Polaroid
Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326620

Bình chọn: 7.5.00/10/662 lượt.

iên quyết, nước mắt của ta lại tràn mi.

“Nhưng còn Tổ huấn…” Đinh Phu nhân vẫn không yên lòng. “Xuỵt!” Thượng Quan Bùi dùng ngón trỏ nhẹ nhàng chặn trên đôi môi Đinh Phu nhân: “Ta nói rồi,

nhất định sẽ có cách, cho dù khó khăn như thế nào, nàng cứ an tâm”. Ta

lặng lẽ rời khỏi đại điện, yên lặng tựa như chưa từng tiến vào bên

trong. Bên ngoài, ánh mặt trời xán lạn, chiếu lên thân người ấm áp,

nhưng lại không hiểu vì sao, trong lòng ta lại mơ hồ cảm thấy giá lạnh.

“Lý Thống lĩnh, không cần nói với Hoàng thượng bổn cung đã tới”. Ta tin

tưởng hắn sẽ làm theo ý ta. Phiền phức không tất yếu, đừng nên trêu vào

thì hơn, Lý Thống lĩnh là một người thông minh.

Dùng qua bữa tối, ta cho toàn bộ cung nữ lui ra, một mình ở trong tiểu thư

phòng điện Chiêu Dương. Bên tai liên tục tua đi tua lại cuộc đối thoại

nghe được buổi chiều, thì ra giữa chúng ta cuối cùng vẫn không thể nào

có chuyển biến tốt. Đang lúc xuất thần, Hứa cô cô ở bên ngoài nhỏ giọng

thông báo một tiếng: “Nương nương, tam công tử đang chờ ở ngoài điện đợi yết kiến”.

Tam ca? Không phải huynh ấy đi phương Bắc điều tra án rồi sao? Tại sao lại

trở về? “Cho người vào đi” trong lòng ta căng thẳng, mí mắt bỗng giật

giật.

Hơn ba tháng không gặp, tam ca rõ ràng gầy đi không ít. Trên gương mặt râu

xanh rậm rạp và đôi gò má xương xương nhô ra đều nói rõ về một cuộc hành trình mệt nhọc. Nhưng tam ca vẫn di truyền tướng mạo tốt xưa nay của Tư Đồ gia, cho dù phong trần mệt mỏi, vẫn khó nén được anh khí bức người.

“Tam ca, tay của ca sao vậy?”. Ta chợt kinh hãi phát hiện ra tay trái của

huynh ấy đang băng bó. Tam ca không vội đáp lời, chỉ cẩn thận kiểm tra

trong ngoài thư phòng, đủ mọi ngóc ngách, mãi tới tận khi vững tin là

không có ai nghe trộm, mới ngồi xuống bên cạnh ta, nhỏ giọng trả lời:

“Trên đường về, ta bị ngã từ trên lưng Hắc Tử”. Hắc Tử là bảo mã Tây Vực tam ca của ta đã cưỡi năm năm, vẫn luôn nghe lời thuần phục. Tam ca từ

nhỏ đã giỏi cưỡi ngựa, không kém gì so với nhị ca. Sao có thể ngã từ

trên ngựa xuống? Tam ca cảnh giác nhìn xung quanh mới tiếp tục nói:

“Thời gian, lộ trình trở về của ta bảo mật rất nghiêm ngặt, ngoại trừ

tấu lên Minh Hoàng và phụ thân, những người khác hẳn là cũng không hay

biết”. Tay của ta không tự chủ nắm chặt chén trà trước mặt, chén trà

nóng bỏng trong tay vì sao vẫn không thể nào xua đi sự giá lạnh thấu

xương này? Là hắn! Hắn đã động thủ sao?

“Vụ án của cậu điều tra đến đâu rồi?” Ta vội hỏi. “Lần này vỡ đê là ở giai

đoạn cuối cùng của công trình kiến tạo đoạn đập lớn. Mà một thủ hạ của

cậu là Tổng quản trướng phòng Hoàng Đức Quyền hiện tại lại mất tung

tích, tất cả sổ sách cũng không cánh mà bay. Mà hắn là kẻ phụ trách nhập hàng của công trình giai đoạn này. Hiện tại hắn mất tích, việc này xem

ra là muốn cậu phải chịu oan”. Ngữ khí tam ca nặng nề.

“Tam ca, bất luận sống chết như thế nào, nhất định phải tìm ra Hoàng Đức

Quyền. Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”. Ta biết, hắn và những sổ sách kia là hi vọng duy nhất giúp cậu thoát tội. “Ta nhận được một

tin tức đáng tin cậy, nói là Hoàng Đức Quyền này, mẫu thân hắn trước đây là người hầu hạ ở chỗ Binh bộ Thượng thư tiền nhiệm Đinh Thiệu Phu. Là

nhũ mẫu của nguyên phối của Hoàng thượng – Đinh Phu nhân. Vì thế ta hoài nghi…”. Ta ca không nói nữa, nhưng ta hiểu rõ ý của huynh ấy, đập Bắc

Đại vỡ đê, rất có khả năng là do Thượng Quan Bùi cố ý thiết kế cạm bẫy,

vì hãm hại cậu ta. Đập lớn vỡ đê, bách tính tử thương hơn vạn người, chỉ để diệt trừ Tư Đồ gia chúng ta sao? Cái giá này cũng không thể không

nói là quá lớn. Nếu đúng như tam ca sở liệu, vậy thì Thượng Quan Bùi,

ngươi quá nhẫn tâm rồi!

“Nếu như là quan hệ thân mật như vậy, thì khả năng Hoàng Đức Quyền bị giết

người diệt khẩu là không lớn, có thể hắn vẫn còn sống”. Ta cố gắng suy

nghĩ theo hướng tích cực. “Đã trễ rồi”. Tam ca trầm giọng: “Vì bảo toàn

Hạ gia và Tư Đồ gia, cậu sáng nay đã…” Tam ca nghẹn ngào, không nói nên

lời. “Đã làm sao?” Ta vội hỏi, nước mắt cũng đã lăn xuống, kỳ thực ta đã biết đáp án. “Phụ thân tối hôm qua dùng bồ câu đưa tin cho cậu, nói rõ

lợi hại. Cậu sáng nay đã treo cổ tự vẫn, cũng dâng tấu thư lên Hoàng

thượng, chấp nhận đem hết gia tài sung vào quốc khố, động viên bách tính tử thương phương Bắc. Ta nghĩ Hoàng thượng tạm thời sẽ không truy cứu

những người khác của Hạ gia”.

Cậu của ta, treo cổ tự vẫn! Đệ đệ duy nhất của mẫu thân ta, người có bộ ria mép dài mọc rất buồn cười, người ta luôn cầu cứu, người lén lút đưa ta

ra ngoài xem hoa đăng, người đặt ta trên vai cười đùa ầm ĩ, cậu của ta,

treo cổ tự vẫn rồi! “Phụ thân cũng không có biện pháp nào khác. Chỉ có

như vậy, mới có thể bảo đảm an toàn cho tất cả mọi người”. Ta thực sự

không thể nào tưởng tượng được khi cậu xem bức thư phụ thân gửi tới, là

tâm tình như thế nào, khi cậu đối mặt với lụa trắng treo trên xà nhà, là tâm tình như thế nào? Trưởng tôn của cậu hôm trước mới vừa đầy tháng.

“Còn có một việc”. Tam cả hiển nhiên đối với sự bi thương của ta cũng cảm

động lây, năm người huynh đệ tỷ m