cho nên
vẫn chưa uống nước, cho đến vừa rồi thấy ly nước đá, mới nhớ tới mình đã khát nước.
Một hơi uống hơn phân nửa ly, mới tiêu mất một chút khí nóng mùa hè.
Ngồi đối diện bàn ăn, Viên Hi Hành khẽ mỉm cười, "Có muốn thêm nước không?"
"Không cần, nếu uống thêm nữa thì một chút sẽ ăn không ngon." Ương Nại để ly
nước xuống, "Em không quấy rầy công việc của anh chứ?"
"Không có."
"Vậy thì tốt." Ương Nại lộ ra an tâm vẻ mặt, " Mặt trời thật lợi hại, em cảm giác mình như đang đi trên khối sắt, rõ ràng ở nơi mát mẻ, vẫn cảm thấy có khói từ trên đầu bốc ra, thật đáng sợ."
"Phỏng vấn công ty thương mại thuận lợi sao?"
"Không phải rất thuận lợi."
"Vấn đề ở chỗ nào?"
"Người phỏng vấn hỏi bằng tiếng Anh, nhưng Anh văn của em không tốt, nhiều câu chỉ nghe được 1 chữ, cho nên em nghĩ, có lẽ là ông nói gà bà nói vịt
thôi. . . . . ." À, đợi chút, Viên Hi Hành mới vừa hỏi cô cái gì?
Phỏng vấn công ty thương mại?
Cô ở trạm xe điện ngầm gọi cho anh chỉ nói "Em vừa đi phỏng vấn", mà không phải nói "Em vừa đi phỏng vấn công ty thương mại", anh làm sao biết?
"Anh. . . . . ."
Viên Hi Hành khẽ mỉm cười, "Anh thế nào?"
Đáng ghét, biết rõ ràng cô kinh ngạc cái gì, còn giả bộ ngu ngơ.
Đôi tay Ương Nại đỡ ở mép bàn, thân thể nghiêng về phía trước, "Làm sao anh biết em phỏng vấn ở đâu?"
"Ương Tê nói cho anh biết."
"Anh hỏi Ương Tê?"
Viên Hi Hành chỉ là cười cười, ngược lại không có phản bác cách nói của cô.
"Tại sao anh lại hỏi Ương Tê chuyện như vậy?"
"Em ăn nhầm thuốc nổ à?"
"Anh không hiểu sao." Ương Nại cầm ly nước lên, ừng ực ừng ực đem nửa ly
nước còn lại uống hết, "Trường trường học Ương Tê vốn đang thiếu một
người, chủ nhiệm cũng đồng ý để cho em đi làm, nhưng không ngờ quản lý
lại cứng rắn không chấp nhận, nói tất cả phải theo quy cũ, bởi vì em
không có kinh nghiệm, dĩ nhiên cũng không hiểu rõ, Ương Tê đang nổi
nóng, anh còn hỏi chị ấy chuyện công việc của em."
Viên Hi Hành nhướng mi, "Ương Tê vì chuyện của em mà tâm trạng không tốt?"
"Đúng rồi."
"Rất tức giận?"
"Giận đến không tưởng tượng được. Em nghe nói ngày đó chị cùng tên quản lý
gây gổ trong điện thoại, làm em sợ muốn chết, Ương Tê phát hỏa rất lớn,
cái người đần độn, ngu ngốc, ngu ngốc, ngu ngốc. . . . . ."
Nói
một hơi vài chục lần ngu ngốc, cho đến lúc người phục vụ mang mỳ Ý đặt
lên bàn, thức ăn ngon bốc hơi nóng cuối cùng làm cô tạm thời im lặng .
Sợi mỳ vàng óng, xem ra ăn thật ngon.
"Ương Nại."
"Hả?"
"Có muốn tới Văn phòng làm không?"
Đang khuấy vắt mì, Ương Nại dừng chuyển động nĩa, sau hai giây, ngẩng đầu
lên nhìn anh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện một mảnh hoài nghi "Anh vừa
nói cái gì?"
"Anh nói…. " hắn cố ý thả chậm ngữ điệu, "Có muốn
tới làm ở văn phòng anh không? Anh có một trợ lý muốn kết hôn, anh muốn
mời người tới thay thế công tác của cô ấy."
Trợ lý? Nghe không
tệ, mặc đồ công sở, ở phòng điều hòa, đánh một chút chữ, tra xét số
liệu, thu phát truyền đơn, hơn nữa còn có thể quá giang xe Viên Hi Hành
đi làm, nghĩ thế nào đều là một chuyện rất hoàn mỹ, nhưng là —-
Ương Nại nhắc nhở anh: "Anh biết em tốt nghiệp học viện Thánh Mary đúng không?"
"Anh biết."
"Trường học của em không có khoa pháp luật đấy."
Anh buồn cười: " Dĩ nhiên anh biết."
"Vậy anh còn dám bảo em làm trợ lý? Ngay cả luật này luật kia em cũng không
biết." Ương Nại chuyển động nĩa, đem sợi mì cuộn lên, ăn một miếng, "Chỉ là, nếu trực điện thoại hoặc thư ký em có thể đảm nhiệm, em biết nói
chuyện, hơn nữa pha cà phê cũng không khó uống."
"Anh không cần
trực điện thoại, cũng không cần thư ký, anh chỉ cần một trợ lý, sẽ không sao đâu, anh có thể dạy em, từ từ học, luôn luôn có thể học được."
Ương Nại dừng nĩa lần thứ hai, không thể nào, vì một nụ cười của Ương Tê mà hy sinh như vậy?
Mặc dù cô chưa từng trải xã hội, nhưng cũng biết cố dùng một người vừa
không có kinh nghiệm vừa không có bằng cấp liên quan, đối với cấp trên
mà nói là chuyện rất khó khăn.
Nhìn thanh mai trúc mã, cô nên
khuyên anh suy nghĩ thật kỹ, không nên nhất thời xúc động mà đưa ra
quyết định, chỉ là. . . . . . Chỉ là trong lòng cô vẫn có một bí mật nho nhỏ.
Bí mật mười hai tuổi của Thẩm Ương Nại.
Ngày đó cô thích hoàng tử nhỏ đã thay cô gạt chân Mao Mao, cho dù hoàng tử nhỏ không thích cô.
Chỉ cần có thể cùng anh ở chung một chỗ, cô đã cảm thấy thật cao hứng, "bạn bè" cũng tốt, "hàng xóm" cũng tốt, thậm chí chỉ là " em gái Ương Tê "
cũng tốt.
Cô biết Ương Tê chỉ coi Viên Hi Hành là bạn bè bình
thường, nếu như chị ấy đã đi làm ở văn phòng, bọn họ có thể ngày ngày
gặp mặt, nếu cô thoáng thay đổi mình một chút, nói không chừng, nói
không chừng. . . . . .
"Ương Nại." thanh âm Viên Hi Hành ở bên tai, "Em cứ khuấy như vậy, mỳ sẽ nát hết."
"À?"
"Ăn trước đi, chuyện anh nói, em suy tính một chút, mấy ngày nữa trả lời anh."
Văn phòng luật sư Thanh Thiên chân chính có bốn luật sư, Chủ nhật cố định mỗi tháng sẽ tới quầy rượu tụ họp một chút.
Vừa mới bắt đầu, bọn họ còn đề cử quán, tuần này do Viên Hi Hành dẫn đường, cuối tuần do Giang Lê Văn phụ trách, t