháy bức ảnh chụp Tần Lĩnh rồi lại chạy khắp nơi tìm kiếm...Chuyệ