Polly po-cket
Hãy Để Anh Ở Bên Em

Hãy Để Anh Ở Bên Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327244

Bình chọn: 9.5.00/10/724 lượt.

n này cứ ám ảnh mãi trong tim anh, về sau có cơhội, anh lại lên đỉnh Tần Lĩnh để chụp ảnh, mặc dù bức ảnh ấy không mấy khác biệt nhưng anh biết cái mà em muốn vẫn chính là bức ảnh Giang Nhan đã tặng. Vân Vy định nói gì đó nhưng chưa kịp mở miệng Giang Nguyên đã nói tiếp: - Trong đời anh có hai nguyện vọng. Thứ nhất là sống thật lâu, thứ hai là hi vọng em sẽ yêu anh. Anh nghĩ nếu cả hai nguyện vọng này không thể cùng lúc trở thành hiện thực thì đối với anh đều là một bi kịch! Cũng may là cả hai cùng không thành hiện thực, thế cũng coi như là một kết cục không tồi. Nước mắt Vân Vy vừa lau khô giờ lại trào ra. Giang Nguyên cười nói: - Anh đã bảo em lắm nước mũi mà lại! Vân Vy há miệng định phản bác lại nhưng cổ họng nghẹn đặc, toàn thân không ngừng run rẩy, hồi lâu sau mới cố nặn ra được một câu: - Anh lừa em, anh nói có thế nào cũng không từ bỏ, chẳng nh đã nói những gi anh cố gắng đều sẽ thành công, giờ sao tự nhiên anh lại nói như vậy? Những ngón tay anh liên tục lau nước mắt cho cô. - Vân Vy, không giấu gì em, bác sĩ cảm thấy phẫu thuật ghép tim không cần thiết phải làm nữa, nếu như không phải vì anh và Tô Tần cứ kiên quyết đòi làm thì sẽ không có cuộc phẫu thuật này đâu. Nhưng bọn anh đều biết cơ hội thành công gần như là con số không. Anh không muốn nằm lên bàn phẫu thuật, nhưng anh muốn thử lại lần nữa. Vân Vy, nếu như phẫu thuật thành công, anh sẽ lại theo đuổi em. Đến lúc ấy em hãy cân nhắc xem có nên yêu anh hay không, như thếcó được không? 1 Vân Vy cố gắng nặn ra một nụ cười: 1 - Được ạ! - Người ta thường nói những người mong thời gian quay ngược trở lại đều là trẻ con, thế nhưng hiện giờ, anh rất mong tất cả có thể quay trở lại, như vậy anh sẽ nghĩ đủ mọi cách để làm mọi việc cho tốt hơn. Chỉ cần em có thể hạnh phúc, thế là anh đã mãn nguyện lắm rồi. Vì thế, Vân Vy à, hãy nhận lời anh, nhất định em phải sống hạnh phúc nhé! Mặc dù rất muốn làm anh vui vẻ nhưng Vân Vy không sao nhận lời anh được. Giang Nguyên mỉm cười nhìn cô: - Em không đồng ý thì anh chẳng thể nào yên tâm lên bàn phẫu thuật được. Chỉ khi em đồng ý, anh mới có dũng khí chiến đấu tiếp. Đến giờ anh mới biết, anh không hề tốt như mình đã tưởng tượng, anh chỉ có chút niềm tin ấy thôi, em hãy để cho anh yên tâm có được không? Vân Vy cuổi cùng đành phải gật đầu: - Vâng ạ! Anh mỉm cười, nụ cười đẹp hơn bao giờ hết. Mặc dù khuôn mặt anh rất tiều tụy nhưng vẫn rất khôi ngô. Buổi chiều, Giang Nguyên nói có một số chuyện phải bàn giao, thế nên anh đã gọi rất nhiều người vào trong phòng bệnh của mình để nói chuyện. Vân Vy đứng ở bên ngoài chờ đợi. Cái ghế bên ngoài rất lạnh, ngồi chưa được bao lâu đã thấy có người đẩy cái xe lăn vốn chuẩn bị cho Giang Nguyên ra ngoài. Trên xecó kê một tấm đệm dày, người đó nói vói cô: - Giang Nguyên bảo một lát nữa là xong thôi! Vân Vy gật đầu rồi ngồi vào xe. So với ngồi trên ghế đá thì ngồi trên xe lăn dễ chịu và ấm áp hơn nhiều. Tấm đệm rất ấm áp, Vân Vy cúi nhìn mới phát hiện ra đó chính là cái chăn ban nãy Giang Nguyên đắp trên người. Giang Nguyên có thể không thể tưởng tượng ra được nếu như anh không còn trên đời thì cô sẽ trở nên thế nào? Chính bản thân Vân Vy cũng không thể tưởng tượng ra và cũng chẳng dám tưởng tượng. Cũng giống như việc cô không dám nói với anh, cái đêm mà hai người nằm ôm nhau ở trên giường đó, cô thực sự đã nằm mơ thấy Giang Nhan. Cô mơ thấy cảnh tượng buổi lễ thành hôn của cô, cô mặc một chiếc váy cưới rất đẹp, vui vẻ đón nhận lời chúc phúc của mọi người xung quanh. Thế nhưng đột nhiên cô lại nhìn thấy Giang Nhan trong đám đông. Cô rẽ đám đông đi tìm anh, ai ngờ anh vừa nhìn thấy cô đã liên tục lùi lại phía sau. Cô cứ vội vàng đuổi theo nhưng anh càng đi càng tuyệt vọng, trong lòng cô vô cùng khó chịu. Bởi vì cô biết Giang Nhan chắc chắn rất thất vọng về cô. Anh ấy không muốn cô yêu Giang Nguyên, thế nhưng cuối cùng cô lại yêu thật, vì vậy nên cô và Giang Nguyên không nhận được lời chúc phúc từ anh. Cô lo lắng gọi, là bởi vì cô muốn van xin anh tha thứ.Cô lớn tiếng gọi tên anh, hi vọng anh sẽ tha thứ cho mình. Cô không thể kể cho Giang Nguyên nghe chuyện này, cô sợ anh sẽ vì vậy mà cảm thấy khó chịu. Những người trong phòng lần lượt đi ra, Vân Vy liền trú lại phòng. Giang Nguyên đang nằm trên giường, vẻ mặt mệt mỏi thấy rõ. Một người đàn ông liển đưa cho cô một xấp tài liệu có liên quan đến pháp luật. Giang Nguyên mỉm cười nói: - Anh có việc cần nhờ em giúp đỡ. Anh đã mở một công ty nhỏ, mới thành lập không bao lâu, vẫn còn rấtrối rắm. Em tiếp quản công ty giúp anh có được không? Anh còn có mấy phần mềm đã làm xong nhưng chưa bán ra, em có thể giúp anh tìm đối tác được không? Anh mắt anh lấp lánh khiến cho trái tim cô đau đớn. Tất cả những gì anh có đều nằm trên đống tài liệu này, giờ anh giao hết cho cô: - Em không muốn! - Cô đưa tay ra kéo anh, bàn tay anh lạnh toát. Bàn tay kia của cô vươn ra chạm vào đuôi mắt anh. Lúc anh cười, ở khóe mắt thường có một nếp nhăn nhỏ xíu, giống như một cái chồi non vào mùa xuân, một nhánh cây xinh đẹp: - Em là một kẻ tham lam, em không chỉ cần qu