ợc đảo mắt một vòng.
“Nương tử,
đừng đi nữa, được không?” – giọng nói
chứa chan hy vọng.
“Thiếp có
việc mà…” – nàng giải thích.
“Nương tử.” – thanh âm rất nhẹ, nhưng ý chỉ trích lại nồng đậm.
Vì thế, nàng im lặng, dưới ánh mắt sáng quắc mà chăm
chú của hắn, cuối cùng nhẹ gật đầu.
Giang Tùy Vân nở nụ cười, ôn nhu nói: “Nương
tử mau mau đi rửa ráy rồi nghỉ ngơi đi, ta ổn rồi, nàng đừng lo.”
Lăng
Thanh Tuyết nhìn chính mình, không cự tuyệt, rời khỏi phòng, phân phó người
chuẩn bị nước tắm.
Khi nàng tắm rửa sạch sẽ, trở lại phòng, thì gã sai
vặt đã giúp Giang Tùy Vân ăn nhẹ, đang bẩm báo việc gì đó với hắn.
Vừa nhác thấy nàng, hắn lập tức ngậm miệng, Giang Tùy
Vân nói:“Cứ nói tiếp đi.”
Gã
sai vặt nhìn nhìn thiếu phu nhân, thấy nàng không có gì khác lạ, yên tâm nói
tiếp, Lăng Thanh Tuyết ngược lại, đối với chuyện buôn bán không có hứng thú, vì
thế bước sang một bên, hướng đến đồ ăn đang bày sẵn cho nàng.
Nàng ăn rất chậm, gã sai vặt lại nói cực nhanh, kỳ lạ
thay, khi nàng ăn xong, hắn vẫn chưa nói xong, nàng vô thức nhíu nhíu mày. Thế
mới biết, người đời chỉ biết Giang gia phú giáp thiên hạ, nào biết đằng sau
vinh quang là vất vả nhường nào.
“Hôm nay nói
đến đây thôi, thiếu gia vừa tỉnh dậy, sức khỏe vẫn chưa hồi phục, không thể lao
lực quá độ được.” – cuối cùng, nàng vẫn
là không chịu được, lên tiếng.
Gã sai vặt nhìn nàng, rồi dò ý thiếu gia.
Giang Tùy Vân nét mặt thoải mái, cười, “Nghe
lời thiếu phu nhân đi, ta cũng cảm thấy hơi mệt mệt rồi.”
Gã
sai vặt liền thông minh cáo lui.
“Nương tử.” – hắn dựa vào đầu giường, gọi nàng.
Lăng Thanh Tuyết mắt điếc tai ngơ.
Đôi mắt Giang Tùy Vân lấp lánh ý cười, tiếp tục gọi: “Nương
tử.”
Cứ
thế này, nàng không trả lời không được, “Chuyện gì?”
Hắn
ngoắc ngoắc nàng, “Lại
đây với ta.”
Mặt
nàng nóng lên, cả người không hề nhúc nhích.
“Thế để vi
phu qua vậy.” – vừa dứt lời hắn đã dợm
xuống giường.
Lăng Thanh Tuyết đành phải đứng dậy đi qua.
Nàng vừa qua, đã bị người nào đó kéo lại, không đứng
vững được, ngã vào lòng hắn. Nàng muốn đứng dậy lại bị hắn giữ chặt, cuối cùng
nàng đành bất động.
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài hãy còn ướt nước của
nàng, thấp giọng nói: “Nương tử, chúng ta ở bên nhau cả đời như
vậy được không?”
Người
trong lòng hơi cứng lại một chút, sau một lúc lâu vẫn không nói gì.
Giang Tùy Vân cũng không hỏi tới, nhưng vẫn duy trì tư
thế thân mật này, cảm thụ sự ấm áp giữa hai người.
Mãi đến khi Lăng Thanh Tuyết vòng tay ra sau ôm hắn,
trong lòng hắn liền mừng như điên, biết đây là câu trả lời của nàng.
“Nương tử.”
“Vâng.”
Cả
khuôn mặt Giang Tùy Vân bừng sáng một nụ cười sung sướng, đây là lần đầu tiên
nương tử đáp lời hắn khi hắn gọi nàng như vậy.
“Nương tử,” – hắn cọ cọ, “Ta rất nhớ nàng.”
“Chàng
còn chưa khỏe kìa.” – nhận ra hắn đã động tình, Lăng Thanh Tuyết nhẹ nhàng
giúp hắn.
Hắn kề sát tai nàng, điều chỉnh giọng nói thấp đến mức
chỉ hai người nghe được, nói: “Ta không phải bị bệnh chỗ đó.”
Lăng
Thanh Tuyết cả khuôn mặt đều phiếm hồng.
“Nương tử…” – giọng nói vốn thanh nhã của hắn, nay ẩn ẩn hương vị
tình dục.
Nàng xấu hổ nhắm mắt lại, buông tay ra không nắm tay
hắn nữa, mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Trong buồng rất nhanh liền vang lên âm thanh ái muội
khi nam nữ dây dưa, hơi thở quấn quýt lấy nhau, khi hắn lần lượt thẳng tiến vào
trong, nàng khẽ ngâm, khi động tác của hắn ngày càng điên cuồng mãnh liệt, nàng
dịu dàng đón nhận, nhận hết tất cả tình ý của hắn.
Một lần nữa cọ trán vào nhau, cùng thở hổn hển, tình ý
tràn ngập căn phòng nhỏ.
Hắn ôm nàng nói nhỏ, “Nương tử, nàng
nói xem, sang năm liệu chúng ta có cây cải đầu đỏ dưới gối* không?”
Nàng tựa đầu lên ngực hắn, không nói.
Hắn xấu xa cười to, “Xem ra vi phu phải
thật cố gắng mới được à, nương tử, chúng ta lại ôn bài nào…”
Nàng
lấy khuỷu tay thúc vào người hắn.
Trong tiếng cười sang sảng, Giang Tùy Vân lại bắt đầu
một “trận đấu” mới với vợ yêu của mình.
Giang Tùy Vân và thê tử như hình với bóng, gắn bó keo
sơn.
Dù đa số thời gian Lăng Thanh Tuyết đều ngồi một bên
đọc sách, nhưng chỉ cần nhìn thấy nàng vẫn bầu bạn bên cạnh, tâm tình Giang Tùy
Vân liền trở nên rất tốt.
Biết thê tử bị say tàu, nên thiếu gia Giang gia lớn
lên nơi vùng sông nước quyết định bỏ thuyền buồm vạn dặm mà thay bằng đi bộ.
Đường về nhà vì thế từ ngắn hóa dài, hắn vẫn vui vẻ
chịu đựng.
Một ngày kia, khi bọn họ vừa vượt qua chân núi, liền
gặp cường đạo.
Giang thiếu gia mỗi lần xuất hành đều đem theo hộ vệ, nhưng
bọn cường đạo này dường như lại không phải hạng hời hợt võ công thô thiển, bởi
vậy khi song phương giao đấu, nhất thời lâm vào thế giằng co.
Gã sai vặt Nhạc Thanh thỉnh thoảng lại nhìn nhìn về
phía toa xe, hắn ngầm đánh giá, chỉ cần thiếu phu nhân ra tay, bọn cường đạo
này nhất định không phải là đối thủ.
Tình hình hơi hơi căng thẳng, Lăng Thanh Tuyết đang
ngồi trong xe bị âm thanh đánh nhau kinh động, đẩy cửa muốn bước ra.
Giang Tùy Vân thấy thế, ôm chặt nàng, không đồng ý,
nói: “Có hộ vệ lo rồi, nàng ngồi yên đi.”
