g tử của huynh.”
“Nàng
cùng ta bái đường thành thân, vào động phòng, đồng giường hai đêm, sao không
phải nương tử của ta được?” – hắn ung dung
hỏi lại.
Nàng quẫn bách, nhẹ nhàng cắn môi dưới. Sự việc tiến
triển đến mức này, nàng cũng không ngờ a.
“Nhưng...”
“Không
nhưng nhị gì cả, nàng, là, nương, tử, của, ta.” – sáu chữ cuối hắn nhấn mạnh từng từ một, chẳng những
phát âm vô cùng rõ ràng mà ngữ khí lại thập phần khẳng định.
“Giang
công tử __” – người này sao nói mãi vẫn không thông vậy? Lăng
Thanh Tuyết vốn muốn cùng hắn phân rõ phải trái, lại bị hắn ngắt lời.
“Đêm
đã khuya, chúng ta ngủ thôi.”
“Ư,
Giang Tùy Vân, ngươi rốt cuộc có nghe ta nói không hả?”–
nàng nổi giận.
“Có
mà, vi phu luôn luôn ở đây nghe nương tử nói mà.” – Giang Tùy Vân ôn nhu cười.
Lăng Thanh Tuyết xúc động muốn đánh người. Đây thật sự
là “tú
tài gặp nhà binh hữu lý nói không rõ”* mà.
Cố nén xúc động muốn động thủ, nàng nhẫn nại nói với hắn: “Ta
lặp lại lần nữa, Giang công tử, ta không phải nương tử của huynh, huynh có thể
gọi ta là Lăng cô nương.”
*tú
tài gặp nhà binh, hữu lý nói không được: ý nói người đọc sách gặp kẻ võ biền,
đầy một bụng chữ nghĩa và lý lẽ nhưng không giảng giải cho người kia thông suốt
được =.= aiz, gặp cảnh này chắc bất lực muốn oánh người lắm!
“Hóa
ra nương tử họ Lăng.” – vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ (hiểu ra chân lý).
Thật sự rất muốn đánh người, Lăng Thanh Tuyết theo bản
năng ôm đầu.
“Không
có cách nào nói cho thông với ngươi, ta đi trước.” – cuối cùng nàng quyết định hoàn toàn mặc kệ sự tồn
tại của nam nhân này, tay khẽ chống lên cạnh giường, thân thể linh hoạt nhảy
xuống.
Vừa đi được hai bước, đột nhiên da đầu đau đớn, nàng
ôm đầu, cả giận nói: “Giang
Tùy Vân!” – hắn dám nắm tóc nàng.
Giang Tùy Vân cuốn mái tóc đen nhánh của nàng quanh
cánh tay vài vòng, đưa đến trước mũi hít hà, mỉm cười: “Tóc nương tử
thật đẹp, còn có hương hoa nhàn nhạt nữa.”
“Buông
ra.”
“Đêm
đã khuya, có việc gì ngày mai nói sau, ngủ đi.” – hắn làm như không có việc gì, nói.
Nàng trừng hắn, hắn mắt lạnh nhìn lại, môi vẫn tươi
cười ôn nhu như trước.
“Ngươi
đừng bức ta động thủ với ngươi.”
“Nương
tử đừng để ý, xin cứ tự nhiên.” –
hắn không chút để ý.
Lăng Thanh Tuyết nhắm mắt, trong lòng tự nói: nể mặt
hắn đêm tân hôn không lợi dụng lúc người khác khó khăn mà bắt nạt, đừng so đo
với hắn.
“Trời
cũng tối rồi, ngày mai ta cáo từ, trước tiên huynh buông tay ra đã.” – cuối cùng, nàng nhượng bộ.
Hắn nhìn nàng, “Ta tin nương tử.” – sau đó chậm rãi buông tha cho mái tóc của nàng.
Lăng Thanh Tuyết vội vàng cuốn mái tóc dài lại, cách
hắn thật xa rồi đánh giá một vòng, cuối cùng lại giường ôm chăn đến nhuyễn tháp
ngủ.
Giang Tùy Vân sau bình phong nhìn bóng hình xinh đẹp,
vẻ mặt có chút đăm chiêu.
Sáng sớm, khi những tia nắng đầu tiên len qua cửa sổ,
Lăng Thanh Tuyết mở mắt, có chút mê man, sau đó nhớ ra mình muốn rời khỏi nơi
này, nàng lập tức xoay người ngồi dậy.
“Sao
thế?”
Giọng nam thình lình vang lên làm nàng hoảng sợ, khi
cơn giật mình dịu đi, nàng mới nhớ ra rằng trong phòng không chỉ có mình nàng.
Nàng ngẩng đầu nhìn sang, thấy Giang Tùy Vân hơi dựa
người vào giường, trên tay cầm một quyển sách, đang chăm chú ngắm nàng. Nàng lễ
phép cười, nói: “Trời
đã sáng, ta cũng nên cáo từ rồi.”
Giang Tùy Vân cũng cười, giọng hơi cao hơn, phân phó: “Người đâu,
vào trang điểm cho Thiếu phu nhân.”
“Giang
công tử __” – Lăng Thanh Tuyết buồn bực không thôi. Sao nói mãi mà
hắn không chịu nghe?
Giang Tùy Vân chỉ khinh đạm cười, tiếp tục cúi đầu xem
sách.
Vì thế nàng không thể không đối mặt với hai nha hoàn
vừa đẩy cửa vào: “Không
cần, ta tự mình chuẩn bị được rồi.”
“Nô
tỳ đáng chết.”
“Ta
chỉ muốn tự mình làm thôi, các ngươi làm sao vậy?” – nhìn hai nha hoàn đang dập đầu xuống đất thỉnh tội,
Lăng Thanh Tuyết có chút đau đầu.
“Thiếu
phu nhân ngại bọn nô tỳ làm tóc trang điểm không đẹp, đây là lỗi của bọn nô
tỳ.”
Theo bản năng, nàng nhìn tên còn lại trong phòng, hắn
đầu cũng không nâng, có vẻ hoàn toàn không đếm xỉa đến các nàng, nàng lại nhìn
hai nha hoàn trước mắt, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, vậy phiền các
ngươi.” – trước khi đi giúp các cô ấy
một chút đi vậy, nhà đại phú lắm quy củ lằng nhằng cũng là chuyện bình thường
thôi.
Thế nhưng, khi nhìn đến kiểu tóc mới của mình, nàng
lập tức nhíu mày.
“Thiếu
phu nhân...” – hai nha hoàn lại quỳ xuống. “Bọn nô
tỳ đáng chết.”
“Giang
Tùy Vân, hạ nhân nhà các người đều thích quỳ như vậy sao?”
“Các
cô ấy hầu hạ không tốt, dĩ nhiên nên chịu phạt.”
“Ta
chưa nói các cô ấy không tốt mà.”
“Phản
ứng của nàng đã cho bọn họ một đáp án không lời rồi.”
“Nhưng
đây là búi tóc của thiếu phụ* mà.” –
nàng không thích cũng không phải, mà thích cũng không phải, rất xấu hổ.
*nguyên
bản là “phụ nhân”: chỉ người đã lập gia đình.
Giang Tùy Vân bình tĩnh lật sang trang khác, không nề
hà nhắc nhở nàng: “Nương
tử, nàng đã lập gia đình.”
“Ta
đã nói...” – đang nói bỗng im bặt. Việc này thật khó nói, nàn
