XtGem Forum catalog
Hồ Ly Phu

Hồ Ly Phu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322560

Bình chọn: 7.5.00/10/256 lượt.

thấy có

gì khác lạ.“Nương tử, hôm nay nàng sao thế?”

“Giang

Tùy Vân, chàng lại đây.” – nàng vẫy vẫy

tay.

Hắn ngoan ngoãn nghe lời đi qua.

“Thiếp có

chuyện muốn hỏi chàng.”

“Nương

tử cứ tự nhiên.” – hắn ra vẻ “đã hỏi tất đáp”, thiếu điều vỗ ngực ầm

ầm, ưỡn ngực chờ câu hỏi.

Lăng Thanh Tuyết rót cho chén trà rồi trao cho hắn,

lúc này đây Giang Tùy Vân bắt đầu cảm thấy bất an.

Nàng làm như không có gì to tát, bình tĩnh cầm chén

trà của mình, nhè nhẹ thổi, nhấp một ngụm, rồi mới từ từ chậm rãi mở miệng, “Hạ

nhân trong viện tất cả đều đổi thành các vú già, tất cả đều vì chuyện thiếp

mang thai sao?”

Giang

Tùy Vân dù lòng khẽ nhúc nhích, biểu hiện ra bên ngoài vẫn thong dong: “Chuyện cũ

như vậy có gì đâu để nương tử nhắc lại?”

“Cũng

không có gì, chỉ là, có một vị lão bằng hữu* nói cho thiếp biết một chuyện nào

đó thôi.”

*lão

bằng hữu: bạn già.


“Lão

bằng hữu?”

Nàng

đẩy phong thư qua.

Giang Tùy Vân vừa thấy đồng tiền ấn ký ở góc thư, mặt

lập tức đen thùi.

Sau khi đọc thư, hắn cúi đầu khẽ than. Hắn đáng lẽ

phải biết từ trước, dù có ngăn chặn thông tin, thì nàng thân là người giang hồ,

chưa kể nàng lại có những bằng hữu “chỉ e thiên hạ không loạn” như người này,

cuối cùng rồi cũng đến tai nàng thôi.

Hắn hắng hắng giọng, “Nương tử, nàng

biết lời thiên hạ đáng sợ đến mức nào mà, tin vỉa hè chỉ nên nghe rồi cười

thôi, không nên dính líu sâu vào, sẽ không tốt cho thân thể lắm.” – hắn chỉ là phòng cháy còn hơn chữa

cháy
, không muốn nàng vì tì nữ này mà nhớ

tới những chuyện không vui trong quá khứ khiến trong người không thoải mái. Hơn

nữa, chuyện này hắn cũng cảm thấy không cần nói cho nàng biết. Yêu nàng, dĩ

nhiên sẽ chỉ mong nàng an an ổn ổn, vui vẻ thoải mái ở dưới đôi cánh che chở

của hắn mà thôi.

Lăng Thanh Tuyết cười nhìn hắn, “Vậy à,

như vậy, gần đây thiếp không nhìn thấy bất kỳ tì nữ nào bên cạnh chàng, chuyện

này cũng là giả sao?” Không phải gã sai

vặt thì là các vú già, nếu không thì là quản sự hoặc tiên sinh ở phòng thu chi.

“Tì nữ thì

cũng chỉ là hạ nhân thôi, bên người ta có việc gì cần đều sẽ có người hầu hạ,

không phải không có tì nữ là không thể làm.”

“Hóa

ra là thế à?” – nàng làm như hiểu ra, nhìn hắn.

Hắn còn kiên định gật đầu, “Đúng là như

vậy.”

Lăng

Thanh Tuyết cười, ghé đến sát hắn, nhẹ nhàng dịu dàng hỏi:“Như vậy, vì sao trên

phố lại đồn rằng Giang thiếu phu nhân ghen tuông, không thể chịu đựng dù chỉ

nửa tì nữ trẻ tuổi xinh đẹp bên người trượng phu, bằng không, nếu bị nhìn thấy,

cô ta nhất định sẽ mất tăm mất tích, ngay cả thi thể cũng không tìm thấy?”

“Đồn đãi mà

thôi, sao có thể tin? Nương tử từng chịu đựng những lời đồn đãi ác ý một thời

gian dài, chẳng lẽ không hiểu cảm giác của vi phu?”

“Thiếp

có thể hiểu.” – nàng vừa nói vừa duỗi thẳng người.

Giang Tùy Vân nhẹ nhàng thở ra.

Nhưng Lăng Thanh Tuyết vẫn chưa buông tha, “Thiếp

có thể hiểu lời đồn sai lệch không đáng tin tưởng, nhưng cổ nhân có nói“không

có lửa làm sao có khói”
, chàng nếu chưa từng làm chuyện gì khiến người khác

nghi ngờ, tất sẽ không có những lời đồn như vậy.”

“Vi

phu cũng chỉ sợ nương tử hiểu lầm mà thôi.” –

hắn cẩn thận trả lời.

Lăng Thanh Tuyết vân vê những họa tiết trên chén sứ

men xanh, trầm mặc không lên tiếng.

Giang Tùy Vân cẩn thận quan sát sắc mặt nàng. Đại phu

nói, phụ nữ có thai tâm trạng đều không ổn định, rất dễ suy nghĩ miên man, mà

nương tử nhà hắn lại trải qua rất nhiều chuyện người thường không ai chịu nổi,

hắn vì thế không thể không cẩn thận, lo lắng khẩn trương như đang dò dẫm bước

đi trên miếng băng mỏng.

“Giang Tùy

Vân.” Sau một hồi trầm mặc, Lăng Thanh

Tuyết gọi.

“Nương tử.” Hắn chuẩn bị tinh thần sẵn sàng, chờ nàng chỉ trích.

Nàng chỉ khẽ nhếch môi, buông chén trà trong tay

xuống, hướng đến bên giường, vừa đi vừa nói, “Thiếp mệt rồi, ngủ

chút nha.”

Giang

Tùy Vân ngạc nhiên nhìn nàng nằm xuống giường, hồi lâu sau vẫn chưa lấy lại

tinh thần

Ô, chuyện gì cũng không phát sinh!

~~~~~***~~~~~

Ba tháng nháy mắt trôi qua, cỏ xanh đâm chồi, vạn vật

hồi sinh.

Lăng Thanh Tuyết bụng bầu mấy tháng cùng mẹ chồng đi

lễ Phật, sự kiện này khiến dân chúng ham bát quái ở thành Dương Châu náo nức,

khấp khởi mong chờ, chen chen lấn lấn để được tận mắt thấy người đàn bà đanh đá

hay ghen tỵ trong truyền thuyết, Giang thiếu phu nhân.

Thế nhưng, đến khi cỗ kiệu dừng lại, bà vú đỡ người

trong kiệu bước ra, con mắt của tất cả mọi người thiếu điều rơi xuống đất hết.

Hiện ra trước mắt mọi người, nàng mắt ngọc mày ngài,

bụng hơi nhô lên, mặc dù đã có mang mấy tháng lại không quá mập, ngược lại, lại

có thêm vài phần phong tình.

Thiếu phụ xinh đẹp như vậy không thể nào là đố phụ

trong truyền thuyết được.

Lăng Thanh Tuyết muốn tự tay đỡ mẹ chồng, lại bị lão

phu nhân ngăn lại không cho làm, không những thế còn bảo vú chăm nom nàng, luôn

miệng dặn nàng cẩn thận dưới chân.

Cuối cùng, nàng đành phải nghe theo sự sắp xếp của mẫu

thân.

Đúng lúc hai mẹ con Giang gia vừa đi ra khỏi đại điện

sau khi bái Phật, đột nhiên