pacman, rainbows, and roller s
Hồ Ly! Muốn Chờ Ta Bao Lâu?

Hồ Ly! Muốn Chờ Ta Bao Lâu?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211783

Bình chọn: 7.5.00/10/1178 lượt.

ểu nhị để xuống một dĩa

món ăn cuối cùng, cười thối lui ra khỏi nhã gian.

“Tất cả dòng sông đều bị chặn, thật phiền phức.” Nếm món Tứ Hỉ Hoàn Tử [10'>, Ly

Ương bĩu môi, tựa hồ cũng không hài lòng đối với mùi vị đó, “Nếu không sau đó

chúng ta đi xem một chút? Diệt yêu quái đó, ngày mai chúng ta cũng có thể lên

đường sớm, tránh cho trì hoãn hành trình.”

Phi Mặc lắc đầu một cái, “Chúng ta đi đường bộ.”

“Tại sao?” Ly Ương có chút không hiểu, không phải là tiểu yêu sao, cần gì đổi

đường?

“Có chút phiền phức.” Mặc dù cách đoạn khoảng cách, hắn vẫn có thể cảm giác được

yêu lực cường đại không thể bỏ qua trên sông Lan.

“Làm sao ngươi biết?” Người này không phải là người, chẳng lẽ là một nhóm với

yêu quái tác quái trên sông Lan?

“Không cảm giác được sao?” Phi Mặc cười cười, nhìn ra phương hướng sông Lan

ngoài cửa sổ, “Đó là ngươi quá yếu.”

Ly Ương trầm mặc, trong lòng không có cảm giác. Mặc dù so với Phi Mặc nàng thật

sự có chút yếu, nhưng khẩu khí khinh miệt này khiến Ly Ương không nhịn được

thầm mắng ở trong lòng: ngươi mới yếu, cả nhà ngươi cũng yếu!

Phi Mặc làm như cảm giác được cái gì, quay đầu, sâu sắc nhìn nàng một cái. Ly

Ương rụt về phía sau, nháy mắt hai cái, cúi đầu dùng bữa. Cái loại ánh mắt

khiến nàng theo bản năng muốn nhận sai này, quá khứ chỉ xuất hiện ở trên người

Bạch Nhiễm, không nghĩ tới bây giờ nàng lại gặp được một Phi Mặc. Nghĩ đến Bạch

Nhiễm, ánh mắt của Ly Ương không khỏi ảm đạm.

Phi Mặc đang muốn nói gì, bên ngoài đột nhiên bộc phát ra một hồi hoan hô nhiệt

liệt. Quay đầu mới phát hiện bầu trời bao la bên ngoài có một nhóm Tu Chân giả

bay qua, gấp rút vội vã chạy tới sông Lan.

“Chúng ta cũng đi xem một chút?” Thấy bọn Tu Chân giả gào thét mà qua, hai mắt

Ly Ương tỏa sáng, gương mặt hưng phấn.

Phi Mặc giương mắt nhìn nàng một cái, đôi đũa trong tay không có ngừng nghỉ,

“Ăn cơm trước.”

Ly Ương bĩu môi, bất đắc dĩ nhìn hắn. Chờ bọn hắn cơm nước xong mới chạy tới,

bên kia cũng đã đánh xong rồi. Không có kịch hay còn có cái gì để đi sao? Cơm

lúc nào cũng có thể ăn, kịch này bỏ qua thì không còn.

Quyết định chủ ý, Ly Ương ném xuống một câu “Ngươi từ từ ăn, ta đi trước xem

một chút” liền nhảy ra ngoài từ cửa sổ.

Phi Mặc nhìn bóng lưng vội vã rời đi của nàng, không khỏi thở dài. Tính tình

này, lúc nào thì mới có thể thay đổi? Để đũa xuống, Phi Mặc kêu tiểu nhị đi

vào, phân phó hắn bưng thức ăn xuống, tiếp tục giữ lại nhã gian, cũng rời đi Du

Nhiên cư.

Đại khái là bị buồn bực đã lâu, thật vất vả mới tìm được thứ náo nhiệt có thể

xem nên Ly Ương rất hưng phấn, động lực mười phần, tốc độ nhanh đến ngay cả

chính nàng cũng có chút kinh ngạc. Bất quá nàng cũng không khỏi than thở trong

lòng, nàng rốt cuộc thật tịch mịch a!

Ly Ương đi theo những Tu Chân giả này, rất nhanh đến bên bờ sông Lan. Trên mặt

sông bình tĩnh thuyền bè nổi lơ lửng và hàng hóa gỗ vụn cũng tản ra. Về phần

thi thể, một cái cũng không có, có thể là bị con yêu quái kia ăn rồi. Nghĩ tới

đây, Ly Ương rét lạnh trong lòng, nhiều người chết như vậy, thậm chí ngay cả

một thi thể cũng không còn dư lại, như vậy con yêu quái này...

Còn chưa nghĩ sâu, Ly Ương liền nhìn đến một bóng đen khổng lồ từ đáy sông

thoát ra. Tu Chân giả trên mặt sông còn chưa kịp phản ứng, một người trong đó

liền bị yêu quái kia lôi xuống. Tốc độ nhanh, tất cả mọi người chỉ thấy được

bóng đen, cả diện mạo thật của yêu quái kia cũng không thấy rõ. Trong lòng Ly

Ương hơi trầm xuống, rốt cuộc hiểu rõ “Có chút phiền phức” trong miệng Phi Mặc

là ý tứ gì rồi.

Chẳng qua là một chút thời gian, yêu quái kia cũng đã thoát ra mấy lần, mỗi lần

đều chọn Tu Chân giả yếu nhất hạ thủ. Chỉ một lát sau, đã có ba người bị hại

rồi. Những Tu Chân giả lại không dám bay lên mặt sông, rối rít xuống bờ sông tụ

hợp.

Yêu quái kia thấy không có cơ hội, cũng không chơi trò chơi tránh mèo với mấy

Tu Chân giả kia nữa, bơi lại bờ sông. Mọi người chỉ thấy dưới mặt sông, một đạo

bóng đen nhích lại gần. Yêu quái kia tựa hồ căn bản không để những Tu Chân giả

này ở trong mắt, đến cách bờ sông mấy trượng mới ngừng lại, từ trong sông chậm

rãi lộ ra thân thể. Lần này, mọi người mới thấy rõ diện mạo chân thật của yêu

quái kia.

Mọi người, ngay tiếp theo Ly Ương cũng hít vào một ngụm khí lạnh. Ai cũng không

nghĩ tới, yêu quái gây họa sông Lan lại là Hắc Giao!

Hắc Giao nhổ ngụm khí, con ngươi vàng đậm lộ ra khinh thị, ánh mắt quan sát bọn

Tu Chân giả trước mặt giống như là đang chọn thức ăn, suy tính hạ miệng từ đâu

tốt hơn.

Ly Ương đứng dưới một thân cây cách bọn họ rất gần, trong nháy mắt Hắc Giao

xuất hiện nàng sửng sốt một chút, sau một khắc liền nhanh chóng trốn phía sau

cây. Nhưng chỉ vì di động trong nháy mắt, ánh mắt Hắc Giao liền chuyển về phía

nàng.

Thấy Ly Ương, con ngươi của Hắc Giao co rụt lại, đó là biểu hiện tìm được con

mồi vừa ý.

Lúc này có không ít Tu Chân giả đã sợ đến đùi cũng mềm ra, còn có mấy người đã

thừa lúc này bỏ chạy như bay, chỉ có mấy người kiên cường còn cầm kiếm nhìn Hắc

Giao. Chỉ bất quá lúc này Hắc Giao đã